Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay rồi cụp mắt xuống.

 

"Tề công t.ử phong thần tuấn lãng, người nhìn công t.ử trong tiệc đâu chỉ có mình ta ."

 

Tề Thanh Nghiễn im lặng một thoáng.

 

Ta không muốn tiếp tục dây dưa với hắn .

 

Bèn gượng cười một nụ cười xa cách.

 

"Ta và công t.ử vốn không quen biết ."

 

"Chỉ là ngưỡng mộ tài danh của công t.ử đã lâu nên nhìn thêm vài lần mà thôi."

 

"Nếu có chỗ nào thất lễ, ta xin nhận lỗi ."

 

Nói xong.

 

Ta nghiêng người định đi vòng qua hắn .

 

Ngay khoảnh khắc lướt ngang.

 

Cổ tay bỗng bị người ta giữ lại .

 

Lực đạo không mạnh.

 

Nhưng lại mang theo sự kiên quyết không cho phép thoát khỏi.

 

Ta cứng người tại chỗ.

 

Giọng hắn từ trên đỉnh đầu truyền xuống.

 

"Trình cô nương hình như rất sợ ta ."

 

"Ta đáng sợ đến vậy sao ?"

 

Không phải .

 

Không đáng sợ.

 

Ngược lại mới đúng.

 

Khuôn mặt ấy đẹp đến mức khiến lòng ta rối loạn.

 

Ta không đáp.

 

Tề Thanh Nghiễn bỗng tiến lên hai bước.

 

Ta theo bản năng lùi lại một bước.

 

Hắn dừng chân.

 

Ánh mắt lặng lẽ đ.á.n.h giá ta một lúc.

 

Sau đó đột nhiên bật cười .

 

"Trình Ương."

 

"Vì sao nàng lại sợ ta ?"

 

Không phải sợ.

 

Mà là áy náy.

 

Ta nợ Tề Thanh Nghiễn một mạng.

 

Kiếp trước ta đã dùng cả cuộc đời mình để đền đáp.

 

Nhưng kết quả lại chẳng như mong muốn .

 

Đến kiếp này .

 

Ta đã nghĩ thông rồi .

 

Cách báo ân tốt nhất.

 

Chính là tránh xa hắn .

 

Mỗi người đều có cuộc sống riêng.

 

Không ai còn nợ ai nữa.

 

Ta cố giữ giọng nói thật bình tĩnh.

 

"Ta không sợ công t.ử."

 

"Chỉ là danh tiếng của công t.ử quá lớn."

 

"Ta sợ đứng quá gần công t.ử sẽ khiến người khác hiểu lầm rồi đồn đại lung tung."

 

"Dù sao Trình gia chúng ta cũng không phải thế gia vọng tộc, không chịu nổi những lời ấy ."

 

Lực tay của Tề Thanh Nghiễn hơi buông lỏng.

 

Ta nhân cơ hội rút tay về.

 

Lùi lại hai bước để kéo giãn khoảng cách.

 

"Nếu Tề công t.ử không còn chuyện gì nữa, ta xin phép trở về yến tiệc."

 

Không đợi hắn trả lời.

 

Ta xoay người rời đi thật nhanh.

 

Đi được vài bước.

 

Tim vẫn đập dữ dội.

 

Sau lưng là một ánh mắt nóng rực như thiêu đốt.

 

Nhưng ta không dám quay đầu.

 

Vì sao kiếp này Tề Thanh Nghiễn lại chú ý đến ta ?

 

Rõ ràng kiếp trước hắn căn bản không đến dự yến tiệc này .

 

Rõ ràng lúc này chúng ta không nên có bất kỳ giao tình nào.

 

Trở lại yến tiệc.

 

Thấy ta thất thần, mẫu thân khẽ hỏi:

 

"Con sao vậy ?"

 

Ta lắc đầu.

 

Không nói gì.

 

Chẳng bao lâu sau .

 

Tề Thanh Nghiễn cũng quay lại .

 

Sắc mặt hắn không được tốt lắm.

 

Khiến những quý nữ vốn định tiến tới bắt chuyện đều không dám đến gần.

 

 

Khi tiệc mừng thọ kết thúc.

 

Trời đã gần tối.

 

Ta đỡ mẫu thân lên xe ngựa.

 

Đến lúc rèm xe buông xuống.

 

Ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thế nhưng xe ngựa còn chưa ra khỏi ngõ đã dừng lại .

 

Tiếng xa phu vọng vào từ bên ngoài.

 

"Phu nhân, phía trước có một cỗ xe ngựa chắn đường."

 

Mẫu thân vén rèm lên nhìn .

 

Rồi hơi sững người .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-tu-ti-trong-sinh-roi/chuong-2.html.]

"Là xe ngựa của Tề gia."

 

Tim ta lại nhấc lên.

 

Tề Thanh Nghiễn đang đứng ở đầu ngõ.

 

Áo trắng hơn tuyết.

 

Phong thái như tranh.

 

Hắn từng bước đi về phía xe ngựa của chúng ta .

 

Mỗi bước chân của hắn .

 

Đều khiến lòng ta nặng thêm vài phần.

 

"Trình phu nhân."

 

Tề Thanh Nghiễn dừng trước cửa sổ xe.

 

Trước tiên hành lễ với mẫu thân .

 

Tư thái đoan chính.

 

Không thể bắt bẻ.

 

Mẫu thân mỉm cười đáp lại .

 

"Tề công t.ử, có chuyện gì sao ?"

 

Ánh mắt Tề Thanh Nghiễn lướt qua mẫu thân .

 

Rồi dừng trên người ta .

 

"Vừa rồi vô ý thất lễ với Trình cô nương."

 

"Ta đặc biệt tới để nhận lỗi ."

 

Hắn lấy từ trong tay áo ra một hộp gấm nhỏ.

 

"Một chút thành ý."

 

"Mong Trình cô nương nhận lấy."

 

Mẫu thân nhìn ta .

 

Lại nhìn hắn .

 

Trong mắt hiện lên ý cười khó hiểu.

 

Ta không nhận.

 

Giọng điệu vẫn bình thản.

 

"Tề công t.ử quá lời rồi ."

 

"Chỉ là hiểu lầm nhỏ, ta không để trong lòng."

 

Dường như Tề Thanh Nghiễn không nghe ra sự xa cách trong lời ta nói .

 

Ngược lại còn khẽ cười với ta .

 

Ta bất giác ngẩn người .

 

Hóa ra những lời của các quý nữ kia nói đều là thật.

 

Tề Thanh Nghiễn...

 

Quả thật có dung mạo tựa tiên nhân.

 

Bảo sao sau khi bị hủy dung ở kiếp trước .

 

Tính tình hắn lại thay đổi lớn đến vậy .

 

Sự chênh lệch ấy .

 

Có lẽ người ngoài khó lòng tưởng tượng được .

 

Giọng hắn ôn hòa mà nhã nhặn.

 

"Nếu Trình cô nương không nhận."

 

"Vậy tức là vẫn còn trách ta ."

 

Mẫu thân khẽ đẩy ta một cái.

 

"Đây là chút tâm ý của Tề công t.ử, con nhận lấy đi ."

 

Ta c.ắ.n môi.

 

Cuối cùng đưa tay nhận lấy hộp gấm.

 

Đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay hắn .

 

Tề Thanh Nghiễn chỉ liếc nhìn một cái.

 

Không nói gì thêm.

 

"Đa tạ Tề công t.ử."

 

Ta nhanh ch.óng rút tay về.

 

Đến cả bên trong hộp có gì cũng chưa nhìn .

 

Rèm xe lại được buông xuống.

 

Xe ngựa từ từ lăn bánh.

 

Ta vén một góc rèm.

 

Ngoảnh đầu nhìn lại .

 

Tề Thanh Nghiễn vẫn đứng nguyên tại chỗ.

 

Ánh chiều tà kéo dài cái bóng của hắn .

 

Dường như hắn vẫn đang nhìn theo xe ngựa của chúng ta .

 

Nhưng do ngăn cách bởi màn đêm đang dần buông xuống.

 

Ta không nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn .

 

Nhưng chẳng hiểu sao lại cảm thấy...

 

Ánh mắt ấy có chút quen thuộc.

 

Hộp gấm trong tay bất ngờ trượt xuống.

 

Đồ vật bên trong lăn ra ngoài.

 

Là một cây trâm ngọc bạch lan.

 

Giống hệt cây trâm đầu tiên hắn từng tặng ta ở kiếp trước .

 

 

Sau khi về phủ.

 

Mẫu thân đem chuyện hôm nay kể lại cho phụ thân nghe .

 

"Trước giờ vẫn nghe nói Tề công t.ử là người lạnh nhạt, nhưng nhìn tình hình hôm nay, e rằng lời đồn chưa hẳn đã đúng."

 

Ta hiểu rõ ý trong lời của mẫu thân .

 

Ta bất lực cười cười .

 

"Mẫu thân đừng trêu nữa. Hôn nhân chú trọng môn đăng hộ đối, huống hồ nữ nhi cũng không có ý gì với Tề công t.ử."

 

Thật ra cũng không phải mẫu thân lo xa.

 

Mà là ta quả thực đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự.

 

Trình gia tuy không phải danh môn vọng tộc gì.

 

Nhưng cũng không muốn tùy tiện gả ta cho một gia đình nào đó.

 

Dù nói là vậy .

 

Nhưng mẫu thân vẫn thật sự để tâm.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...