Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Em cố ý đúng không ?" Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi : "Em thừa biết dự án đó quan trọng với anh thế nào mà."
Tôi dừng bước, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn kỹ anh ta .
Người đàn ông này trước đây luôn cho rằng mình chẳng qua chỉ thiếu một chút may mắn, thiếu một chút cơ hội, thiếu một cái sân khấu để người khác nhìn thấy tài năng.
Nhưng anh ta chưa từng nghĩ tới, khi năng lực không đủ thì vận may và cơ hội chỉ càng phóng đại sự bất tài của anh ta lên mà thôi.
"Tống Gia Thụ." Tôi nhìn anh ta : "Tài liệu dự án là do tôi làm , mối quan hệ với khách hàng là do tôi duy trì, việc kết nối ban đầu cũng là tôi . Bây giờ người ta bằng lòng hợp tác với tôi , thì liên quan gì đến anh ?"
Sắc mặt anh ta trắng bệch: " Nhưng trước đây em đâu có như vậy ."
"Trước đây tôi coi anh là người nhà." Tôi dời mắt nhìn sang anh ta : "Bây giờ thì không phải nữa."
Anh ta như bị câu nói này quất mạnh một cái, bờ môi mấp máy nửa ngày trời mới thốt ra được một câu: "Em cứ muốn nhìn thấy anh t.h.ả.m hại thế này sao ?"
"Không phải tôi muốn nhìn ." Tôi vặn lại : "Mà là bản thân anh vốn dĩ đã đứng không vững rồi ."
Tôi quay người định đi , anh ta bỗng nhiên nâng cao tông giọng: "Vậy còn Hứa Vi thì sao ? Có phải em cũng muốn dồn cô ấy vào đường c.h.ế.t không ?"
Tôi quay đầu lại , suýt chút nữa thì tưởng tai mình nghe nhầm: " Tôi dồn cô ta ?"
"Bây giờ công việc của cô ấy cũng xảy ra vấn đề rồi , bạn bè đều đang bàn tán ra vào , chủ nhà thì giục tiền phòng, ngày nào cô ấy cũng khóc ." Anh ta nghiến răng nói : "Chẳng phải em chỉ muốn nhìn thấy chúng tôi trắng tay, không còn gì nữa sao ?"
Ánh mắt tôi quét qua người anh ta , trong lòng chợt thấy nhẹ bẫng.
Một kẻ đã thối nát đến mức độ này thì sẽ không biết tự nhìn lại bản thân nữa đâu , mà chỉ biết vứt bỏ trách nhiệm theo bản năng mà thôi.
Tôi bật cười : "Tống Gia Thụ, hai người không phải bị tôi dồn đến bước đường này ."
"Mà là hai người tự mình đi đến bước này đấy chứ."
Nói xong, tôi không thèm quay đầu lại mà bước đi thẳng.
Về sau , mọi chuyện phát triển còn nhanh hơn tôi tưởng tượng.
Lãnh đạo công ty của Hứa Vi không biết nghe ngóng chuyện của cô ta từ đâu , liền thuận tay kiểm tra lại mấy dự án gần đây do cô ta phụ trách.
Kết quả phát hiện
ra
một bản kế hoạch mà cô
ta
đem
đi
báo cáo
có
phần lớn nội dung giống hệt như đúc với tệp tài liệu cũ mà
tôi
gửi cho cô
ta
"để tham khảo" nửa năm
trước
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-cuoi-cua-vi-hon-phu-va-ban-than/7.html.]
Tệp tài liệu đó vốn là do tôi tăng ca viết cho cô ta xem, lúc đó cô ta bảo mình chuyển sang bộ phận mới làm mảng kinh doanh mới, cầu xin tôi cho chút ý tưởng.
Đêm hôm đó tôi đã sửa đến tận hơn một giờ sáng, còn đặc biệt đ.á.n.h dấu sẵn khung logic cho cô ta .
Tôi giúp cô ta , vì tôi coi cô ta là bạn bè.
Cô ta sao chép tôi , vì cô ta coi tôi là cái thang để leo lên.
Sự việc vừa bị tra ra , cô ta lập tức bị đình chỉ công tác ngay tại chỗ.
Chưa đầy hai ngày sau , công ty đã ra thông báo nội bộ, lý do viết rất uyển chuyển: Tài liệu dự án có sai lệch so với thực tế, đạo đức nghề nghiệp đáng nghi ngại.
Và điều đặc sắc nhất không phải là việc cô ta bị thông báo kỷ luật. Mà là việc cô ta cuống cuồng chạy đi tìm Tống Gia Thụ, kết quả lại phát hiện ra chính Tống Gia Thụ cũng sắp không giữ nổi bát cơm của mình , căn bản chẳng có thời gian đâu mà đứng ra dọn bãi chiến trường cho cô ta .
Người bạn chung sau đó kể lại với tôi rằng, hai người họ đã cãi nhau một trận ầm ĩ ở bãi đỗ xe.
Hứa Vi khóc lóc hỏi anh ta : "Chẳng phải anh nói sẽ cưới em sao ? Chẳng phải anh nói anh và cô ta sớm đã không còn tình cảm gì rồi sao ?"
Tống Gia Thụ phiền hà đến mức chịu không nổi, buột miệng thốt ra : "Đấy là lúc đó tôi nói thế để dỗ cô thôi!"
Hứa Vi nghe xong liền ngẩn người ra : "Dỗ tôi ?"
"Thế không thì sao ?" Cơn thịnh nộ của anh ta bốc lên, đến thể diện cũng chẳng thèm màng tới nữa: "Cô tưởng cô tốt đẹp hơn cô ấy chắc? Nếu không phải tại cô ấy quá mạnh mẽ, ghê gớm thì tôi có t.h.ả.m hại đến bước này không ?"
Lúc câu nói này truyền đến tai tôi , tôi đang ngồi ở vị trí làm việc để đối chiếu hợp đồng.
Nghe xong, tôi chỉ thấy nực cười .
Đàn ông vĩnh viễn luôn là như vậy .
Trước khi xảy ra chuyện, người phụ nữ là bến đỗ dịu dàng, là đóa hồng hoa, là tri kỷ thấu hiểu anh ta .
Sau khi xảy ra chuyện, người phụ nữ liền biến thành rắc rối, thành gánh nặng, thành nguyên nhân khiến anh ta sa sút như ngày hôm nay.
Nhưng rõ ràng, kẻ đầu tiên đ.â.m d.a.o vào người khác vĩnh viễn luôn là chính bản thân anh ta .
Lại một tháng nữa trôi qua, Tống Gia Thụ chính thức bị công ty sa thải.
Khoản bồi thường dự án, khách hàng hủy hợp đồng, tiền ứng trước giai đoạn đầu... một chuỗi nợ nần đè nặng xuống đầu. Dù cho anh ta có bán xe đi cũng chỉ như muối bỏ biển.
Sau khi biết chuyện, bố mẹ anh ta tức giận đến mức suýt ngất. Trước đó, vì lo liệu cho hôn sự của con trai, họ đã bỏ ra một khoản tiền lớn để đặt cọc nhà cưới.
Chaporia
Bình Luận (0)