Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lại là câu này .
Không hiểu sao tôi cứ thấy những kẻ khốn nạn trên đời này hình như dùng chung một kho kịch bản thì phải .
"Thế thì là như thế nào?"
Cô ta c.ắ.n môi, im lặng vài giây, giống như hạ quyết tâm rất lớn: "Tớ và Gia Thụ... không phải gần đây mới như thế này ."
Tôi "ừm" một tiếng: "Ồ, người yêu cũ à ."
Sắc mặt cô ta tái đi một chút: "Không phải người yêu cũ."
"Thế là cái gì?"
Cô ta nhìn tôi , rốt cuộc cũng không diễn tiếp được bộ dạng đáng thương kia nữa, trầm giọng nói : "Hồi đại học, bọn tớ từng ở bên nhau một năm."
Ánh mắt tôi dán c.h.ặ.t vào cô ta , đầu óc có một khoảnh khắc trống rỗng.
Hồi đại học. Nghĩa là, trong những năm tháng cô ta và tôi ở chung một phòng ký túc xá, cùng tôi đi học đi ăn, cùng tôi cằn nhằn đàn ông là lũ không đáng tin... cô ta đã lén lút yêu đương với Tống Gia Thụ sau lưng tôi .
Mà tôi thì chẳng biết một cái gì.
"Tại sao chia tay?" Tôi gặng hỏi.
Cô ta cúi đầu, nhìn những viên đá trong ly nước, giọng nói ngày càng lí nhí: "Vì cậu ."
Tôi bật cười thành tiếng: "Cậu đừng có bảo với tôi là hai người chia tay là vì tôi nhé."
Cô ta không nói gì, cái phản ứng này còn đáng tởm hơn cả việc thừa nhận.
Tôi nhìn cô ta đăm đăm không chớp mắt, cảm thấy con người đã quen biết tám năm trước mặt mình bỗng chốc trở nên xa lạ đến đáng sợ.
"Hứa Vi, rốt cuộc cậu làm thế nào mà vừa có thể làm bạn thân với tôi , vừa có thể lên giường với chồng chưa cưới của tôi vậy ?"
Bờ vai cô ta run lên, nước mắt rơi lã chã: "Tớ không cố ý."
"Cậu không cố ý đi chụp ảnh cưới với anh ta ?"
"Tớ không muốn mọi chuyện thành ra thế này ." Cô ta hít một hơi , giọng run bần bật: "Năm ngoái sau khi tớ thất tình, có một lần tình cờ gặp lại anh ấy , bọn tớ mới liên lạc lại . Ban đầu thật sự chỉ là trò chuyện thôi."
Tôi nghe mà muốn bật cười .
Mối quan hệ thối nát nào khi bắt đầu cũng thích dùng câu "chỉ là trò chuyện".
Trò chuyện kiểu gì mà vào tận khách sạn, vào tận studio, rồi chốt luôn bộ ảnh cưới.
Đúng là kỳ tích trong làng trò chuyện.
"Cho nên hai người ngủ với nhau rồi ?" Tôi mở miệng hỏi thẳng.
Mặt cô ta lập tức trắng bệch không còn một giọt m.á.u, phản ứng này chính là câu trả lời.
Tôi gật đầu, bưng ly nước chanh trên bàn lên nhấp một ngụm, cái lạnh buốt thấu vào tận chân răng.
"Bao lâu rồi ?"
Rất lâu sau cô ta mới lên tiếng: "Nửa năm."
Nửa năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-cuoi-cua-vi-hon-phu-va-ban-than/3.html.
]
Tôi và Tống Gia Thụ bên nhau ba năm, đính hôn hai tháng, hôn lễ định vào cuối năm.
Còn cô ta , với tư cách là người bạn thân nhất của tôi , đã ở bên anh ta nửa năm.
Trong nửa năm này , cô ta tháp tùng tôi đi thử váy cưới, đi chọn nhẫn kim cương, nghe tôi cằn nhằn Tống Gia Thụ dạo này ngày càng hời hợt, rồi còn vừa an ủi tôi rằng đàn ông trước khi cưới ai chẳng có một giai đoạn mệt mỏi.
Hóa ra không phải giai đoạn mệt mỏi, mà là chính bản thân cô ta .
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ta , rồi lại dời mắt nhìn lát chanh đang nổi lên trong ly nước, chợt nhận ra rằng: Thứ gây tổn thương nhất không phải là sự phản bội, mà là việc bọn họ bắt tay nhau coi bạn như một đứa ngu.
"Cậu muốn cái gì?" Tôi ngẩng đầu hỏi cô ta .
Cô ta ngẩn người : "Cái gì?"
"Hôm nay cậu ngồi đây khóc lóc, là muốn tôi tác thành cho hai người , hay là muốn tôi tiếp tục giả vờ như không biết ?"
Ánh mắt tôi quét qua người cô ta : "Nói đi , rốt cuộc cậu muốn gì? Làm gì cũng phải có mục đích của nó chứ."
Cô ta rõ ràng không ngờ tôi lại hỏi như vậy , ngơ ngác một hồi lâu mới thấp giọng nói : "Tớ không muốn tranh giành với cậu ."
"Cậu giành hết sạch rồi còn đâu ."
Cô ta lập tức cứng họng.
Đúng lúc này , điện thoại của tôi lại vang lên.
Là Tống Gia Thụ gọi đến.
Tôi liếc nhìn một cái, trực tiếp bấm loa ngoài.
Vừa kết nối, giọng anh ta đã vô cùng gấp gáp: "Chiêu Chiêu, em đang ở cùng Hứa Vi à ?"
Tôi nhìn Hứa Vi đang tái mét mặt mày ở đối diện, khẽ cười một tiếng: "Anh thông minh đấy."
"Em đừng nói quá nhiều với cô ấy , chuyện này để anh giải thích."
"Giải thích cái gì?" Tôi nhìn sang Hứa Vi: "Giải thích chuyện nửa năm qua của hai người , hay là giải thích việc chụp tận hai bộ ảnh cưới?"
Đầu dây bên kia im bặt trong thoáng chốc.
Và ngay chính trong khoảnh khắc ấy , Hứa Vi hoàn toàn quay ngoắt mặt sang nhìn tôi chằm chằm.
Cô ta đột ngột ngẩng đầu: "Hai bộ?"
Tôi nhìn sang cô ta , chẳng vì lý do gì mà bỗng thấy nực cười .
Hóa ra cô ta cũng không phải là duy nhất.
Tốt lắm, kịch hay thế này mới hấp dẫn chứ.
Tôi lật ra một bức ảnh khác trong điện thoại, đẩy đến trước mặt cô ta .
Đó là một trang lịch sử trò chuyện mà tôi chụp lại được trên máy tính của anh thợ ảnh.
Tin nhắn Tống Gia Thụ gửi cho nhiếp ảnh gia hiện lên mồn một: [Cứ sửa trước cả hai bộ đi , để tôi xem bộ nào hợp đăng lên vòng bạn bè thông báo kết hôn hơn.]
Hứa Vi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó, cả người sững sờ như tượng đá.
Đầu dây bên kia , Tống Gia Thụ lập tức hoảng loạn: "Lâm Chiêu, em nghe ai nói bậy bạ thế?"
"Thợ chụp ảnh." Tôi bình thản nói : "Anh chụp cho cô ta xong lại chụp cho tôi , còn bảo người ta sửa cả hai bộ. Sao nào, bây giờ không dám nhận à ?"
Chaporia
Bình Luận (0)