Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lần tiếp theo tôi nghe thấy tin tức về Tô Uyển Ý là ngay trong đám cưới của mình .

Nghe nói sau đó cô ta lại cặp kè thêm với vài người đàn ông nữa, nhưng người ta cũng chỉ chơi bời qua đường chứ chẳng ai có ý định rước cô ta về dinh.

Mẹ tôi và Tô Ngọc Lâm cũng đã thuận lợi hoàn tất thủ tục ly hôn.

Tô Ngọc Lâm phải ra đi tay trắng, mẹ tôi còn đóng băng và truy thu lại toàn bộ số tài sản mà ông ta từng lén lút cung phụng cho hai mẹ con Tô Uyển Ý suốt những năm qua.

Bọn họ thực sự đã lâm vào đường cùng, thế nên Tô Uyển Ý mới phải không ngừng bán rẻ bản thân để kiếm tiền từ những gã đàn ông đó.

Dạo gần đây cô ta lại dính líu vào một gã có vợ, kết quả bị chính thất bắt quả tang tại trận, quay video tung lên mạng xã hội, giờ thì biến thành con chuột nhắt bị người người đuổi đ.á.n.h.

Tô Ngọc Lâm cũng từng đến tìm tôi , van xin được quay trở lại nhà họ Tô nhưng tôi thẳng thừng từ chối.

Dù sao mẹ tôi cũng khó khăn lắm mới buông bỏ được gánh nặng để tận hưởng cuộc sống riêng, tôi không thể để loại người tồi tệ này bước vào thế giới của bà một lần nào nữa.

Cứ để ông ta và hai mẹ con Tô Uyển Ý trói buộc lấy nhau cả đời này , tự hành hạ lẫn nhau đi .

Lục Vân Thâm đã bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ ngay từ khoảnh khắc chúng tôi xác định quan hệ. Bố mẹ chồng cũng không hề tỏ ra kinh ngạc khi cô con dâu thứ bỗng chốc trở thành con dâu trưởng, họ vẫn đối xử với tôi vô cùng tốt .

Lục Chiêu Niên không đến tham dự đám cưới của chúng tôi , anh ta chỉ âm thầm gửi quà mừng về.

Nhìn người đàn ông đang sải bước tiến về phía mình từ đằng xa, tôi đưa tay ra đặt gọn vào lòng bàn tay anh . Quãng đời còn lại còn rất dài, đường đời còn rất xa, hãy trân trọng người trước mắt.

(Ngoại truyện của Lục Vân Thâm)

Nhật Nguyệt

Từ nhỏ tôi đã biết hai nhà Lục - Tô có hôn ước từ trước , mẹ tôi và dì Tô lại là bạn thân của nhau nên dì thường xuyên dẫn Tô Vãn Ninh sang nhà tôi chơi.

Mẹ luôn dắt Tô Vãn Ninh đến trước mặt tôi rồi dặn dò rằng, vợ của mình thì mình phải tự dỗ dành.

Ngày đó Tô Vãn Ninh lúc nào cũng diện những chiếc váy công chúa xinh xắn, ngoan ngoãn, mềm mại gọi tôi là " anh Vân Thâm". Những lúc tôi vô tình bị thương, cô bé sẽ nhẹ nhàng thổi phù phù vào vết thương của tôi rồi bảo thổi thế này là hết đau ngay.

Thế nhưng khi cô bé dần dần trưởng thành thì không còn bám lấy tôi nữa. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/huy-hon-roi-toi-lam-chi-dau-cua-tra-nam/7.

html.]

Mỗi lần đến nhà, cô bé cũng chỉ gật đầu chào một tiếng " anh Lục" đầy khách sáo, lúc đó tôi cứ ngỡ là do con gái lớn nên biết ngượng ngùng.

Tôi mòn mỏi đợi cho đến khi Tô Vãn Ninh tròn mười tám tuổi, vậy mà ngay trong tiệc trưởng thành của mình , cô bé lại chọn thằng nhóc ngốc nghếch Lục Chiêu Niên làm vị hôn phu.

Khoảnh khắc ấy , bầu trời trong tôi như sụp đổ hoàn toàn , tôi thậm chí còn không nhớ nổi mình đã đi bộ về nhà bằng cách nào.

Kể từ đó, tôi bắt đầu chủ động né tránh cô, vì tôi sợ mỗi khi đối mặt, mình sẽ không kiềm chế được mà lớn tiếng hỏi cô tại sao lại làm như vậy .

Việc Diệp Trạch đến tìm tôi nằm trong tầm dự liệu. 

Nhà họ Diệp bị chèn ép, lúc đó cũng chỉ có nhà họ Lục hoặc nhà họ Tô mới đủ khả năng đứng ra hóa giải, nhưng vị Tô tiểu tổng của nhà họ Tô khi ấy vừa mới nhậm chức, cậu ta chỉ có thể đến tìm tôi .

Điều kiện để tôi đồng ý giúp đỡ cậu ta chính là miếng ngọc bội tỳ hưu bằng đá Tourmaline hồng gia truyền của nhà họ Diệp, tôi nghe nói cô bé nhà tôi đã thèm thuồng món đồ đó từ lâu rồi .

Tôi cất kỹ miếng ngọc bội, định bụng sẽ đợi đến ngày cô kết hôn để làm quà tặng. Thế nhưng thằng khốn Lục Chiêu Niên kia lại dám dẫn theo đứa con gái riêng của Tô Ngọc Lâm đến đại náo ngay trong tiệc sinh nhật của cô, không biết lúc đó cô đã phải đau lòng đến nhường nào.

Tôi lập tức mua vé máy bay chuyến muộn nhất trong đêm để về nước, sáng sớm ngày hôm sau liền chạy đến nhà họ Tô để thay mặt Chiêu Niên xin lỗi .

Cô mở lời đòi tôi mảnh đất ở phía Bắc thành phố. Điều đó chẳng phải chứng minh cô không hề cự tuyệt việc hợp tác với Lục thị sao , vậy thì hôn ước của hai nhà cũng có thể tiếp tục chứ?

Tôi cố gắng kiềm chế nhịp tim đang đập liên hồi của mình , lên tiếng bảo việc liên hôn giữa hai nhà Lục - Tô vẫn phải tiếp tục. Cô nói không chấp nhận Lục Chiêu Niên, vậy có nghĩa là tôi đang có cơ hội rồi đúng không ? 

Tôi liền rụt rè, cẩn trọng hỏi ra câu: "Vậy còn anh thì sao ?".

Cô có vẻ hoảng hốt lắm, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa tôi và Diệp Trạch. Chẳng biết cô tự thuyết phục bản thân thế nào mà lại gật đầu đồng ý, còn đưa tay ra nói với tôi câu "hợp tác vui vẻ". 

Rõ ràng là cô chưa hiểu hết ngụ ý của tôi , nhưng không sao cả, chúng tôi có thể từ từ tiến tới.

Tôi hẹn cô cùng đi tham dự buổi đấu giá, nhưng công ty ở nước ngoài đột ngột xảy ra sự cố khẩn cấp, tôi không kịp giải thích gì nhiều đã phải bay đi ngay.

Đến khi trở về thì trời đất đã đổi thay , Lục Chiêu Niên lại bắt đầu quay sang theo đuổi Vãn Ninh. 

Tôi liền bảo Diệp Trạch gửi viên kim cương hồng mà tôi cất công tìm kiếm bấy lâu nay qua cho cô để dò xét tình hình, thật may là cô đã nhận nó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...