Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lễ đính hôn của Lục Chiêu Niên và Tô Uyển Ý vẫn được diễn ra theo đúng kế hoạch.
Bữa tiệc tổ chức trên một bãi cỏ của khách sạn.
Nhìn bãi cỏ này , mấy khóm hoa tươi này , cùng cái nghi thức đơn sơ này xem, đây chính là "chân ái" trong truyền thuyết đấy à ?
Đúng là rẻ rúng chẳng đáng một xu.
Nghe nói sau khi Lục Chiêu Niên hủy hôn với tôi , nhà họ Lục đã khóa toàn bộ thẻ ngân hàng của anh ta .
Để có tiền tổ chức lễ đính hôn cho Tô Uyển Ý, anh ta đã gọi điện cho khắp lượt bạn bè, nhưng phía nhà họ Lục đã đ.á.n.h tiếng từ trước là cấm bất kỳ ai cho anh ta vay tiền.
Thế là ban ngày anh ta phải đi làm thêm, tối đến thì chạy shipper giao đồ ăn, tất cả chỉ vì muốn tặng cho Tô Uyển Ý một lễ đính hôn hoàn hảo.
Nhưng xem ra , cô nàng Tô Uyển Ý của anh ta chẳng mấy hài lòng thì phải !
Nhật Nguyệt
"Mẹ nhìn xem, lễ đính hôn gì mà sơ sài thế này , hoàn toàn không xứng với đẳng cấp của con."
"Đừng bận tâm mấy cái chi tiết đó, nhiệm vụ chính của con bây giờ là gả vào nhà họ Lục."
Tô Uyển Ý chắc chắn không thể ngờ được nhà họ Lục lại có thể tuyệt tình đến mức này , cắt đứt mọi nguồn viện trợ kinh tế của Lục Chiêu Niên.
Trước đây thấy Lục Chiêu Niên tuy ăn hại nhưng ít ra còn biết nghe lời.
Giờ đứa trẻ này vừa ăn hại lại vừa không nghe lời, vậy thì chỉ còn cách cho ăn một trận đòn roi thôi.
Phải để hiện thực vả cho một phát thật đau, anh ta mới biết những năm qua mình đã sống sung sướng đến nhường nào.
Xem kìa, mới có mấy ngày mà anh chàng Lục nhị thiếu hào hoa phong nhã ngày nào giờ trông chẳng khác gì kẻ đi làm thuê ngoài đường.
Lục Chiêu Niên vẫn còn đang cười ngốc nghếch đi tiếp đón khách khứa, đâu có biết vị hôn thê của mình đang chê bai mình đủ điều.
Hy vọng một lát nữa anh ta sẽ thích món quà bất ngờ mà tôi dành tặng.
"Chào mừng quý vị đã đến tham dự lễ đính hôn của anh Lục Chiêu Niên và cô Tô Uyển Ý, sau đây xin mời mọi người cùng hướng lên màn hình để xem lại chặng đường quen biết của họ."
Ngay khi MC vừa dứt lời, trên màn hình LED lớn lập tức xuất hiện hình ảnh hai thân hình đang quấn lấy nhau .
"Em gái Uyển Ý, anh với Lục nhị thiếu ai giỏi hơn?"
"Dĩ nhiên là Tôn thiếu rồi , Lục Chiêu Niên sao bì được với anh chứ."
Tô Uyển Ý lộ rõ vẻ kinh hoàng, vội vàng nhìn sang Lục Chiêu Niên.
"Anh Chiêu Niên, đây không phải là em, đây là ảnh ghép thôi, anh phải tin em."
Lục Chiêu Niên im lặng nhìn Tô Uyển Ý, rồi quay người bỏ chạy mất hút.
Ơ kìa.
Chỉ thế thôi sao ? Tôi còn tưởng thế nào cũng phải có một trận đ.á.n.h ghen tơi bời khói lửa chứ?
Vậy mà cứ thế lẳng lặng bỏ chạy à ?
Thật mất hứng, chỉ còn lại một mình Tô Uyển Ý đang gào thét điên cuồng, chẳng có gì đáng xem nữa.
"Tô Vãn Ninh!"
Tô Uyển Ý nghiến răng nghiến lợi gọi giật giọng tôi lại .
"Gì thế, không cần cảm ơn đâu ."
Tôi mỉm cười đáp lại .
Dưới những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hai mẹ con Tô Uyển Ý, tôi hiên ngang, vênh váo bước đi .
….
Kể từ
sau
vụ việc hôm đó,
tôi
không
còn gặp
lại
Lục Chiêu Niên nữa.
Nghe đâu anh ta kéo theo một đám bạn đến "ủng hộ" công việc làm ăn của Tôn tổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huy-hon-roi-toi-lam-chi-dau-cua-tra-nam/4.html.]
Tôn tổng cảm động đến mức không chỉ rơi nước mắt thông thường mà là khóc ròng ròng như mưa sa.
Tô Uyển Ý dạo này cũng rất biết điều, không hề gây sự gì, nhưng tôi cứ cảm giác cô ta đang âm mưu một ván bài lớn.
Hôm nay, Tô Ngọc Lâm trở về nhà chính.
Ông ta rút ra một bản thỏa thuận ly hôn rồi đẩy đến trước mặt mẹ tôi .
Mẹ tôi liếc qua một cái rồi ném thẳng xuống bàn.
Tôi nhặt lên xem thử.
Nực cười , da mặt đúng là dày hết chỗ nói .
Tôi cứ thắc mắc sao dạo này bọn họ lại ngoan ngoãn thế, hóa ra là chực chờ ở bước này .
Muốn chia đôi tài sản của Tô thị á?
Đừng nói là không có phần của ông ta , cho dù có đưa cho ông ta thật, thì loại người như Tô Ngọc Lâm có giữ nổi không ?
"Ly hôn thì được , nhưng ông phải ra đi tay trắng."
Một câu nói của mẹ tôi khiến Tô Ngọc Lâm ngây dại cả người .
"Bao nhiêu năm qua tôi ở Tô thị, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ, với lại dựa vào cái gì mà bắt tôi phải ra đi tay trắng?"
"Dựa vào việc đứa con gái riêng của ông chỉ nhỏ hơn Vãn Ninh có hai tháng tuổi, dựa vào việc ông chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng ở Tô thị, và dựa vào việc tóc ông dạo này rụng sắp hói đến nơi rồi , tôi nhìn mà ngứa mắt."
"Bà..."
Tôi chăm chú nhìn kỹ vào đầu của Tô Ngọc Lâm, đúng là có hơi hói thật.
Khoan đã , đây không phải trọng tâm.
Trọng tâm là, liệu cái này có di truyền không nhỉ?
Một nữ thanh niên thời đại mới như tôi mà phải ôm cái đầu hói thì... ôi mẹ ơi, không dám nghĩ, không dám nghĩ tiếp nữa.
Đối với Tô Ngọc Lâm, cả tôi và mẹ đều chưa bao giờ để tâm, bởi vì một kẻ ở nhà thì nghe lời mẹ , kết hôn thì nghe lời vợ, ngoại tình lại nghe lời tiểu tam như ông ta thì có thể lật lọng được trò trống gì chứ.
Thấy thái độ dửng dưng, bình thản của hai mẹ con tôi , Tô Ngọc Lâm cuối cùng không nhịn nổi nữa.
"Hai người có thể tôn trọng tôi một chút được không , tôi đang bàn chuyện ly hôn nghiêm túc đấy!"
Mẹ tôi ngước mắt lên nhìn ông ta một cái, rồi lại cúi đầu lướt điện thoại, buông một câu:
"Ly hôn thì được , nhưng ông phải ra đi tay trắng."
"Bà có thể nói chuyện hẳn hoi với tôi được không , đừng có mở mồm ra là đúng một câu đấy nữa!"
Tô Ngọc Lâm sụp đổ gào lên.
Kém bình tĩnh thế này thì đúng là không giống tôi tí nào rồi .
Tôi đột nhiên xen vào một câu:
"Mẹ con Tô Uyển Ý ra giá cho ông mức tối thiểu là bao nhiêu?"
"Ba mươi triệu tệ."
Tô Ngọc Lâm buột miệng nói ra .
Chậc chậc, đúng là tầm nhìn hạn hẹp, một Tô thị to lớn như thế này mà bọn họ chỉ đòi có ba mươi triệu tệ.
" Tôi đồng ý, đưa ông ba mươi triệu tệ."
Mẹ tôi liếc nhìn tôi một cái nhưng không nói gì, còn Tô Ngọc Lâm thì mừng rỡ ra mặt, lao đến nắm lấy tay tôi .
" Đúng là con gái của bố, trong người chảy dòng m.á.u của bố có khác."
Tô Ngọc Lâm hớn hở ra về, tôi và mẹ nhìn nhau cạn lời, chỉ có thế thôi sao ?
Chẳng mấy chốc, Tô Ngọc Lâm đã gọi điện thoại lại .
Chaporia
Bình Luận (0)