Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sau khi cuộc họp kết thúc, Tưởng Đạo Trạch hẹn tôi đi ăn cơm, tôi chẳng cần suy nghĩ liền đồng ý ngay.

Nhà hàng anh đặt là một nhà hàng Pháp, vừa mới bước vào đã đụng mặt Trình Dã cũng vừa đi tới, và cả Hứa Gia ở bên cạnh anh ta .

"Oánh Oánh..." Trình Dã theo bản năng hất tay Hứa Gia đang vịnh cánh tay mình ra , khi tầm mắt chạm phải Tưởng Đạo Trạch ở bên cạnh tôi , sắc mặt anh ta liền lạnh căm xuống.

"Tống tiểu thư, thật khéo quá, chị... cùng bạn trai cũng đến đây ăn cơm à ." Hứa Gia tràn đầy nụ cười , giọng điệu mang theo sự khoe khoang lộ liễu, " Tôi và A Dã đã đến đây ăn vài lần rồi , món bò đặc sản của nhà họ ngon lắm, hai người có thể nếm thử."

"Cô đang nói bậy bạ cái gì thế?" Trình Dã không vui nhíu mày.

Nghe vậy , Hứa Gia ủy khuất nhìn anh ta , giọng nói nũng nịu ỉ ôi: "Em lại nói sai cái gì nữa rồi à ?"

Tôi chán ngán thu hồi tầm mắt, kéo Tưởng Đạo Trạch định bước vào trong.

Trình Dã muốn đuổi theo giữ tôi lại , nhưng bị Hứa Gia kéo c.h.ặ.t lấy, trong giọng nói xen lẫn tiếng khóc nghẹn: "Anh định đi đâu thế? Hai người đã ly hôn rồi , cô ấy cũng đã có bạn trai rồi mà..."

Sau khi gọi món xong, tôi có chút ái ngại nói : "Để anh phải xem trò cười rồi ."

Tưởng Đạo Trạch mỉm cười lắc đầu: "Vở kịch này xem ra cũng khá hay đấy chứ."

Nhật Nguyệt

"Haiz." Tôi khẽ thở dài một tiếng, đến lúc này tôi mới hoàn toàn thấu hiểu câu nói : Có những người yêu vào rồi thì chẳng khác nào mang theo một vết nhơ trong lý lịch.

Mỗi tối trước khi đi ngủ, cứ hễ nghĩ đến những chuyện ngu ngốc mình từng làm trước đây, tôi lại thấy tiếc nuối cho những năm tháng thanh xuân tươi đẹp của mình .

"Nào, nâng ly chúc mừng em đã lạc lối biết quay đầu."

"Hả..."

Tưởng Đạo Trạch giơ chiếc ly chân cao lên. Đối diện với ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc của người đàn ông, trong đầu tôi lại hiện lên hai lần anh đến ngăn cản tôi làm chuyện khờ dại nhưng đều thất bại.

"Cảm ơn anh nhé!"

Đến đêm lúc trở về, Trình Dã quả nhiên đang đứng đợi ở bên dưới . Tưởng Đạo Trạch ném cho tôi một ánh mắt với vẻ mặt viết rõ năm chữ "quả nhiên là như vậy ", rồi bảo: "Nhớ mời khách đấy nhé."

"Được thôi."

"Cảm ơn anh nhiều nhé, Tưởng tổng." Tôi vừa mở dây an toàn vừa thấy anh cũng định cởi ra , liền vội vàng can ngăn: "Thôi, anh đừng xuống xe làm gì. Nhỡ đâu hai người lại lao vào đ.á.n.h nhau , ước chừng ngày mai lại lên tin tức xã hội mất, thế thì không hay đâu ."

"Vậy nếu có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho anh , được chứ?"

"Ok luôn!"

Sau khi tôi xuống xe, đuôi mắt Trình Dã đỏ bừng. Anh ta nhìn chằm chằm theo hướng chiếc xe của Tưởng Đạo Trạch vừa rời đi , rồi lớn tiếng chất vấn tôi : "Có phải vì thằng khốn đó nên em mới đòi ly hôn với anh không ?"

"Hơ!" Tôi cảm thấy thật nực cười , và thế là tôi bật cười thành tiếng thật: "Không phải , là vì anh ngoại tình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bo-lo-muoi-nam-gap-lai-mot-doi/7.html.

]

"Anh đừng có nói mấy lời giải thích như lần trước nữa, chính anh nói ra anh có tự tin nổi không ? Anh lại không biết Hứa Gia đối với anh có ý đồ gì chắc?"

Trình Dã bị tôi nói cho cứng họng, anh ta đau khổ vò đầu bứt tai: "Anh... anh cũng không biết khoảng thời gian đó mình bị làm sao nữa. Nhưng lúc bắt đầu, anh và Hứa Gia thực sự không có gì cả."

"Thế là sau khi tôi nghi ngờ thì hai người có gì luôn đúng không ?" Tôi nhìn Trình Dã trước mặt, nghiêng đầu nhìn anh ta thật lâu.

Tôi muốn tìm lại hình bóng của Trình Dã năm xưa để l.ồ.ng ghép vào người anh ta lúc này , nhưng lại phát hiện ra tất cả đã chẳng còn một dấu vết.

"Oánh Oánh, tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng ta , em thực sự nói buông là buông được sao ?"

Tôi khẽ cười nhạt một tiếng: "Không buông chẳng lẽ giữ lại để rước bệnh vào người à ? Chỗ tôi không phải là trạm thu gom rác thải đâu Trình Dã. Anh đừng có làm tôi cảm thấy việc ở bên anh trước đây là một sai lầm."

Không biết là câu nói nào đã đ.â.m trúng tim đen của Trình Dã, sắc mặt anh ta bỗng chốc trắng bệch.

Tôi nghĩ Trì Niệm có một câu nói rất đúng: "Cậu mới hai mươi bảy tuổi chứ có phải bảy mươi bảy tuổi đâu . Mà cho dù có bảy mươi bảy tuổi thì đã sao chứ? Việc theo đuổi tự do và sự thoải mái cho thể xác lẫn tâm hồn là quyền lợi và trách nhiệm của mỗi người ."

Sau khi Bắc Thành vào đông, tranh thủ một ngày có nắng, tôi tự mình lái xe đến căn biệt thự lớn ở ngoại ô của Trì Niệm.

Sau khi nhập mật mã mở cửa bước vào , bên trong phả ra từng trận mùi bụi bặm nồng nặc.

"Trời đất ơi, cậu thực sự bủn xỉn đến mức không thèm thuê nổi một người giúp việc hả Trì Niệm?"

Tôi gửi một tin nhắn thoại cằn nhằn cô ấy , rồi đi mở hết tất cả các cửa sổ ra cho thông gió. Sau đó, tôi đeo khẩu trang vào và đi lên căn gác mái.

Tôi phải khệ nệ bê vác mấy chuyến mới mang được đống tranh này của cô ấy xuống dưới , rồi lại phải tự mình đi bày biện từng bức một ra ngoài sân sau .

Lúc nhấc một tấm bảng vẽ lên, bức tranh trên đó có màu sắc vô cùng tươi sáng, rực rỡ, vẽ một chiếc ga trải giường ngũ sắc và một góc sân sau quen thuộc.

Phía sau chiếc ga trải giường đó, có một cô gái đang nằm trên ghế dài, dáng vẻ giống như đang ngủ say. Còn có một chàng trai đang cầm tấm bảng vẽ, một tay giơ lên che đi một khoảng bóng mát cho cô gái.

Tôi càng nhìn càng thấy giống năm học cấp hai, cái năm mà Trì Niệm không biết đã xem tác phẩm của nghệ sĩ nào trên mạng, thế là liền đem hết đống ga trải giường trong nhà ra để phá phách một lượt.

Mặc dù vết màu nhuộm trên ga giường không thể giặt sạch, nhưng để trừng phạt cô ấy , mẹ Trì đã bắt một mình cô ấy phải giặt sạch toàn bộ đống ga đó rồi mang đi phơi.

Lúc đó Trì Niệm liền chạy đi tìm tôi , dụ dỗ tôi nói là có trò này hay lắm. Tôi liền theo bản năng rủ cả Tưởng Đạo Trạch đi cùng.

Khi đó thái độ của Trì Niệm đối với Tưởng Đạo Trạch vô cùng nhiệt tình: "Cậu cũng đến đi , cậu cũng đến đi , tớ cũng chuẩn bị sẵn phần cho cậu rồi đây."

Tưởng Đạo Trạch thì ngoài miệng cứ lẩm bẩm: "Chắc chắn là chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả." 

Nhưng đôi chân thì lại rất thành thật mà bước theo sau chúng tôi .

Cuối cùng thì lời anh nói linh nghiệm thật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...