Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sáng sớm ngày hôm sau vừa ngủ dậy, tôi đã nghe quản gia báo Tổng giám đốc Lục thị đến thăm.
Nói đến vị Tổng giám đốc Lục thị Lục Vân Thâm này , anh hoàn toàn khác biệt với thằng em trai ăn hại của mình .
Đây đích thị là một con cáo già chính hiệu.
Năm đó khi hai nhà Tô - Lục tính chuyện liên hôn, mẹ tôi vốn dĩ chấm Lục Vân Thâm.
Nhưng nhìn vào người chồng mà bà tự tay chọn năm xưa, tôi thật sự không dám tin tưởng vào mắt nhìn đàn ông của mẹ mình nữa.
Thế nên tôi đã dứt khoát chọn Lục Chiêu Niên.
Dù sao với chỉ số thông minh và tâm cơ của anh ta , anh ta có nằm mơ cũng không lừa nổi tôi .
Hơn nữa anh ta là con thứ nhà họ Lục, không cần phải kế thừa gia nghiệp, hoàn toàn có thể sang nhà họ Tô làm rể hào môn.
Ai mà ngờ anh ta lại ngu ngốc một cách nguyên chất, không hề pha tạp như thế.
Tô Uyển Ý kia nhắm vào anh ta chắc?
Cô ta nhắm vào cái họ Lục của anh ta và danh phận vị hôn phu của tôi thì có .
Mẹ tôi đã biết rõ về hai mẹ con cô ta từ lâu. Từ sau khi sinh tôi ra , mẹ đã sống ly thân với Tô Ngọc Lâm.
Tôi từng hỏi mẹ tại sao không ly hôn, mẹ bảo vì Tô Ngọc Lâm ngu, không đủ trình độ để mưu đoạt tài sản nhà họ Tô, đổi sang người khác thì chưa biết chừng. Hơn nữa, với tư cách là Tổng giám đốc Tô thị, nếu ly hôn thì ngay lập tức sẽ có một đàn đàn lũ lũ đàn ông xông vào , còn phiền phức hơn.
Tôi suy nghĩ một hồi thấy mẹ nói cũng có lý.
Tô Ngọc Lâm chỉ cần không dẫn hai mẹ con kia về nhà thì đôi bên vẫn nước sông không phạm nước giếng.
Thế nhưng, bọn họ lại nảy sinh những ý nghĩ không nên có , vậy thì không thể dung thứ được nữa rồi .
Tôi đi xuống lầu, nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa phòng khách.
Bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài miên man, bộ tây trang may đo cao cấp càng làm tăng thêm vẻ cấm d.ụ.c, lạnh lùng.
Phải công nhận là vị Tổng giám đốc Lục thị này đẹp trai thật sự.
Rõ ràng là cùng một bố mẹ sinh ra , sao Lục Chiêu Niên lại kém xa đến vậy chứ?
Chỉ có một điểm đáng tiếc duy nhất: Anh ta là trai cong.
Hai mươi lăm tuổi đầu rồi mà không một mảnh tình vắt vai, bên ngoài đều đồn đại anh thích cậu trợ lý Diệp Trạch của mình .
Nghe nói năm xưa Lục tổng nổi trận lôi đình vì hồng nhan, tự tay tống khứ toàn bộ đối thủ từng sỉ nhục nhà họ Diệp vào tù.
Nhờ vậy mà đại thiếu gia nhà họ Diệp sa cơ lỡ vận năm nào mới nghiễm nhiên trở thành trợ lý thân cận của Lục Vân Thâm.
Ánh mắt
tôi
liên tục đảo qua đảo
lại
giữa Lục Vân Thâm và Diệp Trạch, thầm nghĩ
không
biết
hai
người
bọn họ ai là kèo
trên
ai là kèo
dưới
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huy-hon-roi-toi-lam-chi-dau-cua-tra-nam/2.html.]
"Sô tiểu thư, Chiêu Niên nó còn nông nổi, tôi thay mặt nó xin lỗi cô vì chuyện ngày hôm qua."
"Xin lỗi mà có ích thì cần gì đến dự án nữa, tôi muốn mảnh đất ở phía Bắc thành phố mà Lục thị vừa đấu thầu được ."
Tôi nhìn Lục Vân Thâm, sư t.ử ngoạm mồm đòi hỏi lớn.
Sắc mặt Lục Vân Thâm không hề thay đổi, anh nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ.
Đúng là người đẹp trai thì làm cái gì cũng thấy đẹp , nhìn bờ môi mỏng kia xem, hôn lên chắc là thích lắm đây.
"Được, nhưng việc liên hôn giữa hai nhà Lục - Tô vẫn phải tiếp tục."
"Không được , cái tên não tàn Lục Chiêu Niên đó tôi không vừa mắt, bị người ta dắt mũi làm bia đỡ đạn mà cũng không nhận ra , tôi sợ anh ta làm ảnh hưởng đến nguồn gen của thế hệ sau nhà tôi ."
Tôi lắc đầu lia lịa, dứt khoát từ chối.
Lục Vân Thâm đứng dậy, tiến lại gần phía tôi , hơi cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mắt tôi .
"Vậy còn tôi thì sao ?"
"Anh... anh ... anh có biết mình đang nói gì không vậy ?"
Tôi lập tức bật dậy khỏi ghế, trời đất ơi, anh chàng này điên rồi à ?
Chưa nói đến việc bạn trai của anh ta vẫn đang ở ngay hiện trường, hơn nữa đối với một người tuy chưa kết hôn nhưng dù sao cũng là chị dâu hụt của em trai mình , sao anh ta có thể thốt ra những lời như vậy chứ?
Chẳng lẽ anh ta bị nhan sắc của tôi làm cho mê muội rồi ?
Không không không , tôi vội vàng lắc đầu xua tan ý nghĩ đó.
Con cáo già này làm sao có thể là kẻ chỉ biết nhìn mặt, anh ta nhất định là đang có mưu đồ gì đó.
Tôi lén liếc mắt nhìn sang Diệp Trạch, Diệp Trạch liền nở một nụ cười ẩn ý với tôi , khoảnh khắc đó tôi lập tức thông suốt.
Hóa ra là muốn biến tôi thành lá chắn che mắt thiên hạ chứ gì, cũng không phải là không thể.
Dù sao thì anh ta cũng là người cần đến tôi , tôi lại còn kiếm được chút hời, bản thân tôi vốn đã thèm khát mảnh đất phía Bắc thành phố kia từ lâu rồi .
Hơn nữa, kiểu liên hôn thương mại này vốn dĩ là thân ai nấy lo, mạnh ai nấy chơi.
Nhật Nguyệt
Thấy tôi im lặng nửa ngày không trả lời, Lục Vân Thâm tiếp tục hỏi:
"Tô tiểu thư đã suy nghĩ kỹ chưa ?"
" Tôi đồng ý, nhưng chúng ta phải thỏa thuận trước , bất kể là việc công ty hay chuyện tình cảm, chúng ta đều không can thiệp vào cuộc sống của nhau ."
"Lục tổng, hợp tác vui vẻ."
Lục Vân Thâm hơi sững người một chút, anh nhìn sâu vào mắt tôi , khẽ siết lấy tay tôi , không nói thêm lời nào.
Chaporia
Bình Luận (0)