Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trì Niệm hai tay chắp lại trước n.g.ự.c, bày ra bộ dạng vô cùng đáng thương nói : "Nếu hai người không giúp tớ, tớ có giặt đến lúc mặt trời lặn cũng không xong mất, hai người có nỡ lòng nào không ?"

"Hai người có nỡ nhìn thấy một đứa vừa đáng yêu, vừa rạng rỡ, lại long lanh lay động lòng người như tớ phải chịu cảnh dày vò tàn nhẫn này không ?"

"Đôi bàn tay này của tớ là để cầm b.út, để... để đọc sách vẽ tranh đấy, hai người nỡ lòng nào nhìn nó bị ngâm trong nước khổ đau không ?"

Leo lên thuyền tặc rồi thì tên tặc liền khóa cửa lại luôn.

Không biết đã giặt bao lâu, cuối cùng tôi thực sự mệt đến mức rã rời. Trì Niệm liền vội vã đẩy hai chiếc ghế bập bênh ra : "Hai vị vất vả rồi , để tớ đi cắt trái cây cho hai người ."

Những chiếc ga giường trong sân đung đưa theo gió, những cơn gió và ánh nắng hôm đó quả thực rất dễ chịu, thế là tôi liền ngủ thiếp đi .

Những bức tranh kiểu này có rất nhiều, đều được vẽ từ góc nhìn của cô ấy , nhìn vào đều đem lại một cảm giác mập mờ khó tả.

Cô gái này nhìn thế nào cũng là tôi , còn chàng trai này chẳng phải chính là Tưởng Đạo Trạch sao ?

Ngay lập tức, tôi liền gọi điện thoại cho Trì Niệm.

"Trì Niệm, cậu vẽ cái gì thế này ?"

Cô ấy thản nhiên đáp lại một câu: "Nghệ thuật đấy chứ."

"Biến đi , cậu thừa biết tớ đang hỏi cái gì mà?"

"Ồ~" Cô ấy kéo dài giọng điệu, "Bạn thân à , một người ngoài cuộc như tớ nhìn vào là thấy rõ mồn một rồi , ngặt nỗi có kẻ nhát như thỏ đế, không chịu tiến tới thôi."

"Cái quái gì thế?"

Nhật Nguyệt

"Cái quái gì thế?" Cô ấy cười hì hì nhại lại lời tôi , "Mỗi bức tranh của tớ ở góc dưới bên phải đều có một số thứ tự đấy, những bức từ số 13 đến số 58, cậu cứ mang về nhà mà thong thả thưởng thức nhé."

Lúc mang những bức tranh từ nhà Trì Niệm bước ra , ngay khoảnh khắc quay người đóng cửa lại .

Tưởng Đạo Trạch đột nhiên xuất hiện ở phía sau . Người đàn ông mặc một chiếc áo măng tô màu đen, trên mặt mang theo nụ cười , chậm rãi bước về phía tôi .

Lúc này ánh mặt trời rạng rỡ, những tia sáng xuyên qua ngọn cây rọi xuống, để lại những vệt bóng lốm đốm trên nền đất.

Ngoại truyện của Tưởng Đạo Trạch

Lần đầu tiên gặp Tống Oánh là vào năm lớp sáu, khi đó gia đình tôi xảy ra biến cố lớn.

Bố tôi qua đời vì một t.a.i n.ạ.n giao thông, mẹ thì bận rộn với việc kiện tụng và công việc, thế nên đành phải gửi tôi đến nhà dì Tống để ở nhờ một thời gian.

Ba năm ở đây tôi đã sống rất vui vẻ, Tống Oánh luôn nhận ra sự gượng gạo, không tự nhiên của tôi .

Mỗi lần ăn cơm tôi đều ăn rất nhanh, cảm giác ăn nhờ ở đậu khiến tôi không cách nào mở lòng với chú dì được .

Cô ấy và Trì Niệm là một cặp bài trùng nghịch ngợm. Lúc Tống Oánh giới thiệu Trì Niệm cho tôi quen, cô ấy đã nói với tôi rằng: "Cậu ấy ấy mà, là một kẻ cuồng theo đuổi thần tượng, tính tình vô tư lắm, cực kỳ dễ kết bạn."

Trì Niệm thường xuyên có rất nhiều ý tưởng quái dị, và cuối cùng đều là do Tống Oánh đi thu dọn tàn cuộc.

"Đến đây nào, tớ dạy cậu làm cái món đồ này , thực ra đơn giản lắm."

Trì Niệm thường xuyên ôm một đống đồ làm dở dang đến tìm Tống Oánh, và lần nào Tống Oánh cũng kéo tôi vào làm cùng.

"Không sao đâu , cậu cứ thả lỏng đi , nếu cảm thấy ở trong nhà ngột ngạt quá thì cứ bảo với tớ, Trì Niệm cả ngày chẳng chịu ngồi yên ở nhà đâu , bọn tớ sẽ dẫn cậu ra ngoài chơi."

"Được."

Sự tự ti và nhạy cảm của những năm tháng thiếu niên đã bao trùm lấy tôi , Tống Oánh đối với tôi mà nói giống như vầng trăng trên bầu trời xa xôi không thể chạm tới.

Sáng trong và không một chút tì vết.

Trì Niệm tuy rằng tính tình vô tư, bộp chộp, nhưng cô ấy lại là người đầu tiên nhận ra tôi thích Tống Oánh. Có điều cô ấy không hề vạch trần, cũng chưa từng nói chuyện này với Tống Oánh bao giờ.

Sau này vì lý do hộ khẩu nên kỳ thi lên cấp ba tôi phải quay về Tô Châu để học, rồi lên cấp ba cũng đỗ vào trường Trung học số 1 và ở lại luôn Tô Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bo-lo-muoi-nam-gap-lai-mot-doi/8.html.]

Thành tích của Tống Oánh rất tốt , tôi đã nghĩ mình phải nỗ lực hơn một chút, biết đâu kỳ thi đại học có thể đỗ vào một trường đại học ở Bắc Thành.

Thế nhưng vào năm lớp mười, tôi biết được tin cô ấy đã có bạn trai.

Chàng trai đó tên là Trình Dã.

Có một mùa hè năm đó, tôi đã mua một tấm vé tàu ngồi suốt mười mấy tiếng đồng hồ để đến Bắc Thành. Tận mắt nhìn thấy chàng trai ấy .

Chàng trai đó trên người toàn là đồ hiệu, ngoại hình cũng rất đẹp trai, đứng bên cạnh Tống Oánh trông vô cùng xứng đôi vừa lứa. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là được rồi , thế nào cũng tốt cả.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, mẹ tôi gọi điện thoại cho mẹ của Tống Oánh, tôi ngồi một bên chăm chú lắng nghe , muốn nghe ngóng một chút tin tức về Tống Oánh từ cuộc trò chuyện đó.

Kết quả là nghe thấy thật, nhưng lại là tin Tống Oánh vì Trình Dã mà chuyển đến Nam Thành.

Tôi biết mình không có tư cách để can thiệp hay bàn tán về quyết định của cô ấy , nhưng tôi vẫn đến Bắc Thành. Có lẽ vì quá nhớ nhung, nên chỉ muốn đến để nhìn một cái mà thôi.

Sau đó, người bạn ở nước ngoài của mẹ đã giúp tôi làm thủ tục nhập học tại một trường bên đó, thế là tôi ra nước ngoài.

Bốn năm thời gian nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, tôi đã nỗ lực học tập, giành học bổng, vào công ty thực tập, rồi sau đó bắt đầu tự khởi nghiệp.

Năm đầu tiên khởi nghiệp, tôi đã đem toàn bộ số tiền mình tích cóp được trong hai năm đại học đổ hết vào đó. Nếu thất bại, khoảng thời gian dài sau khi tốt nghiệp đại học tôi sẽ phải sống trong cảnh nợ nần chồng chất.

Khoảng thời gian đó vô cùng khó khăn, nhưng trong đầu tôi lúc nào cũng hiện lên nụ cười của Tống Oánh. Từ miệng của những người bạn khác, tôi biết được bọn họ đang rất yêu nhau .

Đến năm tư đại học, công ty mới thực sự đi vào quỹ đạo.

Năm đó tôi về nước thăm mẹ , trước khi đi đã tạm thời đổi vé máy bay để đến Bắc Thành một chuyến. Lúc đó mới từ miệng dì Tống biết được một vài chuyện.

Tôi quả nhiên đã gặp được Tống Oánh trên đường ra sân bay. Những đường nét trên gương mặt cô gái ấy ngày càng trở nên tinh tế, xinh đẹp hơn. 

Ánh mắt cô ấy kiên định nói với tôi : "Tớ phải đến bên cạnh Trình Dã, anh ấy cần tớ. Tưởng Đạo Trạch, nếu cậu vẫn còn coi tớ là bạn thì làm ơn đừng cản tớ, có được không ?"

Tôi buông lỏng bàn tay, nhìn theo hướng cô ấy rời đi . Tôi nhìn bàn tay trống rỗng của mình mà thẫn thờ mất một lúc lâu.

Không sao cả, chỉ cần cô ấy hạnh phúc là tốt rồi .

Cho đến sau này nghe tin cô ấy kết hôn, tôi có gửi tiền mừng cưới nhưng không đến dự.

Đêm hôm đó đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm những tòa nhà với những đốm sáng li ti phía xa, trong đầu tôi lại hiện lên khung cảnh lần đầu tiên gặp Tống Oánh.

Cô ấy vừa từ bên ngoài trở về, gương mặt bị ánh mặt trời chiếu vào có chút ửng hồng, vô cùng phóng khoáng và tự nhiên hướng về phía tôi chìa tay ra : "Chào cậu , tớ là Tống Oánh."

Cũng chính là cô ấy , vào cái ngày mà những người bạn học khác mỉa mai nói tôi là một kẻ đáng thương đi ăn nhờ ở đậu nhà người khác, đã đứng chắn ở trước mặt tôi , ngăn cản lại tất cả những ý đồ xấu xa của họ:

"Mẹ kiếp, hôm nay bà đây phải nghe cho rõ xem là cái loại có mẹ sinh mà không có mẹ dạy nào đang sủa bậy ở đây thế hả?"

"Mày là cái thá gì chứ, tao mà là mẹ mày, biết sinh ra cái loại như mày thì thà bóp c.h.ế.t từ sớm cho rồi ."

Cô thiếu nữ mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng. Hồi cấp hai tôi phát triển hơi muộn, còn Tống Oánh thì dáng người cao ráo, chiều cao hồi cấp hai đã gần một mét bảy rồi .

Mỗi lần như vậy , Trì Niệm đều thu hết vào tầm mắt, thần xuất quỷ nhập xuất hiện ở phía sau tôi : "Tống Oánh trông ngầu bá cháy đúng không ?"

Tôi bặm môi, không nói gì. Nhưng khi nhìn về phía Tống Oánh, sự thích thú và vui mừng trong ánh mắt làm cách nào cũng không giấu nổi.

Tôi liền âm thầm bổ sung một câu ở trong lòng: " Đúng vậy ."

Khoảng thời gian tôi ở bên Mỹ, có tình cờ gặp lại Trì Niệm đi du lịch ở đó. 

Cô ấy nói với tôi rằng: "Cơ hội của cậu đến rồi đấy, lần này , liệu mà nắm bắt cho chắc vào ."

Sau này , Tống Oánh sinh cho Tưởng Đạo Trạch một đứa con gái, thường xuyên bị Tống Oánh than vãn: "Trời đất ơi, em thế này là sinh con gái hay là sinh ra một bản sao của Trì Niệm vậy không biết , sao mà nó lại nghịch ngợm giống hệt cái hồi nhỏ của cậu ấy thế cơ chứ."

Lúc bé Hoan Hoan lên ba tuổi, con bé lục lọi mọi thứ lên, vô tình phát hiện ra một cuốn nhật ký trong phòng sách của bố nó.

Cuốn nhật ký không cẩn thận rơi bịch xuống đất.

Trên trang giấy đã ngả vàng có viết dòng chữ: Tống Oánh, tớ thích cậu .

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...