Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nghe nói cậu Lục nhị thiếu vốn dĩ rất nghe lời vừa về nhà cãi nhau một trận lôi đình với anh trai, sau đó liền ra nước ngoài luôn.

Khi biết chuyện này , tôi đang ngồi ăn tối cùng Lục Vân Thâm.

Giữa chừng, Lục Vân Thâm có một cuộc gọi nên phải ra ngoài nghe máy.

Tôi ngồi một mình ở vị trí cũ ngắm cảnh đêm.

Tô Uyển Ý đột nhiên từ cửa xông thẳng vào , vừa nhìn thấy tôi đã gào rống lên.

"Tô Vãn Ninh, anh Chiêu Niên ra nước ngoài rồi , tôi không thể bước chân vào hào môn nhà họ Lục được nữa, cô đắc ý lắm phải không !"

Cô ta cũng đã thay đến mấy đời đàn ông rồi , sao vẫn nghĩ Lục Chiêu Niên sẽ thèm thuồng loại như cô ta chứ.

Lục Chiêu Niên có phải kẻ chuyên đi nhặt đồng nát đâu .

Tôi nhìn Tô Uyển Ý đang bị bảo vệ giữ c.h.ặ.t, tiến lại gần tai cô ta , nói nhỏ:

"Yên tâm đi , cho dù anh Chiêu Niên của cô không ra nước ngoài thì cô cũng đừng hòng bước chân vào nhà họ Lục. Dù sao thì nhà họ Lục cũng không có thói quen thu gom rác rưởi."

Nói xong, tôi quay người ngồi xuống, thản nhiên nhìn cô ta lên cơn điên loạn. Nếu ánh mắt mà g.i.ế.c được người , chắc giờ này trên người tôi đã chằng chịt vết thương rồi .

Lục Vân Thâm nghe điện thoại xong bước trở lại , Tô Uyển Ý giống như nhìn thấy vị cứu tinh, lập tức khóc sướt mướt.

"Chị ơi, em chỉ nói với chị là anh Chiêu Niên yêu em, vậy mà chị lại bắt bảo vệ giam giữ em lại , chẳng lẽ không có tiền thì không có nhân quyền hay sao ?"

"Anh Vân Thâm, anh đừng trách chị ấy , chị ấy chỉ vì quá yêu anh Chiêu Niên thôi mà."

Tôi cảm thấy buồn nôn như vừa nuốt phải một con ruồi.

Đúng là không hổ danh con gái của tiểu tam, nhưng mà một bà mẹ bạch liên hoa sao lại sinh ra được một đứa con gái nồng nặc mùi trà xanh thế này nhỉ, có chắc là không bị bế nhầm con không đấy.

Có điều, Tô Uyển Ý đã dùng sai bài với sai người rồi .

Lục Vân Thâm là ai chứ? Anh là vị đại lão tuyệt tình chỉ trong một đêm đã khiến cho tất cả đối thủ của nhà họ Diệp phải phá sản, làm sao có thể c.ắ.n câu mấy cái trò mèo này của cô ta .

Và quan trọng nhất là, vị đại lão này là trai cong kia mà.

Tôi đang ung dung chờ xem kịch hay , thì Lục Vân Thâm chỉ phẩy phẩy tay, nói với trưởng bộ phận bảo vệ:

"Cái loại người nào các anh cũng thả vào đây được à ? Báo cảnh sát đi !"

Thế là, trong vòng chưa đầy một tháng, Tô Uyển Ý đã vinh dự được trải nghiệm chuyến tham quan đồn cảnh sát lần thứ hai.

Nhật Nguyệt

Tô Uyển Ý nhanh ch.óng bị áp giải đi , tuy không tổn thất gì nhưng đúng là làm mất cả vị ngon của bữa tối.

Lục Vân Thâm đề nghị đổi địa điểm khác, nhìn chiếc xe của anh càng lái càng đi về phía hẻo lánh, trong lòng tôi bắt đầu dâng lên một nỗi hối hận ngấm ngầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huy-hon-roi-toi-lam-chi-dau-cua-tra-nam/6.html.]

Anh ta không phải định đem bán tôi đi đấy chứ, hoặc là định thủ tiêu tôi luôn tại chỗ để có thể nuốt trọn tập đoàn Tô thị của chúng tôi ?

Ngay khi tay tôi đang lén lút sờ vào tay nắm cửa xe, thì xe đột ngột dừng lại .

Lục Vân Thâm bước xuống xe, mở cửa bên ghế phụ cho tôi . Trời đã tối đen như mực, đập vào mắt tôi là một khoảng không gian tối om hoang vắng.

Tôi càng thêm tin chắc rằng anh đang muốn giải quyết tôi .

Trong đầu tôi còn đang mải nảy ra các phương án chạy trốn, thì anh bất ngờ nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , kéo mạnh tôi đi về phía một hang động.

Tôi nhắm tịt mắt lại , hai tay ra sức kéo ghì anh lại , hai chân dùng hết sức phanh gấp xuống đất.

"Đại ca, đại ca ơi, tôi không thèm đòi dự án của anh nữa đâu , tôi còn trẻ lắm, anh đừng có bốc đồng mà làm liều!"

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng Lục Vân Thâm bật cười thành tiếng. Lục Vân Thâm trước giờ luôn bày ra vẻ mặt nghiêm túc, lạnh lùng, ở bên ngoài hiếm khi thấy anh cười bao giờ.

Tôi từ từ hé mở một bên mắt ra , khoảnh khắc đó lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Trong hang động tối tăm, hàng ngàn hàng vạn con đom đóm đang lập lòe phát sáng, tôi chưa từng nghe nói có một nơi kỳ diệu như thế này tồn tại.

Đom đóm bám đầy trên vòm hang động, trông giống như những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lục Vân Thâm, anh cũng đang cúi đầu, dịu dàng mỉm cười nhìn tôi .

Bầu trời đêm, ánh sao lấp lánh, và một người đàn ông đang mỉm cười nhìn bạn đắm đuối, dường như mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này đều đang hội tụ tại nơi đây.

Tôi chìm đắm trong khung cảnh trước mắt, ngây người ra nhìn Lục Vân Thâm.

Anh như khoác trên mình ánh sáng của những vì sao , từng bước tiến lại gần phía tôi , ánh mắt tràn ngập thâm tình.

"Tô Vãn Ninh, em có nguyện ý làm bạn gái của anh không ? Không liên quan gì đến chuyện liên hôn thương mại cả."

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, anh ta ... đang tỏ tình với tôi đấy à ?

"Vậy còn Diệp Trạch thì sao ? Cậu ấy không phải là bạn trai của anh à ?"

Lục Vân Thâm nghiến c.h.ặ.t răng bên hàm, trầm giọng hỏi:

"Đứa nào bảo với em cậu ta là bạn trai của anh ?"

Hóa ra năm đó chuỗi vốn của nhà họ Diệp gặp trục trặc, đối thủ thừa cơ dậu đổ bìm leo, muốn chèn ép để phân chia tài sản nhà họ Diệp.

Diệp Trạch đã đến cầu xin Lục Vân Thâm giúp đỡ, cái giá phải trả là làm trợ lý cho anh trong vòng năm năm.

"Thế nên là, em có đồng ý với anh không ?"

Lục Vân Thâm tiến sát lại gần hơn, hơi cúi đầu xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa tình cảm.

Một người vừa có tiền, có năng lực, lại có cả nhan sắc cực phẩm thế này , tôi còn làm bộ làm tịch cái gì nữa chứ.

"Được thôi, bạn trai."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...