Nếu Biết Trước Là Em/Chương 2: Phần 2C. 2: Phần 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

4.

 

Tôi đang sửa truyện đến lúc cao hứng thì Thẩm Thanh Chu lại gọi tới.

Lần này … là gọi video.

Tôi hơi bất ngờ. Dù quen nhau online đã năm năm, nhưng chúng tôi gần như chưa từng gọi điện.

Vậy mà bây giờ… anh lại chủ động gọi video cho tôi .

Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn nhấn nhận.

Vừa kết nối, tôi lập tức tắt camera phía mình .

Trên màn hình là gương mặt của Thẩm Thanh Chu. Da anh rất trắng, đường nét tinh xảo, sống mũi cao thẳng, đẹp đến mức như minh tinh.

Anh khẽ ho vài tiếng: “Bé yêu, xin lỗi … anh gọi đột ngột như vậy .”

“Anh chỉ là… sợ em không để ý đến anh nữa.”

Tôi có chút không vui.

Là một tác giả, tôi cực kỳ ghét bị làm phiền lúc đang viết .

Dù là trai đẹp cũng không được !

Thấy tôi im lặng, giọng anh dịu xuống, mang theo chút lấy lòng: “Bé yêu, em xem video của anh chưa ?”

“Em… có hài lòng không ?”

Tôi hừ nhẹ: “Không hài lòng.”

Anh sững lại , vẻ mặt thoáng chút mất tự tin.

Một lúc lâu sau mới hỏi: “Không hài lòng ở chỗ nào?”

Tôi đáp thản nhiên: “Thời gian ngắn quá. Tôi thấy người ta toàn mấy tiếng trở lên.”

Mắt anh mở lớn hơn: “Em… em còn xem của người khác nữa à ?”

Tôi cố ý kéo dài giọng: “ Đúng vậy , trước khi quen anh , tôi xem không ít đâu .”

Ánh mắt anh trầm xuống, khẽ thở dài: “Giá mà anh gặp em sớm hơn thì tốt rồi … như vậy em chỉ xem mỗi mình anh thôi.”

Biểu cảm của anh có chút tủi thân , hốc mắt cũng hơi đỏ. Trông giống như một chú cún đáng thương, đang chờ được xoa đầu.

Anh nhìn màn hình, giọng nhỏ đi : “Bé yêu… em xem của ai vậy ? Người đó thật sự mấy tiếng sao ? Chắc chắn là dùng t.h.u.ố.c rồi .”

Tôi không còn hứng trêu anh nữa, nói thật: “ Tôi lên mạng đọc truyện lậu, vô tình bấm nhầm vào web người lớn… rồi xem ở đó.”

Thẩm Thanh Chu bật cười .

Khi cười , anh rất đẹp . Khóe môi cong lên nhẹ nhàng, để lộ hàm răng trắng đều.

Tim tôi lại khẽ rung.

Anh nói : “Hóa ra em xem trên mạng à … anh còn tưởng em…”

Anh đột nhiên dừng lại , rồi đổi chủ đề: “Bé yêu, anh có thể hỏi… anh là bạn trai thứ mấy của em không ?”

Tôi nhướng mày: “Không muốn nói .”

Trong màn hình, anh nhìn tôi rất nghiêm túc: “ Nhưng anh muốn nói với em… em là bạn gái đầu tiên của anh . Anh thật sự rất thích em.”

Tôi không biết lời anh là thật hay giả.

Thẩm Thanh Chu vốn rất đẹp trai.

Tôi đoán chắc có không ít cô gái theo đuổi anh . Dù tôi làm hàng xóm với anh ba năm, nhưng chưa từng thấy cô gái nào bước vào nhà anh .

Anh lại hỏi: “Có thể cho anh nhìn em một chút không ?”

Tôi lắc đầu: “Không được .”

Anh hỏi: “Tại sao ? Em không hài lòng với anh à ?”

Tôi bịa đại một lý do: “Con gái khi quen bạn trai, ngoài ngoại hình ra còn phải xem gia đình, học vấn, công việc, với cả…”

Tôi ho nhẹ: “…còn phải xem năng lực ở phương diện nào đó nữa.”

Anh lập tức đáp: “Anh là con một, bố mở công ty trang sức, mẹ là giáo sư y khoa, anh tốt nghiệp tiến sĩ y, hiện đang làm bác sĩ trong thành phố.”

“Còn về phương diện kia … bé yêu, anh đã gửi em video bốn mươi phút rồi , em hẳn biết anh không có vấn đề.”

Mặt tôi lại nóng lên: “Dù sao thì bốn mươi phút vẫn hơi ngắn… với lại video đó, tôi nghi là AI, vì hơi … hơi khó tin.”

Anh vội giải thích: “Video là thật, nếu em không tin, có thể gặp trực tiếp để kiểm chứng.”

“Còn về thời gian… thật ra đã dài hơn đa số đàn ông rồi .”

“Nếu em vẫn thấy ngắn… là vì tự giải quyết.”

Trong màn hình, vành tai anh lại đỏ lên: “Nếu em ở bên cạnh anh … chắc chắn sẽ lâu hơn rất nhiều.”

Tôi đỏ mặt, cố ý hỏi: “Tại sao tôi ở bên cạnh thì lại lâu hơn?”

Anh quay mặt đi , yết hầu khẽ chuyển động: “Anh… muốn gặp em, được không ?”

Tôi hơi do dự.

Dù sao , lúc ở bệnh viện tôi còn mạnh miệng nói với anh rằng… người anh thích chính là tôi .

Nhưng phản ứng của anh khi đó lại rõ ràng là khó chịu.

Thấy tôi im lặng, anh khẽ thở dài: “Em… có phải lo anh lừa em không ?”

Tôi thuận miệng đáp: “Tất nhiên rồi . Anh vừa đẹp trai, lại gia thế tốt , tôi nghi anh là kẻ l.ừ.a đ.ả.o cũng bình thường.

Anh nhìn tôi qua màn hình, ánh mắt rất chân thành: “Vậy anh phải làm thế nào… em mới tin anh ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/neu-biet-truoc-la-em/phan-2.html.]

Tôi đỏ mặt: “Chúng ta đang gọi video đúng không ? Video thì không giả được .”

“…trừ khi anh … làm lại một lần cho tôi xem ngay bây giờ.”

“Còn nữa… lúc làm phải lộ mặt.”

5.

 

Tôi vừa dứt lời… Vành tai Thẩm Thanh Chu lập tức đỏ bừng.

Tôi suýt bật cười , cố ý trêu: “Biết ngay mà, video lúc nãy anh gửi đều là giả.”

Anh hít nhẹ một hơi : “Không phải giả… anh chỉ là… chỉ là…”

Anh hơi lắp bắp: “Có thể… chờ một chút được không ? Đợi anh nghỉ ngơi một lát?”

Tôi hỏi: “Bao lâu?”

“Khoảng hai mươi phút là được .”

Vừa nói , anh vừa cầm điện thoại đứng dậy, đi về phía nào đó.

Trong màn hình, gương mặt anh vẫn hiện lên, nhưng hậu cảnh liên tục lay động.

Hơn mười giây sau , anh đẩy cửa một căn phòng: “Bé yêu, anh vào phòng ngủ rồi .”

Khung hình ổn định lại , anh ngồi xuống ghế. Trong màn hình là gương mặt anh cùng nửa thân trên mặc sơ mi trắng.

Tôi c.ắ.n môi, nuốt khan: “Chỉnh camera xuống thấp thêm chút.”

Anh ngoan ngoãn làm theo…

Sau đó là khoảng thời gian chờ đợi.

Tôi đặt đồ ăn, hẹn giờ hai mươi phút, rồi để điện thoại sang một bên, tiếp tục viết truyện.

Anh hỏi: “Em đang làm gì vậy ?”

Tôi buột miệng: “Viết truyện.”

Anh hơi sững: “Em… là tác giả?”

Tôi vừa gõ phím vừa đáp: “Không thì sao ?”

Anh lẩm bẩm: “Hàng xóm của anh … cũng là tác giả.”

Tôi khựng lại , vô thức nhìn về phía màn hình.

Anh ngồi đó, ánh mắt dịu dàng nhìn vào ống kính.

Tôi cố ý hỏi: “Ồ? Hàng xóm của anh là ai vậy ? Nam hay nữ? Có xinh không ?”

Anh trả lời ngắn gọn: “Là con gái.”

Tôi hỏi tiếp: “Vậy cô ấy có xinh không ?”

Anh suy nghĩ một chút: “Xinh.”

Tôi cười lạnh: “Xinh vậy sao anh không theo đuổi?”

Anh nhìn tôi rất nghiêm túc: “Anh đã thích em rồi , sao còn có thể theo đuổi người khác?”

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Ngón tay tôi đặt trên bàn phím bỗng khựng lại .

“ Nhưng … dù sao chúng ta cũng chỉ là yêu qua mạng, anh còn chưa từng gặp tôi .”

“Thẩm Thanh Chu, nếu tôi xấu thì… anh vẫn thích tôi sao ?”

Anh mỉm cười : “Anh thích em, không phải vì ngoại hình. Dù chưa gặp em, nhưng tính cách và tâm hồn em rất thú vị. Anh thích một linh hồn thú vị như em.”

Tôi cố tình “đào hố”: “Nói thật nhé, tôi cao 1m68, nặng 85kg, mặt đầy mụn, xấu lắm.”

Anh im lặng.

Cúi đầu xuống, tôi không nhìn rõ biểu cảm.

Tôi cười nhạt: “ Tôi biết mà, đàn ông đều như vậy , thích con gái xinh đẹp . Anh cũng đẹp , hàng xóm anh cũng xinh, sao không ở bên cô ấy đi ?”

Cuối cùng anh ngẩng đầu: “Cân nặng của em hơi cao, có thể ảnh hưởng sức khỏe, nên cần giảm cân.”

“Vừa rồi anh đang nghĩ xem phương pháp giảm cân nào hợp lý và lành mạnh hơn.”

“Còn chuyện hàng xóm… anh đã nói rồi , anh thích em.”

Tôi thừa nhận, khoảnh khắc đó… tôi thật sự bị lay động.

Trên đời này … thật sự có người đàn ông vừa đẹp trai lại không để ý ngoại hình sao ?

Nếu không phải tôi biết anh là hàng xóm… chắc tôi đã nghĩ mình gặp phải “kẻ l.ừ.a đ.ả.o tình cảm” rồi .

Anh lại nói : “Em đang ở đâu ? Anh có thể cùng em giảm cân, được không ?”

Tôi bật cười : “Nói nãy giờ… thật ra anh chỉ muốn gặp tôi ngoài đời thôi đúng không ?”

“Anh nghĩ những gì tôi nói là lừa anh à ?”

“Anh rất muốn gặp tôi , nhưng nếu phát hiện tôi thật sự vừa béo vừa xấu … thì sẽ lập tức block tôi , đúng không ?”

Anh lắc đầu: “Anh không nghĩ vậy . Anh muốn gặp em… chỉ vì anh thích em.”

“Nếu em không muốn gặp, cũng không sao .”

“Bé yêu, hãy tin một câu… thời gian sẽ chứng minh lòng người .”

Tôi hừ nhẹ, định nói gì đó thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “Xin chào, đồ ăn của bạn tới rồi , mở cửa giúp tôi .”

Tôi nói với anh : “Đợi một chút, tôi đi lấy đồ ăn.”

Trong màn hình, vẻ mặt anh có chút phức tạp. Nhưng tôi không nghĩ nhiều, đầu óc chỉ toàn mùi tôm cay hấp dẫn.

Khi quay lại , tôi thấy anh ngồi rất nghiêm chỉnh, nhìn tôi chằm chằm: “Bé yêu… em không phải là hàng xóm của anh đấy chứ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...