Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi hoàn toàn nghe ra được ẩn ý lo lắng ẩn chứa bên trong câu nói của anh :
“Em sớm muộn gì thì cũng phải quay trở về thành phố Vân Thành mà thôi, thế nhưng em xin cam đoan là bản thân tuyệt đối sẽ không bao giờ có chuyện gương vỡ lại lành với Hứa Ngạn Chu đâu ."
“Có thật không em?"
“Trên đời này có đôi khi, con người ta có lẽ cần phải tiêu tốn một vài năm cuộc đời thì mới có thể nhìn nhận rõ ràng được một số người , mới biết được họ hoàn toàn không phải là người phù hợp để cùng mình đi đến hết cuộc đời."
“Em cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân chỉ mất có ba năm ngắn ngủi để nhận ra điều đó, những người đã được định sẵn là không có kết quả thì nên dứt khoát chia tay càng sớm càng tốt ."
Nhìn thấy thái độ kiên định và dứt khoát này của tôi , tảng đá lớn đè nặng trong lòng anh bấy lâu nay mới chính thức được hạ xuống, anh yên tâm gật gật đầu.
“Vậy thì hai đứa mình , hiện tại chúng ta là đang chính thức yêu nhau rồi đúng không em?"
Anh dùng đôi mắt cún con long lanh nhìn chằm chằm vào tôi , ánh mắt ấy tràn ngập sự hy vọng và mong chờ.
“Anh cứ để cho em suy nghĩ thêm một thời gian ngắn nữa được không , em không muốn làm điều gì bất công với anh cả."
Bản thân tôi thực sự đã có thiện cảm với anh , sở dĩ tôi chưa vội vàng gật đầu đồng ý lời tỏ tình của anh ngay lập tức là vì tôi không muốn anh sinh ra cảm giác ngộ nhận, cho rằng tôi lựa chọn ở bên anh chẳng qua là vì muốn tìm kiếm một người thay thế để nhanh ch.óng quên đi đoạn tình cảm đổ vỡ trước đó mà thôi.
Đôi mắt đang lấp lánh như những vì sao của anh ngay lập tức ỉu xìu xuống, anh lẳng lặng nằm xuống rồi xoay người quay lưng lại phía tôi , tỏ vẻ hờn dỗi.
8
Ngày hôm sau , tôi chủ động hẹn cô bạn thân ra ngoài uống cà phê, đem hết những lời lo lắng và trăn trở trong lòng mình ra tâm sự cho cô ấy nghe .
“Sao đầu óc cậu lại có thể nảy sinh ra cái suy nghĩ kỳ quặc như thế được chứ hả, cái gã đàn ông tồi tệ Hứa Ngạn Chu đó sao có thể đặt lên bàn cân để so sánh với Lộ Tinh Trầm của nhà chúng ta được chứ."
“Tớ hỏi cậu một câu thật lòng nhé, cậu liệu có còn cơ hội nhen nhóm lại tình xưa với anh ta nữa không ?
Nếu như bây giờ anh ta ăn ăn năn hối lỗi , tìm mọi cách để níu kéo cậu quay lại , thì cậu có đồng ý không ?"
“Đương nhiên là không rồi , tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó xảy ra , anh ta đối với tớ hiện tại đã hoàn toàn trở thành quá khứ rồi ."
“Thế thì mọi chuyện coi như xong xuôi rồi còn gì nữa, cậu đừng có tự mình chuốc dây buộc mình , tự làm khổ bản thân nữa."
“Một khi cậu đã thực sự buông bỏ được quá khứ thì trong tương lai, cậu chắc chắn sẽ gặp được một người đàn ông khác khiến trái tim cậu phải rung động thêm một lần nữa, chuyện đó chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi."
“Ngặt một nỗi là ngay lúc này đây, đang có một anh chàng Lộ Tinh Trầm chung thủy bằng xương bằng thịt đứng sẵn ở đây để chờ đợi cậu .
Anh ấy đã thầm thương trộm nhớ cậu suốt bao nhiêu năm trời như vậy , mà bây giờ bản thân cậu cũng đã có tình cảm với anh ấy rồi ."
“Cho nên cục cưng của tớ ơi, cậu đừng có suy nghĩ lung tung, phức tạp hóa vấn đề lên làm gì nữa, nếu cậu mà bỏ lỡ mất một người tốt như Lộ Tinh Trầm thì sau này cậu mới là người phải hối hận xanh ruột đấy."
Tôi nghe xong những lời phân tích thấu tình đạt lý của cô ấy thì bỗng chốc ngẩn người ra .
“Lộ Tinh Trầm anh ấy ... sao cậu lại biết anh ấy đã thích tớ từ rất lâu rồi chứ?"
Từ trước đến nay, tôi luôn đinh ninh cho rằng sở dĩ Lộ Tinh Trầm đối xử đặc biệt với tôi chẳng qua là vì anh bị ràng buộc bởi lời hứa hẹn đính ước từ miệng của người lớn thuở nhỏ mà thôi.
Tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới việc, anh ấy hóa ra cũng đã âm thầm tham gia và đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp .
Bố mẹ của cô bạn thân tôi đã l/y h/ôn từ khi cô ấy còn học trung học, bản thân cô ấy thì cảm thấy chuyện đó cũng bình thường nên cứ thay phiên nhau sống lúc thì ở Bắc Kinh, lúc thì ở Vân Thành.
Chính vì thế mà cô ấy mới có cơ hội chơi chung và trở nên vô cùng thân thiết với hội anh em của Lộ Tinh Trầm.
Hóa ra , rất nhiều món quà tặng độc đáo mà trước đây cô ấy từng lấy danh nghĩa cá nhân để tặng cho tôi , thực chất đều là do một tay Lộ Tinh Trầm cất công chuẩn bị rồi nhờ cô ấy chuyển tận tay cho tôi .
Trong số đó có những chiếc váy vô cùng xinh đẹp , những cuốn sách có chữ ký viết tay của vị tác giả mà tôi vô cùng yêu thích, hay là sợi dây chuyền, chiếc lắc tay có khắc chìm tên của riêng tôi ...
Sau khi nghe cô ấy kể hết toàn bộ sự thật câu chuyện, tôi đứng hình mất một lúc lâu không thể lấy lại tinh thần, những giọt nước mắt ấm nóng cứ thế như những chuỗi hạt đứt dây liên tục lã chã rơi xuống, tôi cảm thấy l.ồ.ng ng/ực mình lúc này vừa chua xót lại vừa nghẹn ngào, hô hấp cũng trở nên dồn dập và khó khăn vô cùng.
Cô bạn thân nhẹ nhàng đưa tay lên xoa xoa khuôn mặt tôi , ân cần giúp tôi lau sạch những giọt nước mắt còn vương trên má.
“Vãn Nguyệt, cậu không làm gì sai cả, cậu hoàn toàn xứng đáng có được những điều tốt đẹp này , và anh ấy cũng vô cùng xứng đáng với tình cảm của cậu , cho nên hai người nhất định phải biết trân trọng đối phương thật tốt đấy nhé."
“Cứ để cho cái tên Hứa Ngạn Chu đó phải sống trong sự dằn vặt và hối hận suốt quãng đời còn lại đi ."
“Mau mau nhấc máy lên gọi một cuộc điện thoại cho Lộ Tinh Trầm đi nào, anh ấy mà nhận được cuộc gọi của cậu thì chắc chắn sẽ vui mừng đến phát điên lên cho mà xem."
Lộ Tinh Trầm quả thực là đã vui mừng đến mức phát điên lên thật.
Vị đại thiếu gia họ Lộ vốn nổi tiếng với danh tiếng hét ra lửa, làm mưa làm gió trong giới thượng lưu Bắc Kinh kia , giờ đây chỉ qua một chiếc màn hình điện thoại nhỏ nhoi mà tôi cũng có thể cảm nhận được trọn vẹn niềm hạnh phúc tột cùng của anh , anh cười toe toét giống hệt như một đứa trẻ ngốc nghếch vậy .
Sau khi kết thúc cuộc gọi, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khóe môi tôi vẫn chưa kịp tắt hẳn.
Cô bạn thân nhìn thấy vậy liền nở một nụ cười đầy ẩn ý, trêu chọc tôi :
“Mùi vị của Lộ Tinh Trầm nhà chúng ta chắc là không tồi đâu nhỉ."
Tôi
giật nảy
mình
, ngước mắt lên
nhìn
cái tên lưu manh
có
giới tính nữ đang
đứng
trước
mặt
này
, quyết định im lặng
không
thèm chấp nhặt với cô
ấy
làm
gì.
Khi Lộ Tinh Trầm lái xe đến đón tôi , anh ấy đang đứng với tư thế vô cùng nghiêm chỉnh và đoan trang ngay trước đầu xe ô tô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-trang-tan-vi-sao-lan/chuong-4.html.]
Những lúc anh ấy mang dáng vẻ nghiêm túc và chính trực như thế này , chân mày và ánh mắt toát lên một vẻ thanh nhã, quý phái vô ngần, từng cử chỉ hành động nhỏ của anh đều dễ dàng đ.á.n.h trúng vào tim tôi .
Tôi không ngần ngại chạy nhanh tới rồi sà thẳng vào vòng tay ấm áp của anh :
“Sao hôm nay anh lại ăn mặc chỉnh tề và trang trọng đến mức này thế?"
Anh nhìn sâu vào mắt tôi , từ đôi môi mỏng khẽ bật ra những tiếng cười trầm thấp, quyến rũ:
“Bởi vì ngày hôm nay, anh phải đến để đón cả đời của mình trở về nhà mà."
9
Hứa Ngạn Chu suốt mấy ngày hôm nay cứ liên tục cầm chiếc nhẫn đính hôn mà tôi từng vứt lại để ngắm nghía, thẫn thờ.
Trước đây, cô ấy chưa bao giờ có thói quen tháo chiếc nhẫn này ra khỏi tay cả.
Anh ta chợt nhớ lại có một lần vì bất cẩn trong lúc rửa mặt mà cô ấy vô tình làm rơi mất chiếc nhẫn, cô ấy đã lo lắng đến mức lục tung hết thảy mọi ngóc ngách lớn nhỏ trong căn nhà suốt mấy vòng liền mới chịu thôi.
Trong đầu anh ta bỗng vang lên câu hỏi của Tống Uyên hôm trước , rằng nếu như cô ấy thực sự quyết tâm không bao giờ quay đầu lại nữa thì anh ta có cảm thấy hối hận không ?
Nghĩ đến đây, trong lòng anh ta bỗng dâng lên một nỗi hối hận muộn màng.
Chẳng qua là do khoảng thời gian trước đây, anh ta luôn cậy vào việc bản thân có được sự yêu chiều, dung túng và tình cảm sâu đậm của cô ấy dành cho mình nên mới sinh ra tâm lý kiêu ngạo, có chỗ dựa nên không sợ hãi, không biết sợ hãi là gì.
Thậm chí có những lúc, ngay cả chính bản thân anh ta cũng không thể phân định rõ ràng xem người mình thực sự yêu là Thịnh Vãn Nguyệt hay là Mạnh Hiểu Tuyết nữa.
Anh ta và Vãn Nguyệt cùng nhau lớn lên từ thuở nhỏ, mối quan hệ thanh mai trúc mã suốt bao nhiêu năm qua đã khiến anh ta từ lâu hình thành nên một thói quen cố hữu, đó là luôn có sự hiện diện của cô ấy ở ngay bên cạnh mình .
Thói quen ấy ăn sâu vào m/áu thịt đến mức, bản thân anh ta cũng không hề nhận ra rằng một khi cuộc sống thiếu vắng đi hình bóng của cô ấy , anh ta làm bất cứ việc gì cũng đều cảm thấy tẻ nhạt, vô vị và chẳng còn chút hứng thú nào nữa.
Còn về chuyện năm xưa khi Mạnh Hiểu Tuyết quyết định ra nước ngoài, anh ta thực chất cũng chỉ tốn có đúng một tuần lễ mượn rượu giải sầu, sau đó liền lập tức lấy lại tinh thần, sống sờ sờ vui vẻ như thường mà thôi.
Lần gặp lại này , có chăng cũng chỉ là do chút nuối tiếc, vương vấn của mối tình dang dở năm xưa trỗi dậy quấy phá mà thôi, ở bên nhau được vài ngày thì anh ta cũng cảm thấy mọi chuyện cũng chỉ có vậy , chẳng có gì đặc biệt.
Suốt một tháng ròng rã qua, trong đầu anh ta luôn vô thức hiện về những mảnh ký ức ngọt ngào khoảng thời gian còn ở bên cạnh Vãn Nguyệt.
Cô ấy ngày thường tuy không phải là kiểu phụ nữ quá mực dịu dàng, nết na, tính cách lúc nào cũng vui vẻ, hớn hở, tay nghề nấu nướng của cô ấy thực ra cũng chẳng phải thuộc hàng xuất sắc gì cho cam, thế nhưng mỗi khi biết tin anh ta phải ở lại công ty tăng ca muộn, cô ấy luôn cống hiến tự tay vào bếp nấu cơm, hầm những bát canh ấm nóng rồi tự mình mang đến tận văn phòng cho anh ta .
Cô ấy cũng sẽ giống như một bà cụ non, vừa luôn mồm lải nhải, cằn nhằn khuyên nhủ anh ta lần sau đừng có uống nhiều rượu hại thân nữa, nhưng mặt khác bàn tay lại vẫn thoăn thoắt đi chuẩn bị sẵn canh giải rượu, canh ấm bụng cho anh ta .
Lần này có lẽ cô ấy thực sự đã nổi trận lôi đình rồi , cô ấy dứt khoát chặn sạch sành sanh mọi phương thức liên lạc với anh ta .
Thế nhưng anh ta tin rằng, chỉ cần bản thân mang theo sự chân thành tuyệt đối để đến gặp và nhận lỗi một cách thành khẩn, cô ấy nhất định sẽ lại mềm lòng mà quay trở về bên cạnh anh ta mà thôi.
Đúng vậy , chắc chắn là như thế rồi , đến lúc cô ấy chịu quay lại , anh ta sẽ tự tay chuẩn bị một buổi lễ kỷ niệm đính hôn thật hoành tráng để bù đắp lại cho cô ấy , tặng cho cô ấy một bất ngờ lớn.
Nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp đó, anh ta liền kích động nhấc máy gọi điện thoại cho đám bạn nối khố để cùng nhau bàn bạc, lên kế hoạch chi tiết.
Chỉ cần nghĩ đến việc cuộc sống của mình sắp sửa được khôi phục lại trạng thái bình yên như trước đây là anh ta lại không thể kìm nén được niềm vui sướng trong lòng.
“A Uyên, Vãn Nguyệt hiện tại đang thuê phòng ở địa chỉ nào tại Bắc Kinh thế, tôi định ngày mai sẽ bắt máy bay qua đó để tìm cô ấy , tôi muốn trực tiếp gặp mặt để xin lỗi cô ấy ."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, mãi vẫn không thấy có tiếng trả lời.
“Có chuyện gì thế, sao cậu lại im lặng không nói năng gì vậy ?"
“Anh Chu, có một chuyện này , tôi nghĩ là bản thân vẫn nên thẳng thắn nói cho anh biết thì hơn."
“Chuyện gì?"
“Thì là cái đêm hôm sinh nhật của anh ấy , rạng sáng hôm đó không phải anh say khướt rồi cứ liên tục gào thét đòi tìm Vãn Nguyệt cho bằng được sao , lúc đó tụi em không còn cách nào khác nên mới đ.á.n.h liều dùng số máy khác để gọi cho chị ấy ."
“Cô ấy có nói cái gì không ?"
“Chị ấy thì cũng không nói gì nhiều, thế nhưng lúc đó tôi vô tình nghe thấy từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông..."
Thời điểm lúc đó đã là hai giờ sáng rồi , nửa đêm nửa hôm cô đơn nam quả nữ còn ở cùng một chỗ với nhau , thì mối quan hệ giữa hai người bọn họ là gì đã là chuyện rõ như ban ngày, không cần nói cũng tự hiểu rồi .
Bàn tay đang cầm điện thoại của Hứa Ngạn Chu bỗng chốc siết c.h.ặ.t lại , những ngón tay bấu c.h.ặ.t đến mức run rẩy, giọng nói cũng trở nên run bần bật:
“Làm sao có thể như thế được , chắc chắn là cậu đã nghe nhầm ở đâu đó rồi ."
Anh ta theo bản năng ngay lập tức lên tiếng phủ nhận giả thuyết đó, không biết là anh ta đang nói lời đó cho Tống Uyên nghe , hay là đang cố gắng tự lừa dối, trấn an chính bản thân mình nữa.
“ Tôi chắc chắn là mình không hề nghe nhầm đâu , về sau này tôi còn đặc biệt nhờ cậy mấy người bạn ở Bắc Kinh đi dò la, hỏi thăm tin tức hộ rồi ."
“Người đàn ông ở cùng với chị ấy đêm hôm đó chính là vị thái t.ử gia của Lộ gia – Lộ Tinh Trầm, hơn nữa tính đến thời điểm hiện tại thì hai người họ đã chính thức xác lập mối quan hệ yêu đương và ở bên nhau rồi ."
Đầu dây bên kia bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng phăng phắc, rất lâu sau vẫn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phát ra từ phía Hứa Ngạn Chu:
“Anh Chu, anh ..."
Chaporia
Bình Luận (0)