Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Nghe thấy cái tên Cố Thành.

 

Trong mắt Tề Thanh Nghiễn lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc.

 

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

 

Bình tĩnh nhắc lại những lời trong bức thư mà đến c.h.ế.t ta vẫn nhớ rõ.

 

"Ngươi từng nói ."

 

"Nếu có thể."

 

"Ngươi thà rằng chưa từng cứu ta ."

 

Đó là nét chữ của hắn .

 

Bức thư được cất trong ngăn bí mật của thư phòng.

 

Kiếp trước .

 

Ta chưa từng nghĩ rằng.

 

Tề Thanh Nghiễn lại có suy nghĩ như vậy .

 

Nhưng cũng coi như ông trời thương xót.

 

Cho ta sống lại một lần .

 

Để tránh đi kết cục của kiếp trước .

 

Tề Thanh Nghiễn ngơ ngác nhìn ta .

 

Biểu cảm trên mặt liên tục thay đổi.

 

Giọng nói cuối cùng cũng mang theo nghẹn ngào.

 

"Không phải ..."

 

"Ương Ương..."

 

"Không phải như vậy ..."

 

 

Tề Thanh Nghiễn cười khổ.

 

Không biết là đang tự giễu.

 

Hay đang bất lực.

 

"Trình Ương."

 

"Dù có quay lại thêm vài trăm lần ."

 

"Ta vẫn sẽ cứu nàng."

 

" Nhưng ..."

 

" Nhưng ta vẫn không thể khống chế bản thân đi hận nàng."

 

Ta nghiến c.h.ặ.t răng.

 

Quả nhiên.

 

Tề Thanh Nghiễn đã thừa nhận.

 

Hắn hận ta .

 

Cổ họng như bị một cục bông chặn lại .

 

Khó khăn đến mức không nói nổi thành lời.

 

Không biết từ lúc nào.

 

Tề Thanh Nghiễn đã nắm lấy tay ta .

 

Rất c.h.ặ.t.

 

Chặt đến mức các khớp ngón tay cũng bắt đầu đau nhức.

 

"Ta hận nàng lắm, Trình Ương."

 

"Rõ ràng nàng ghét những vết sẹo ấy ."

 

"Thế nhưng vẫn cố nhịn buồn nôn mà nói không ghét bỏ."

 

"Nàng có biết không ?"

 

"Mỗi lần nàng hôn lên đó."

 

"Môi nàng đều đang run."

 

Ta sững sờ.

 

Ngơ ngác nhìn gương mặt có phần méo mó vì cảm xúc của hắn .

 

Hắn kéo mạnh ta lại gần.

 

Môi nóng bỏng hôn lên cổ tay ta .

 

Tề Thanh Nghiễn đang run.

 

Giống hệt như khi ta hôn hắn ở kiếp trước .

 

" Nhưng buồn nôn thì sao chứ?"

 

"Ta chính là muốn nàng nhớ."

 

"Nhớ những vết sẹo này từ đâu mà có ."

 

"Muốn nàng áy náy với ta cả đời."

 

"Muốn nàng chịu trách nhiệm với ta cả đời."

 

"Ở bên cạnh ta ."

 

"Dù nàng có ghê tởm ta suốt đời."

 

"Ta cũng sẽ không buông tay."

 

"Nàng xem ta đáng thương biết bao."

 

"Thứ ta muốn từ đầu đến cuối."

 

"Chỉ là tình yêu của nàng mà thôi."

 

" Nhưng trong lòng nàng chỉ có Thẩm Thời An."

 

"Kiếp trước là vậy ."

 

"Kiếp này cũng vẫn vậy ."

 

"Dù ta có dung mạo hoàn hảo."

 

"Dù trên mặt không có một vết sẹo nào."

 

"Nàng vẫn không chịu dành cho ta dù chỉ một ánh nhìn ."

 

Lồng n.g.ự.c Tề Thanh Nghiễn kịch liệt phập phồng.

 

Đôi mắt vì kích động mà đỏ đến đáng sợ.

 

Trên cổ tay ta đã hằn rõ dấu tay.

 

Tầm mắt cũng bị Tề Thanh Nghiễn gần như cố chấp lấp đầy.

 

Thế nhưng.

 

Ta lại quên mất việc giãy ra .

 

Cũng quên cả kêu đau.

 

Tề Thanh Nghiễn...

 

Thì ra vẫn luôn nghĩ như vậy sao ?

 

Từng câu từng chữ.

 

Từng lớp ngụy trang.

 

Đều bị chính hắn xé toạc.

 

Hắn giống như đã hoàn toàn từ bỏ che giấu.

 

Phơi bày tất cả những mặt tối tăm và hèn mọn nhất của mình trước mặt ta .

 

Thấy ta im lặng hồi lâu.

 

Tề Thanh Nghiễn chậm rãi buông tay.

 

Rồi nâng tay ta lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-tu-ti-trong-sinh-roi/chuong-7.

html.]

Nhẹ nhàng thổi vào nơi bị hắn siết đỏ.

 

Giọng nói âm trầm đến đáng sợ.

 

" Đúng ."

 

"Ta quả thật từng mong mình chưa từng cứu nàng."

 

"Bởi vì sau khi cứu nàng."

 

"Ta đã biến thành một kẻ mà ngay cả chính mình cũng chán ghét."

 

"Nếu có thể làm lại ."

 

"Ta thà c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn ấy ."

 

"Ít nhất..."

 

"Nàng sẽ nhớ ta thật lâu."

 

"Dù sao ."

 

"Người sống."

 

"Vĩnh viễn không thể thắng nổi người đã c.h.ế.t."

 

Rõ ràng hơi thở phả lên mu bàn tay vẫn còn ấm.

 

Nhưng cả người ta lại lạnh buốt.

 

 

Ta và Tề Thanh Nghiễn chia tay trong không vui.

 

Hoặc nói chính xác hơn...

 

Là hắn không vui.

 

Còn ta thì giống như bị dọa sợ hơn.

 

Từ sau ngày trở về từ Tề phủ.

 

Ta đổ bệnh.

 

Mẫu thân mời tới vài vị đại phu.

 

Ai cũng nói là tâm hỏa tích tụ, lại gặp phải phong hàn mùa xuân xâm nhập cơ thể.

 

Cần phải nghỉ ngơi điều dưỡng thật tốt .

 

Trong thời gian ấy .

 

Tề lão phu nhân có cho người mang tới không ít d.ư.ợ.c liệu quý.

 

Không cần đoán ta cũng biết .

 

Đó là Tề Thanh Nghiễn mượn danh nghĩa lão phu nhân gửi tới.

 

Sau khi tiễn tên tiểu tư của Tề phủ đi lần nữa.

 

Ta nằm trên giường.

 

Trong đầu toàn là đôi mắt đỏ hoe của Tề Thanh Nghiễn.

 

Mãi đến lúc này .

 

Ta mới dần hiểu được ý nghĩa thật sự trong những lời hôm ấy hắn nói .

 

Tề Thanh Nghiễn...

 

Có lẽ là thích ta .

 

Vậy còn ta thì sao ?

 

Ta có thích hắn không ?

 

Kiếp trước .

 

Quả thật ta vì áy náy nên mới gả cho Tề Thanh Nghiễn.

 

Nhưng sau khi thành thân thì sao ?

 

Ta bất giác bắt đầu nhớ lại ba năm làm phu thê của chúng ta .

 

Công bằng mà nói .

 

Tề Thanh Nghiễn là một người phu quân rất tốt .

 

Ở Tề gia.

 

Không ai dám khiến ta phải chịu uất ức.

 

Không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.

 

Cũng chẳng có tranh chấp tỷ muội .

 

Ra ngoài.

 

Ta còn mang danh phu nhân của Tề đại nhân.

 

Không ai dám chậm trễ hay xem thường.

 

Mọi chuyện trong nhà.

 

Cũng đều do ta quyết định.

 

Nghĩ như vậy .

 

Những sở thích kỳ quái trên giường của Tề Thanh Nghiễn dường như cũng trở nên không đáng kể nữa.

 

Ta nặng nề thở dài.

 

Thôi vậy .

 

Bây giờ còn băn khoăn chuyện thích hay không thích thì có ý nghĩa gì nữa.

 

Giữa ta và hắn .

 

Cũng không thể nào nữa rồi .

 

...

 

Mấy ngày sau .

 

Bệnh của ta khỏi hẳn.

 

Thấy ta gần đây luôn rầu rĩ không vui.

 

Mẫu thân chủ động đề nghị đưa ta ra ngoài giải khuây.

 

"Ở phía nam thành có hí viên Thấu Ngọc."

 

"Gánh hát xuân mới dựng lại vở Tây Sương Ký."

 

Ta không muốn mẫu thân lo lắng.

 

Bèn mỉm cười đồng ý.

 

Trong lúc thất thần.

 

Ta chợt nhớ tới kiếp trước .

 

Khi ấy ta quanh quẩn mãi trong Tề phủ.

 

Có một khoảng thời gian đặc biệt thích nghe hí khúc.

 

Không biết Tề Thanh Nghiễn nghe được từ nha hoàn nào.

 

Chỉ vài ngày sau .

 

Hắn đã cho dựng hẳn một sân khấu trong phủ.

 

Còn mời cả người từ Giang Nam tới hát.

 

Rõ ràng là người không thích náo nhiệt.

 

Vậy mà vẫn ngồi nghe cùng ta suốt mấy ngày liền.

 

Bây giờ nghĩ lại .

 

Dường như hắn chưa từng che giấu tình cảm của mình .

 

Là ta quá ngốc.

 

Cũng quá xem trọng ân cứu mạng.

 

Cho nên thái độ dành cho hắn mãi chỉ là áy náy.

 

Ngay cả những việc ta làm cho hắn .

 

Phần lớn cũng chỉ vì muốn bù đắp mà thôi.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...