Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Xem bộ dạng này là sau khi về nhà đã bị mẹ con Tô Uyển Ý lên lớp cho một trận, nên mới gọi lại đòi tiền tôi ngay lập tức.
"Bố ạ, ba mươi triệu tệ này con sẽ chia kỳ ra chuyển vào tài khoản cho bố dưới danh nghĩa phí phụng dưỡng sau khi bố nghỉ hưu nhé."
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
….
Tô Ngọc Lâm không đòi được tiền ngay nên cũng chưa ly hôn.
Tuy nhiên, điều này chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi và mẹ .
Thế nhưng Lục Vân Thâm lại đột ngột liên lạc với tôi .
"Gần đây có một buổi đấu giá từ thiện, em đi cùng anh một chuyến nhé."
Cái người này chẳng phải trước giờ toàn đi một mình sao ?
Nhưng đã nhận dự án của người ta thì phải làm việc cho người ta , vì vậy tôi vẫn quyết định xuất hiện.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Tô Uyển Ý đang khoác tay một người đàn ông lạ mặt đứng ngay lối vào .
Đúng là xui xẻo.
Tô Uyển Ý nhìn thấy tôi liền tiến lại gần, lấy tay che miệng cười khẩy:
"Chị ơi, đi dự tiệc tối có một mình thôi ạ? Cũng phải thôi, chị mạnh mẽ, độc đoán như thế thì làm gì có người đàn ông nào chịu đựng nổi."
Tôi lấy tay phẩy phẩy trước mũi, liếc nhìn ả:
" Tôi cứ thắc mắc mùi hôi tanh ở đâu ra mà nồng nặc thế, hóa ra là từ cô à ? Sao vậy , không có đàn ông là cô không sống nổi hay sao ?"
Tôi đi lướt qua cô ta để tiến thẳng vào sảnh tiệc, mặc kệ cô ta đang giậm chân giậm cẳng tức tối ở phía sau .
Nói thật, ba cái trò này của Tô Uyển Ý còn quá trẻ con, chẳng bõ để tôi phải bận tâm.
Có điều, tôi ăn cũng đã ăn, uống cũng đã uống, vậy mà cho đến tận khi bữa tiệc kết thúc vẫn không thấy bóng dáng Lục Vân Thâm đâu .
Trái lại , vị hôn phu cũ kiêm em chồng tương lai hụt của tôi lại xuất hiện.
Nhìn bộ dạng lúc này của Lục Chiêu Niên, tôi thậm chí còn có chút không nỡ nhìn thẳng.
Đầu tóc thì rối bù, râu ria không cạo, người nồng nặc mùi rượu bước vào .
Tôi cứ ngỡ anh ta đến để tìm Tô Uyển Ý, nào ngờ anh ta đi lướt qua cô ta rồi tiến thẳng về phía tôi .
"Ninh Ninh, anh xin lỗi , trước đây là do anh nhất thời lú lẫn, em tha thứ cho anh nhé!"
Anh ta đứng trước mặt tôi , vành mắt đỏ hoe nhìn tôi đầy khẩn khoản.
Nhìn bộ dạng này của anh ta thì có vẻ như đã thực sự biết lỗi rồi , nhưng mà, cái mùi trên người anh ta làm tôi ngột ngạt quá.
Tôi bịt mũi nói :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/huy-hon-roi-toi-lam-chi-dau-cua-tra-nam/5.html.]
"Được rồi , tôi tha thứ cho anh ."
Nghe xong lời tôi , đôi mắt Lục Chiêu Niên lập tức sáng bừng lên, anh ta bước tới định nắm lấy tay tôi .
Tôi vội vàng lùi lại một bước, để anh ta mà sát lại gần chắc tôi ngất xỉu tại chỗ mất.
Anh ta dường như cũng hiểu ý nên tự giác lùi lại .
"Vậy còn hôn ước của chúng ta ..."
"Hôn ước cái gì mà hôn ước, đã hủy rồi thì không còn giá trị gì nữa."
Ánh sáng trong mắt anh ta có chút dập tắt, nhưng rồi anh ta lại nhìn tôi đầy kiên định.
"Anh sẽ theo đuổi lại em từ đầu."
Nhật Nguyệt
Nói xong, anh ta quay người bước đi luôn.
Để lại tôi và một đám người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau .
Lục Chiêu Niên nói theo đuổi tôi , tôi vốn chẳng để tâm, nhưng xem ra anh ta lại nghiêm túc thật.
Thỉnh thoảng anh ta lại gửi mấy món quà nhỏ đến công ty.
Lúc thì hoa tươi, lúc thì sô-cô-la, có khi lại là mấy món đồ thủ công tự tay làm .
Làm cho nhân viên trong công ty ai cũng tưởng tôi đang b.a.o n.u.ô.i một cậu sinh viên nghèo nào đó.
Bởi vì chỉ có sinh viên nghèo mới thích tặng mấy thứ ít tốn tiền nhưng lại tỏ ra có tâm như vậy .
Đến lần tiếp theo khi nhận được một bó hoa thủ công, tôi cuối cùng không nhịn được nữa liền gọi điện cho Lục Chiêu Niên.
" Tôi có bạn trai rồi , là anh trai của anh đấy."
Nói xong tôi liền dập máy.
Từ đó về sau , công ty rốt cuộc cũng được yên tĩnh, không còn mấy thứ đồ linh tinh gửi đến nữa.
Nhưng chẳng được mấy ngày, trợ lý lại mang từ quầy lễ tân lên một hộp quà.
Ngay khi tôi định bảo cô ấy đem vứt đi , thì Lục Vân Thâm lại gửi đến một dòng tin nhắn nói rằng, việc cho tôi leo cây hôm trước hoàn toàn là ngoài ý muốn , đây là quà xin lỗi của anh ta , kèm theo hình ảnh bức ảnh món quà giống hệt chiếc hộp trên tay trợ lý.
Tôi mở hộp ra , bên trong là một viên kim cương hồng thô.
Ai mà chẳng biết , Tổng giám đốc Tô thị Tô Vãn Ninh này hoàn toàn không có sức đề kháng với những thứ màu hồng.
Thế nên khi nhìn thấy viên kim cương như vậy , mắt tôi không tài nào rời ra được .
Mặc dù lúc bị cho leo cây tôi khá là tức giận, nhưng hiện tại tâm trạng lập tức được chữa lành hoàn toàn .
Nếu như quà xin lỗi món nào cũng chất lượng thế này , thì anh ta cứ cho tôi leo cây thêm vài lần nữa cũng được .
Nhìn bộ dạng nâng niu không nỡ rời tay của tôi , ngày hôm sau trong công ty liền rộ lên tin đồn.
Tô tổng vừa đá cậu sinh viên nghèo để cặp kè với một đại gia mỏ khoáng sản nào đó rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)