Tại tiệc sinh nhật tuổi hai mươi của tôi .

Lục Chiêu Niên với tư cách là vị hôn phu, đã dẫn theo một người phụ nữ với vẻ mặt điệu bộ đáng thương đến để hủy hôn với tôi .

"Vãn Ninh, anh luôn coi em như em gái, người anh yêu là Uyển Ý, em thành toàn cho bọn anh đi ."

Bạn bè xung quanh đều vô cùng kinh ngạc, lúng túng nhìn sang tôi .

Dù sao thì tôi mới là nhân vật chính của ngày hôm nay.

Anh ta lại thẳng thừng dẫn một người phụ nữ khác đến hủy hôn ngay trước mặt mọi người , ngay trong chính tiệc sinh nhật của tôi .

Có người lên tiếng khuyên can:

"Chiêu Niên, chơi bời gì thì chơi, đây là tiệc sinh nhật của Ninh Ninh, cậu lú lẫn rồi à !"

"Mau xin lỗi Ninh Ninh đi ."

Lục Chiêu Niên không hề lay chuyển, chỉ nhìn tôi :

"Tô Vãn Ninh, em có gia thế, có bối cảnh, còn Uyển Ý thì chẳng có gì cả, cô ấy chỉ có anh thôi."

Tôi nhìn anh ta diễn vở kịch chung tình sâu sắc, lại liếc sang Tô Uyển Ý đang đứng sau lưng anh ta , thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt đầy khiêu khích nhìn tôi .

Hai nhà Tô - Lục vốn dĩ là liên hôn thương mại, ban đầu tôi đồng ý cũng vì thấy gương mặt anh ta trông còn tạm được , giờ xem ra , anh ta không chỉ mắt mù mà còn thuộc kiểu lụy tình đến mất khôn.

Trong những gia tộc như chúng tôi , điều kiêng kỵ nhất chính là kiểu lụy tình này .

Thế nên, Lục Chiêu Niên lần này coi như tự chơi dại, hết t.h.u.ố.c chữa rồi .

Tôi tiến lên phía trước , nhìn hai người bọn họ:

"Muốn hủy hôn đúng không ? Được thôi, nhưng bảo người đứng đầu nhà họ Lục đến mà nói ."

"Dù sao hiện tại tôi cũng là Tổng giám đốc của tập đoàn Tô thị, là người đại diện cho nhà họ Tô. Còn anh , Lục Chiêu Niên, anh đại diện nổi cho nhà họ Lục không ?"

Nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của tôi , nắm đ.ấ.m của Lục Chiêu Niên siết c.h.ặ.t lại .

"Chị ơi, em và anh Chiêu Niên là chân ái, chị thành toàn cho bọn em đi mà."

Tô Uyển Ý nhìn tôi , nước mắt chực trào nơi hốc mắt, bộ dạng vô cùng đáng thương, khiến người ta nhìn vào là muốn chở che.

Nhưng tiếc là lòng tôi sắt đá:

"Ai là chị cô? Cô gái này đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ."

Tôi nhìn cái liếc mắt giữa Tô Uyển Ý và Tô Ngọc Lâm mà thấy buồn cười .

Tô Ngọc Lâm thực sự nghĩ mình giấu giếm khéo lắm, tưởng chúng tôi không biết ông ta có một đứa con gái riêng trạc tuổi tôi chắc.

Tôi quay sang nhìn mẹ mình , mẹ ra hiệu bằng ánh mắt, ý bảo đã đến lúc để bà ra tay.

Tôi cạn lời, nhưng mẹ mình thì mình phải chiều thôi.

Bốp! Mẹ tôi thẳng tay tát Tô Uyển Ý một cú trời giáng.

Nhật Nguyệt

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/huy-hon-roi-toi-lam-chi-dau-cua-tra-nam/1.html.]

"Ăn trong nồi ngồi xướng trong hướng, cô nhìn chồng tôi làm gì? Làm tiểu tam thành thói rồi à ?"

Tô Uyển Ý lập tức bị đ.á.n.h cho bàng hoàng, đứng ngây ra tại chỗ.

Những người xung quanh đều bày ra vẻ mặt xem kịch hay , đến cả Lục Chiêu Niên cũng không dám ra tay giúp cô ta .

Đó chính là Lục Chiêu Niên, anh ta có thể ngang nhiên hủy hôn với tôi , nhưng lại chẳng dám ho he nửa lời trước mặt mẹ tôi . Dù sao thì thành tích chiến đấu của mẹ tôi trước giờ ai cũng biết rõ.

Tô Uyển Ý thấy không ai giúp mình bèn quay sang nhìn Tô Ngọc Lâm:

"Bố ơi, con cũng là con gái của bố mà, bố cứ trơ mắt nhìn họ bắt nạt con như vậy sao ?"

Mẹ tôi chẳng cần suy nghĩ, vung tay vả thêm một phát nữa.

"Mày còn dám chia rẽ tình cảm gia đình tao à ? Chồng tao làm sao có đứa con gái lớn tướng thế này được , nhìn mày còn già hơn Vãn Ninh nhà tao bao nhiêu tuổi ấy chứ."

"Đủ rồi !"

Tô Ngọc Lâm thấy con gái cưng bị đ.á.n.h, cuối cùng cũng chịu lên tiếng làm người rồi sao ?

"Uyển Ý là con gái tôi , hôm nay tôi nhất định phải đưa con bé về nhà."

Mẹ tôi lùi lại vài bước, vẻ mặt đầy bàng hoàng xen lẫn đau khổ nhìn Tô Ngọc Lâm.

Phải nói thật là diễn xuất của mẹ tôi tệ đến mức không ngửi nổi.

Tôi thật sự chẳng buồn nhìn tiếp nữa.

Lục Chiêu Niên lúc này mới phản ứng lại :

"Nếu Uyển Ý cũng là con gái nhà họ Tô, vậy thì hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc liên hôn của hai nhà. Hơn nữa, Uyển Ý vừa trẻ trung năng động lại hoạt bát, hợp với anh hơn."

Tôi nghe mà tức đến bật cười .

Từ bao giờ đến lượt loại như Lục Chiêu Niên có quyền kén cá chọn canh vậy ?

Hơn nữa, cái họ Tô của Tô Uyển Ý và họ Tô của Tô Vãn Ninh này có cùng một đẳng cấp không ?

Tôi giơ tay lên, lực lượng bảo vệ ngay lập tức ùa vào , bao vây nhóm người Lục Chiêu Niên lại .

"Tiễn họ ra ngoài đi , tôi sợ bệnh thiểu năng có tính lây nhiễm."

Khi bảo vệ đưa tay lôi Lục Chiêu Niên và Tô Uyển Ý đi , Tô Ngọc Lâm liền hét lớn vào mặt tôi :

"Tô Vãn Ninh, Uyển Ý là em gái con!"

Lúc này tôi mới sực nhớ ra ông ta .

"Tống khứ ông ta ra ngoài luôn đi , để ông ta cùng hoạn nạn với con gái cưng và con rể quý của mình ."

Cuối cùng không gian cũng yên tĩnh trở lại , bữa tiệc tiếp tục diễn ra như bình thường.

Mẹ tôi thì đang rôm rả thảo luận với hội chị em về kỹ năng diễn xuất lúc nãy của mình , còn tôi vẫn là vị Tổng giám đốc Tô thị được mọi người săn đón.

Chẳng ai thèm bận tâm đến ba kẻ lúc nãy. Đối với giới hào môn mà nói , ngoại trừ lợi ích ra , những chuyện khác đều vô giá trị.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...