Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cùng nhau thức đêm chạy luận văn, cùng nhau thuê nhà, cùng nhau chuyển việc.

Lúc cô ta thất tình đã gục trên vai tôi khóc đến mức thiếp đi , lúc tôi thăng chức cô ta mang bánh kem đến chúc mừng tôi .

Tôi từng đưa cô ta về gặp mẹ mình , tôi từng hộ tống cô ta đến bệnh viện nhổ răng khôn, lúc cô ta không có tiền trả tiền nhà, tôi chẳng nói hai lời chuyển ngay cho cô ta hai mươi vạn, đến cả giấy vay nợ cũng không bắt viết .

Tôi luôn nghĩ rằng, giữa người với người luôn có những mối quan hệ còn vững chắc hơn cả tình yêu.

Bây giờ nhìn lại , không phải mối quan hệ này vững chắc, mà là tôi ngu ngốc một cách vững chắc.

[Gửi định vị đi , tôi đến tìm cậu .]

Cô ta lại trả lời trong vòng một nốt nhạc: [Nhớ tớ thế cơ à ? Đến đây đến đây, tớ mời cậu uống cà phê.]

Phía sau là định vị của một quán cà phê ở tầng một trung tâm thương mại.

Tôi vẫy một chiếc taxi, báo địa chỉ.

Xe mới lăn bánh được hai phút, tôi gọi điện thoại cho Tống Gia Thụ.

Chuông reo rất lâu mới có người nhấc máy. Đầu dây bên kia hơi ồn ào, giống như đang ở trung tâm thương mại hoặc trước cửa nhà hàng, nhưng giọng điệu nghe qua thì có vẻ vẫn khá bình tĩnh.

"Alo, Chiêu Chiêu."

Trước đây tôi rất thích anh ta gọi tôi như thế, bây giờ chỉ thấy buồn nôn.

"Đang ở đâu ?" Tôi cất tiếng hỏi.

"Gặp khách hàng mà." Anh ta cười một tiếng: "Chẳng phải đã nói với em rồi sao , buổi chiều anh có việc. Ảnh cưới của em chọn thế nào rồi ? Có tấm nào đặc biệt thích không , tối nay chúng ta cùng xem."

Tôi tựa vào ghế xe, nhìn những cửa hàng bên ngoài cửa sổ đang lùi lại vun v.út, chậm rãi lên tiếng: "Không cần đợi đến tối đâu , tôi nhìn thấy rồi ."

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Qua hai giây, anh ta hỏi: "Em nhìn thấy cái gì?"

Tôi trực tiếp gửi bức ảnh cưới chụp ở bãi biển vừa nãy qua.

Gửi xong, tôi không nói thêm một câu nào.

Bên kia im lặng khoảng bảy tám giây mới vang lên giọng nói của anh ta , rõ ràng đã căng thẳng thấy rõ: "Chiêu Chiêu, em nghe anh giải thích."

Lại là câu này .

Mỗi kẻ làm ra những chuyện khốn nạn, phản ứng đầu tiên vĩnh viễn luôn là giải thích.

Cứ như thể bản thân sự việc không quan trọng, chỉ cần giải thích đủ nhanh, đủ ra ngô ra khoai, thì sự phản bội có thể tự động giảm giá, sự ghê tởm có thể được đóng gói lại thành một sự hiểu lầm.

"Được." Tôi lên tiếng: "Anh giải thích đi ."

"Không phải như em nghĩ đâu ."

"Ừm, rồi sao nữa?"

"Bộ ảnh đó... là bên phía Hứa Vi có người bạn mở studio áo cưới, muốn chụp ảnh mẫu, cô ấy tạm thời nhờ anh giúp đỡ thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/anh-cuoi-cua-vi-hon-phu-va-ban-than/2.html.]

Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng: "Anh giúp đỡ đến mức mặc vest cưới rồi hôn cô ta luôn à ?"

Anh ta nghẹn họng, rất nhanh sau đó lại đổi sang một bài khác: "Dạo trước tâm trạng cô ấy không tốt , trạng thái rất tệ, mấy ngày đó em lại không có nhà, anh chẳng qua là đi bên cạnh bầu bạn với cô ấy thôi."

"Bầu bạn đến mức đi chụp ảnh cưới?"

Anh ta hoàn toàn câm nín.

Tôi ngước mắt nhìn màn hình điện thoại, chút kiên nhẫn muốn nghe trong lòng cũng tiêu tan sạch sẽ.

Một kẻ nếu đã bị bắt quả tang đến nước này mà phản ứng đầu tiên vẫn là nói dối, vậy thì những chuyện phía sau chẳng còn gì đáng để hỏi nữa rồi .

"Tống Gia Thụ." Giọng tôi rất nhẹ: "Tốt nhất anh nên nghĩ cho kỹ, lát nữa lúc gặp mặt, anh định tiếp tục lừa tôi , hay là đi lừa cô ta trước ."

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.

Quán cà phê hướng ra mặt đường, cả một mảng tường kính thủy tinh sáng loáng, đến mức có thể nhìn rõ mồn một biểu cảm của những người bên trong.

Hứa Vi đang ngồi ở vị trí trong cùng sát cửa sổ, áo sơ mi màu trắng sữa, tóc b.úi thấp, trên bàn là một ly Americano đá và một chiếc laptop.

Cô ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi , lập tức mỉm cười vẫy tay: "Bên này !"

Tôi bước tới, ngồi xuống, đặt chiếc túi xách lên chiếc ghế bên cạnh.

Cô ta nhìn tôi một cái, chớp chớp mắt: "Sao thế? Sắc mặt tệ vậy . Không phải đi chọn ảnh cưới sao ?"

"Đi rồi ."

"Thế nào?" Cô ta cười rất tự nhiên: "Tống Gia Thụ chụp lên hình trông cũng bảnh trai đúng không ? Tớ đã nói sớm là anh ấy rất ăn ảnh rồi mà."

Ánh mắt tôi dán c.h.ặ.t vào cô ta , trong lòng đột nhiên có chút khâm phục người phụ nữ này .

Không phải khâm phục cô ta gan to bằng trời, mà là khâm phục cô ta lại có thể diễn một chuyện bẩn thỉu đến mức này thành một câu chuyện phiếm thường ngày tự nhiên đến thế.

Tôi mở khóa điện thoại, đẩy đến trước mặt cô ta .

"Tự cậu xem đi ."

Cô ta cúi đầu, khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, nụ cười nơi khóe môi bỗng khựng lại .

Cái khựng lại đó chỉ vỏn vẹn một giây, rất nhanh, nhưng thế là đủ rồi .

Bởi vì nó chứng minh, cô ta biết rõ.

Cô ta không hề vô tội, không bị ép buộc, cũng không phải là người không biết chuyện.

Cô ta biết từ đầu đến cuối.

"Lâm Chiêu, cậu nghe tớ nói ..." Cô ta ngẩng đầu lên, vành mắt gần như đỏ hoe ngay lập tức.

Tôi tựa lưng vào ghế, suýt chút nữa thì muốn vỗ tay.

Nhanh thật đấy, đến cả cảm xúc cũng không cần tốn thời gian ủ mưu.

"Được thôi." Tôi đáp: "Cậu nói đi ."

Cô ta siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, các ngón tay đều run rẩy, giọng nói hạ xuống rất thấp, rất mềm mỏng, như thể sợ làm tôi giật mình : "Chuyện không phải như những gì cậu thấy đâu ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...