Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiếng thở của anh ta rõ ràng dồn dập hơn: "Em đang ở đâu ? Bây giờ anh qua đó."
"Không cần." Tôi ngước mắt nhìn Hứa Vi, gằn từng chữ: "Bây giờ anh mà đến, chỉ càng khó coi hơn thôi."
Tôi cúp điện thoại.
Điều hòa trong quán cà phê bật rất mạnh, hơi lạnh thổi qua khiến sống lưng người ta buốt giá.
Hứa Vi ngồi đối diện tôi , trên mặt không còn giọt nước mắt nào nữa, chỉ còn lại sự tái mét như kẻ mất m.á.u.
Cô ta nhìn chằm chằm vào ảnh chụp màn hình tin nhắn đó, giống như đến tận khắc này mới thực sự hiểu ra , bản thân cũng chỉ là một sự lựa chọn khác đang được Tống Gia Thụ đặt lên bàn cân để định giá mà thôi.
Nhưng tôi chẳng mảy may tội nghiệp thay cho cô ta .
Một kẻ biết rõ người ta đã có vợ chưa cưới mà còn lao đầu vào , cho dù đến cuối cùng có bị gã đàn ông đó lừa gạt, thì cũng chỉ là quả báo đến muộn một chút mà thôi.
Tôi đứng dậy, xách túi lên: "Hứa Vi, sau này đừng liên lạc nữa."
Cô ta giật nảy mình ngẩng đầu: "Lâm Chiêu…"
"Không phải vì cô đã ngủ với chồng chưa cưới của tôi ." Ánh mắt tôi dời lên người cô ta : "Mà là vì khi làm những chuyện đó, cô vẫn có thể giả vờ làm người bạn thân nhất của tôi ."
Cô ta đỏ mắt, giọng thấp xuống: "Tớ biết cậu sẽ không tha thứ cho tớ."
" Đúng ." Tôi đáp: " Tôi sẽ không ."
Tôi quay người bước ra ngoài.
Lúc bước ra khỏi cửa trung tâm thương mại, mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng rọi vào bức tường kính ch.ói chang đến mức làm tôi buồn nôn.
Và tôi đã nôn thật.
Khi bám vào thùng rác khan cổ mà nôn, trong đầu tôi không phải là Tống Gia Thụ, cũng không phải là Hứa Vi, mà là những mảnh ký ức vụn vặt suốt tám năm qua.
Cô ta từng cùng tôi đi mua quà sinh nhật, tôi từng giúp cô ta chuyển nhà, lúc cô ta nằm viện tôi từng thức đêm trông nom, cây lạp xưởng mẹ cô ta gửi lên cũng từng chia cho tôi một nửa.
Một con người phải m.á.u lạnh đến mức nào thì mới có thể một mặt nhận lấy lòng tốt của bạn, mặt khác lại lẳng lặng mài d.a.o để đ.â.m sau lưng bạn?
Tôi định thần lại hai phút, rồi gọi điện thoại cho mẹ .
Vừa kết nối, tôi chỉ nói đúng một câu: "Mẹ, con không cưới nữa."
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp, rất nhanh sau đó hỏi: "Có chuyện gì thế con?"
Tôi đứng trong gió, giọng nói có phần khàn khàn: "Tống Gia Thụ và Hứa Vi ở bên nhau nửa năm rồi ."
Bên kia im lặng vài giây, tiếp đó mẹ tôi c.h.ử.i một câu rất rõ ràng: "Hai đứa súc sinh."
Tôi bỗng bật cười , nhưng nước mắt lại theo đó mà lã chã rơi xuống.
Mẹ
nói
: "Bây giờ con đừng
đi
lung tung, về nhà
trước
đã
.
Muốn
khóc
thì
khóc
,
muốn
c.h.ử.i thì c.h.ử.i, đám cưới
này
chúng
ta
không
thèm. Còn nữa, đứa bạn đó của con, cũng vứt
đi
được
rồi
."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-cuoi-cua-vi-hon-phu-va-ban-than/4.html.]
Tôi gật đầu, dù biết mẹ không nhìn thấy: "Con biết rồi ."
Sau khi về nhà, mẹ không gặng hỏi chi tiết, chỉ nấu cho tôi một tô mì, thả vào hai quả trứng gà, rồi đắp lên chân tôi chiếc chăn cũ mà hồi nhỏ mỗi lần sốt tôi đều thích quấn vào .
Tôi bưng bát mì ngồi trên sô pha, hơi nóng bốc lên từng đợt, nước mắt không kìm được nhỏ giọt vào trong bát.
Mẹ ngồi bên cạnh, cũng không khuyên can, chỉ đưa cho tôi một tờ khăn giấy.
"Khóc đi con." Mẹ bảo: "Không phải là tiếc nuối kẻ tồi tệ đó, mà là đang xót xa cho chính mình ."
Tôi lấy khăn giấy ấn nhẹ lên mắt, không nói gì.
Đúng vậy , tôi khóc không phải vì Tống Gia Thụ, càng không phải vì Hứa Vi.
Tôi khóc là vì bản thân mình , người đã từng thật lòng tin tưởng vào ba năm tình yêu và tám năm tình bạn.
Hơn chín giờ tối, chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo ra ngoài, Tống Gia Thụ đang đứng trước cửa, sắc mặt vô cùng khó coi, áo sơ mi nhăn nhúm t.h.ả.m hại, trông như thể đã điên cuồng chạy một mạch đến đây.
Tôi mở hé cửa ra một khe hở.
Anh ta vừa định gọi tên tôi , tôi đã giơ tay ném thẳng chiếc nhẫn đính hôn vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta .
"Cầm lấy đi ."
Anh ta vô thức đón lấy chiếc nhẫn, cả người sững sờ tại chỗ.
"Chiêu Chiêu, em nghe anh nói đã ."
"Anh nói đi ."
Anh ta đứng trước cửa, yết hầu chuyển động kịch liệt, giống như đang điên cuồng sắp xếp ngôn từ.
"Anh và Hứa Vi không phải như những gì em nghĩ đâu ."
Tôi nhếch nhẹ khóe môi: "Có phải hai người đều đăng ký chung một lớp đào tạo nói dối không ?"
Sắc mặt anh ta cứng đờ, trầm giọng nói : "Lúc đầu bọn anh thực sự chỉ là liên lạc lại thôi, tâm trạng cô ấy không tốt , anh chỉ là đi bên cạnh bầu bạn, sau đó có một lần uống quá chén nên mới..."
"Một lần ?" Tôi nhìn anh ta , "Bộ ảnh cưới kia cũng là do uống quá chén rồi tiện thể chụp luôn à ?"
Anh ta khựng lại một chút, rồi đ.â.m lao đành phải theo lao mà bảo: "Chuyện chụp ảnh là cô ấy đề xuất."
"Anh không từ chối."
"Anh sợ cô ấy nghĩ quẩn."
Ánh mắt tôi không hề rời khỏi anh ta , bỗng nhiên nhận ra người đàn ông này đến cả việc làm trò ghê tởm cũng lười thay đổi bài văn mẫu.
Đàn ông khi tự tìm lý do cho mình luôn thích mang theo một chút giọng điệu của đấng cứu thế, cứ như thể anh ta không phải ngoại tình, mà là đang đi cứu khổ cứu nạn không bằng.
"Cho nên anh cầu hôn tôi , cũng là vì sợ tôi nghĩ quẩn sao ?" Tôi hỏi thẳng.
Chaporia
Bình Luận (0)