Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6.
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Anh… sao lại đoán ra ?
Nếu tôi thừa nhận… anh có còn thích tôi không ?
Dù sao khi đó tôi đã nói … tôi chính là người anh thích.
Mà anh lại bảo tôi đừng đùa.
Tôi cố giữ bình tĩnh: “Sao… sao có thể chứ?”
“Sao anh lại nghĩ vậy ?”
Anh phân tích: “Vừa rồi anh nghe thấy bên em có tiếng shipper.”
“Trùng hợp là… ngoài cửa nhà anh cũng vừa có âm thanh giống hệt.”
“Thêm việc em nói em là tác giả… nên anh không thể không nghi ngờ.”
Tôi chột dạ , mở hộp đồ ăn, cầm một con tôm cay c.ắ.n mạnh một miếng: “Trên đời này trùng hợp nhiều lắm, giọng shipper cũng na ná nhau .”
“Còn tác giả thì lại càng đầy đường.”
“Huống chi, nếu tôi thật sự là hàng xóm của anh … thì chẳng phải đã sớm gặp anh … xem anh rồi sao ? Còn cần gọi video làm gì?”
Câu này dường như rất có sức thuyết phục.
Anh cúi mắt xuống: “…cũng đúng.”
Đúng lúc đó, chuông hẹn hai mươi phút vang lên.
Tôi hút một ngụm nước sốt trong vỏ tôm: “Đến giờ rồi , anh bắt đầu đi .”
Gương mặt anh gần như lập tức đỏ bừng. Anh lại điều chỉnh góc camera.
Khung hình hơi nâng lên.
Tôi nheo mắt, cố ý bắt bẻ: “Không được .”
“Hạ xuống thêm chút.”
“Ừ, thấp hơn nữa.”
Anh dường như hít sâu một hơi : “Vậy… vậy anh bắt đầu đây…”
…
Một tiếng đồng hồ trôi qua. Trong lòng tôi không khỏi nghĩ, đây… đây mới chỉ là qua màn hình.
Nếu… nếu là ngoài đời thật…
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ thấy mặt mình nóng bừng lên.
Hơi thở của Thẩm Thanh Chu dần ổn định lại . Anh nhìn vào ống kính, giọng khàn khàn: “Bé yêu… anh đi tắm một chút.”
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi buột miệng: “Em cũng muốn xem.”
…
Cuối cùng, cuộc gọi video này kéo dài hơn ba tiếng.
Cho đến khi điện thoại tôi cạn pin, màn hình tối sầm, tự động tắt nguồn.
Lúc điện thoại tắt, tôi mới chợt nhớ ra … hôm nay truyện còn chưa viết xong!
Tôi tiện tay ném điện thoại sang một bên, cũng chẳng buồn sạc.
Đàn ông thì có quan trọng bằng công việc đâu ! Kiếm tiền mới là chân lý!
Tôi ngồi lại trước máy tính, nhìn vào file văn bản, ngón tay gõ phím liên hồi.
Trong truyện:
Cô bị bao phủ bởi hơi thở nóng rực của anh . Chưa từng trải qua chuyện đó, cô hoảng sợ khẽ kêu lên.
Còn anh … dù bị t.h.u.ố.c khống chế, nhưng vào giây phút cuối cùng, vẫn cố gắng kìm nén d.ụ.c vọng.
Gò má anh vùi vào hõm cổ cô, giọng khàn thấp: “Được không ?”
Cô gật đầu, giọng nhỏ như muỗi: “… được .”
Anh không còn kiềm chế nữa…
Ánh trăng len qua khe rèm, dịu dàng rơi xuống hai bóng người . Rèm cửa khẽ lay theo gió đêm, bóng tối dần dày, tình ý lại càng sâu…
7.
Cuối cùng, sau khi gõ xong dấu chấm cuối cùng, tôi thở phào một hơi dài.
Nhiệm vụ cập nhật truyện hôm nay coi như hoàn thành.
Tôi xoa xoa cổ tay, lúc này mới nhớ ra chiếc điện thoại bị bỏ quên bên cạnh.
Tôi tìm dây sạc, cắm vào .
Ngay khi màn hình sáng lên, hàng loạt thông báo WeChat ùa tới. Tất cả… đều là của Thẩm Thanh Chu.
“Bé yêu, có phải anh làm sai gì rồi không ?”
“Sao tự nhiên lại cúp máy vậy ?”
“Đừng dọa anh .”
“Bé yêu?”
“Hay là… anh lại làm em không hài lòng?”
Tôi bật cười .
Một Thẩm Thanh Chu ngoài đời lạnh nhạt, xa cách, lời nói luôn giữ chừng mực… Sao lên mạng lại biến thành… Một chú cún nhỏ không được dỗ dành thì cứ rên ư ử, vẫy đuôi đòi quan tâm?
Cái cảm giác tương phản mạnh mẽ ấy khiến tim tôi mềm đi một chút.
Tôi gõ vài chữ gửi qua: “Lúc nãy điện thoại hết pin nên tắt.”
Tin vừa gửi đi , lập tức hiện lên thông báo chuyển khoản.
Tôi mở ra .
[Chuyển khoản 131400 tệ.]
Ghi chú: “Tặng vô điều kiện, không cần hoàn lại .”
Ngay sau đó, anh lại nhắn: “Bé yêu, đi mua điện thoại mới đi .”
Tôi nhướng mày: “Anh cũng giàu đấy chứ.”
Anh gửi voice: “Em là bảo bối của anh , tiền của anh … là để em tiêu.”
Trái tim tôi như bị một chiếc lông vũ khẽ lướt qua.
Tôi hít sâu: “Muộn rồi , tôi đi ngủ đây.”
Anh đáp: “Ừ, bé yêu, ngủ ngon.”
Rồi lại gửi thêm một câu: “Anh yêu em, ngủ ngon.”
Dĩ nhiên tôi không ngủ ngay.
Tôi kéo lại lịch sử trò chuyện. Ngón tay dừng lại ở file video bốn mươi phút.
Tôi bấm mở, phóng to màn hình, đỏ mặt xem lại từng chút một…
A a a!
Xem xong tôi chỉ thấy mình đúng là điên rồi !!!
Tôi ném điện thoại lên giường, vội vàng chạy vào phòng tắm.
Tắm xong, nằm trên giường lăn qua lộn lại , mãi vẫn không ngủ được . Trong đầu, hình ảnh Thẩm Thanh Chu ngoài đời và trên mạng thay nhau chồng chéo.
Một người lạnh lùng.
Một người dính người .
Một người từ chối tôi .
Một người nói yêu tôi .
Thật là… muốn mạng mà!
8.
Đêm đó, tôi định sẵn là mất ngủ. Vừa mới có chút buồn ngủ, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tôi bực bội ngồi dậy, đi mở cửa.
Người đứng ngoài… lại là Thẩm Thanh Chu.
Tôi sững lại .
Chúng tôi là hàng xóm, nhưng anh chưa từng chủ động gõ cửa phòng tôi .
Tối nay là sao ?
Chẳng lẽ… anh đã biết người yêu online của mình chính là tôi ?
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã bước vào , đóng cửa lại . Ngay giây tiếp theo, tôi bị kéo vào một vòng ôm nóng rực.
“Anh… anh làm …”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/neu-biet-truoc-la-em/phan-3.html.]
Tôi còn chưa nói hết, anh đã cúi xuống hôn tôi .
Nụ hôn của Thẩm Thanh Chu vừa mạnh mẽ vừa dồn dập, khiến tôi gần như không thở nổi.
Tôi dùng sức đẩy anh ra : “Ai cho anh vừa vào đã hôn! Anh biết đây là nụ hôn đầu của tôi không ?!”
Mắt anh đỏ lên, nhìn chằm chằm tôi : “ Nhưng em là bạn gái anh … anh có thể hôn em.”
Nghe vậy , tôi càng thấy ấm ức: “Hôm nay tôi tỏ tình với anh , anh còn từ chối tôi !”
Anh vội giải thích: “Anh
không
biết
em chính là
người
anh
thích.
”
“Nếu biết em là người anh thích trên mạng, sao anh có thể từ chối em?”
“Bé yêu… anh càng không thể đợi em tỏ tình. Anh yêu em, từng giây từng phút đều muốn có em.”
“Ôn Nhuyễn… anh thật sự rất , rất yêu em.”
Tai tôi nóng ran: “Anh đúng là kỳ lạ. Ngoài đời thì từ chối, trên mạng lại yêu đến vậy ?”
Anh cười : “Chúng ta quen nhau năm năm trên mạng rồi . Ngần ấy thời gian đủ để anh hiểu em.”
Nói rồi , anh cúi xuống bế tôi lên.
Tôi giật mình : “Anh làm gì vậy ?”
Anh đáp: “Muốn… gần gũi với em.”
Tôi : “???”
Tôi thật sự ngây người .
Ba năm làm hàng xóm, anh luôn ôn hòa, giữ lễ, chưa từng nói lời như vậy . Cho dù anh biết tôi là bạn gái mình … cũng đâu đến mức vừa ngày đầu gặp lại đã muốn gần gũi như thế?
Nhưng tôi còn chưa kịp suy nghĩ… Anh đã đặt tôi xuống sofa. Thân người anh áp xuống, hai tay chống hai bên.
Anh hôn tôi , giọng thì thầm: “Bé yêu… anh thật sự rất thích em…”
Nụ hôn của anh dần trượt xuống, dừng ở cổ tôi . Tôi chỉ cảm thấy mình như chìm trong một dòng mật ngọt, mềm đến tan ra …
Anh ngẩng lên nhìn tôi , giọng khàn đặc: “Được không ?”
Tôi c.ắ.n môi: “C… có …”
Chưa kịp nói hết…
Đột nhiên!
Tiếng chuông điện thoại ch.ói tai vang lên.
Tôi giật mình mở mắt. Trước mắt không có Thẩm Thanh Chu, chỉ có trần nhà trắng quen thuộc.
Tôi : ????
Vậy là… nãy giờ tôi đang mơ?!
Tôi thở dốc.
Giấc mơ này … chân thật đến đáng sợ.
Thậm chí tôi còn cảm giác… môi mình vẫn còn lưu lại hơi nóng từ nụ hôn của anh .
Ngay sau đó, tôi chỉ muốn c.h.ử.i!!!
Sao không đợi tôi với anh “xong việc” rồi hẵng gọi cơ chứ?!!
Tôi cố nén giận, bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng của bạn thân Lâm Hiểu Hiểu: “Nhuyễn Nhuyễn! Bạn trai tao ngoại tình rồi , mau qua đây chống lưng cho tao!”
9.
Tôi lập tức bật dậy khỏi giường.
“Gửi địa chỉ, tao đến ngay.”
Bạn thân bị cắm sừng… trời có sập cũng phải né sang một bên!
Cúp máy, tôi thay đồ, mở cửa đi ra .
Gần như cùng lúc, cửa đối diện cũng mở ra .
Thẩm Thanh Chu đứng trong đó. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng như trong video, chỉ là cởi hai cúc trên , lộ ra một mảng da trắng, trông vô cùng quyến rũ.
Bình thường gặp nhau , chúng tôi chỉ gật đầu chào.
Nhưng lần này , anh lại mỉm cười với tôi : “ Tôi ra lấy đồ ăn.”
Tôi “ừ” một tiếng, đi về phía thang máy. Cho đến khi bấm nút xuống, phía sau vẫn không có tiếng đóng cửa.
Tôi hơi ngạc nhiên.
Anh lấy đồ xong lẽ ra phải vào nhà rồi .
Nhưng anh không .
Lúc này , anh hỏi: “Muộn thế này , em đi đâu ?”
Tôi buột miệng: “Đi bar.”
Vừa dứt lời, thang máy đến.
Tôi vội bước vào .
Khi cửa thang máy khép lại , tôi loáng thoáng nghe thấy một câu rất khẽ: “Có cần tôi đưa em đi không ?”
Tôi sững lại .
Thẩm Thanh Chu… đang chủ động quan tâm tôi ?
Chuyện này quá bất thường. Ba năm làm hàng xóm, chúng tôi gặp nhau mỗi ngày, nhưng gần như không nói chuyện. Anh với tôi luôn giữ khoảng cách lịch sự.
Tôi nhớ có lần mình bị trẹo chân ở cầu thang, đau đến không đứng nổi.
Anh tan làm về, vừa hay nhìn thấy.
Tôi vội nói : “Anh bế tôi vào phòng được không ?”
Anh đồng ý, chỉ là… anh đeo găng tay rồi mới bế tôi . Dù vậy , đó vẫn là lần đầu chúng tôi tiếp xúc gần như thế.
Đêm đó… tôi cũng mơ một giấc mộng mơ hồ như vậy …
Mấy ngày sau , lúc chân tôi còn đau, anh còn tiện tay vứt giúp hai túi rác tôi để trước cửa. Nhưng từ đầu đến cuối, ngoài hỏi thăm vết thương, anh không nói thêm lời nào. Còn câu “ có cần tôi đưa em không ” vừa rồi … Lại hoàn toàn khác.
Trong giọng anh … tôi nghe ra được sự quan tâm. Không phải kiểu hàng xóm, mà giống như… người yêu.
Thang máy chậm rãi đi xuống, còn đầu óc tôi thì rối tung như mớ bòng bong.
Anh nói vậy … là vì đã biết tôi là bạn gái online?
Hay là… Chiều nay tôi tỏ tình, dù bị từ chối, nhưng trong lòng anh vẫn có chút d.a.o động?
Tôi miên man suy nghĩ, cho đến khi thang máy xuống tới tầng một mới giật mình tỉnh lại . Dù thế nào… Việc quan trọng nhất bây giờ, là đi “chống lưng” cho bạn thân !
10.
Tôi vừa bước vào quán bar, liếc một cái đã nhìn thấy Lâm Hiểu Hiểu ngồi ở góc quầy.
Trước mặt cô ấy xếp đầy một hàng chai rượu rỗng, trên tay còn cầm một chai vừa mở, đang ngửa đầu tu ừng ực.
Tôi bước nhanh tới, ngồi xuống bên cạnh: “Cái tên bạn trai ngoại tình của cậu đâu rồi ? Không phải gọi tớ tới ‘chống lưng’ à ? Người đâu ?”
Lâm Hiểu Hiểu nấc một cái rõ to, ngẩng cằm đầy kiêu ngạo, giọng điệu như nhìn xuống cả thiên hạ: “Tớ tự xử xong rồi !”
“Bà đây sức chiến đấu max level, c.h.ử.i cho hắn với con tiểu tam kia không ngẩng đầu nổi!”
“Hắn bị tớ chọc tức đến ôm tim run rẩy, cuối cùng còn phải gọi xe cấp cứu kéo đi !”
Tôi giơ ngón cái: “Đỉnh.”
Miệng cô ấy vẫn không ngừng: “Cậu nói xem, hắn xấu như cái bánh bao hấp lên men, hồi đó tớ nhìn trúng cái gì chứ? Không phải vì thấy hắn ngoan ngoãn, đáng tin sao ?”
“Kết quả thì sao ? Người xấu lắm trò! Ngoan cái khỉ!”
“Tớ đúng là mù mắt! Biết trước thế này , thà tìm trai đẹp còn hơn! Ít ra nhìn cũng đã mắt, bị cắm sừng còn đỡ tức!”
“Tớ ghét nhất cái loại đàn ông ngoại tình! Có một tính một, nên nổ tung tại chỗ, đời đời kiếp kiếp không siêu sinh!”
Tôi cũng phụ họa vài câu.
Nhưng trong đầu, lại không kìm được hiện lên gương mặt thanh tú của Thẩm Thanh Chu.
Hiểu Hiểu nói , tưởng người xấu thì sẽ thật thà.
Vậy… người đẹp thì sao ?
Thẩm Thanh Chu đẹp đến mức như người trên trời, lạnh lùng lại kiềm chế. Con gái theo đuổi anh … chắc xếp hàng từ cổng bệnh viện đến tận cửa nhà tôi .
Anh… có ngoại tình không ?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, như một cây kim nhỏ, khẽ châm vào tim tôi .
Tôi lập tức uống cạn một ngụm rượu lớn.
Rượu thật sự dễ gây nghiện.
Tôi uống hết ly này đến ly khác, đầu óc dần trở nên mơ hồ, mọi thứ trước mắt bắt đầu chồng hình.
Đúng lúc đó, điện thoại reo.
Men rượu dâng lên, tôi gần như không suy nghĩ, trượt tay nhận máy.
“Alo…?”
Đầu dây bên kia hỏi: “Em đang ở đâu ?”
Tôi báo tên quán bar.
Chaporia
Bình Luận (0)