Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Thời An chưa từng tới Giang Nam.
Nghi hoặc cứ quanh quẩn trong đầu.
Nhưng lại không thể tìm ra nguyên do.
Chỉ là ta luôn có cảm giác.
Sẽ còn chuyện gì đó xảy ra .
…
Quả nhiên.
Ba ngày sau .
Tề lão phu nhân mở tiệc thưởng trà .
Khi thiệp mời được đưa tới Trình phủ.
Mẫu thân có chút ngạc nhiên.
"Trình gia chúng ta vốn chẳng có qua lại với Tề gia."
"Sao đột nhiên lại gửi thiệp tới?"
Ta không đáp.
Chỉ ngẩn người nhìn nét chữ trên thiệp.
Là nét chữ của Tề Thanh Nghiễn.
Không tiện làm mất mặt Tề phủ.
Cuối cùng mẫu thân vẫn đưa ta tới dự.
Tề phủ còn khí phái hơn cả phủ Trấn Nam Hầu.
Đình đài lầu các.
Dòng nước uốn quanh.
Khắp nơi đều toát lên nội tình của một thế gia đại tộc.
Tề lão phu nhân mặt mày hiền từ.
Nắm lấy tay ta nhìn mãi.
Cười đầy ẩn ý.
"Hài t.ử ngoan."
"Thật là một cô nương xinh đẹp ."
Ta cúi đầu hành lễ.
Khóe mắt lướt qua đại sảnh.
Không thấy Tề Thanh Nghiễn.
Ta khẽ thở phào.
Nhưng hơi thở ấy còn chưa kịp thả lỏng.
Đã có nha hoàn tới bẩm báo.
"Lão phu nhân, nhị gia nói trong người không khỏe, hôm nay không tới thỉnh an lão phu nhân được ."
Tề lão phu nhân nhíu mày.
Khẽ trách:
"Đứa nhỏ này ."
Sau đó lại tiếp tục cười nói tiếp đón khách khứa.
Ta cầm chén trà .
Lơ đãng nghe những câu chuyện xung quanh.
"Dạo này Tề nhị công t.ử bị sao vậy ?"
"Hôm trước ở Hầu phủ còn bình thường mà, gần đây lại từ chối tất cả yến tiệc."
"Ai mà biết được . Có lẽ đang bận ôn thi chăng."
"Cũng phải , điện thí sắp tới rồi , đổi lại là ai cũng chẳng có tâm trạng giao thiệp."
Điện thí...
Ta khẽ thất thần.
Kiếp trước .
Đáng lẽ Tề Thanh Nghiễn phải đứng đầu bảng.
Nhưng khi ấy hắn vừa bị hủy dung không lâu.
Phải chịu đủ loại ánh mắt khác thường từ bá quan văn võ.
Cuối cùng phát huy thất thường.
Chỉ đỗ nhị giáp.
Kiếp này .
Chắc hẳn sẽ không như vậy nữa...
"Trình cô nương?"
Có người gọi ta .
Ta hoàn hồn.
Mới phát hiện các phu nhân và tiểu thư xung quanh đều đang nhìn mình .
À.
Thì ra Tề lão phu nhân đang hỏi tuổi ta .
Bắt gặp ánh mắt trách yêu của mẫu thân .
Ta vội đáp:
"Tiểu nữ đã qua tuổi cập kê, năm nay mười bảy."
Nghe vậy .
Ý cười trên mặt Tề lão phu nhân càng đậm hơn.
Bà đưa tay gọi một nha hoàn tới.
Ôn hòa nói :
"Đứa nhỏ này chắc là thấy buồn chán rồi ."
"Thúy Bình, đưa Trình cô nương ra vườn đi dạo."
"Hải Đường ngoài kia đang nở rất đẹp ."
Ta có chút thụ sủng nhược kinh.
Tề lão phu nhân mới chỉ gặp ta một lần .
Vậy mà lại đối xử với ta ôn hòa như vậy .
Ép xuống kinh ngạc trong lòng.
Ta vội thuận theo ý bà mà lui ra .
Theo nha hoàn đi sâu vào trong vườn.
Nhưng đi mãi.
Ta phát hiện mình đã cách xa nơi hoa lá sum suê từ lâu.
Trong lòng không khỏi thấy kỳ lạ.
Thế nhưng nha hoàn vẫn tiếp tục dẫn đường.
Thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn ta một cái.
Ta đang định mở miệng hỏi.
Nàng ta bỗng dừng chân.
Hành lễ với ta .
"Trình cô nương."
"Nhị gia đang ở phía trước ."
"Nô tỳ xin cáo lui."
Ta: ?
Còn chưa kịp phản ứng.
Nha
hoàn
đã
nhanh ch.
óng bỏ
đi
.
Ta cứng người đứng tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-tu-ti-trong-sinh-roi/chuong-6.html.]
Dưới gốc cây hải đường phía trước .
Tề Thanh Nghiễn đang chắp tay sau lưng đứng đó.
Tựa như người bước ra từ tranh.
Nghe thấy động tĩnh.
Hắn quay người lại .
Ta nhìn rất rõ vẻ tối tăm trong đáy mắt hắn .
"Vị hôn phu tương lai của nàng..."
"Sao lại chạy tới Giang Nam vào đúng lúc này vậy ?"
…
Tim ta khẽ giật thót.
Theo bản năng hỏi:
"Làm sao ngươi biết được ?"
Tề Thanh Nghiễn liếc nhìn biểu cảm của ta .
Sắc mặt lập tức căng thêm vài phần.
"Nàng lo cho hắn đến vậy sao ?"
Ta: ?
Ta lo cho hắn chỗ nào?
Rõ ràng là giọng điệu của Tề Thanh Nghiễn kỳ quái trước .
Ta chỉ hỏi một câu bình thường thôi mà.
Nhưng ta hiểu rất rõ.
Nói lý lẽ với Tề Thanh Nghiễn là chuyện vô ích.
Để tránh hắn tiếp tục chìm trong cảm xúc của chính mình .
Ta đổi giọng:
"Ta chỉ tò mò vì sao ngươi lại biết thôi."
Sắc mặt Tề Thanh Nghiễn lập tức dịu đi đôi chút.
Hắn nhìn ta .
Thản nhiên.
Thậm chí còn mang theo vài phần khiêu khích.
Rồi chậm rãi nói từng chữ:
"Việc đó là do ta tiến cử hắn ."
Ta nhất thời chưa kịp phản ứng.
Không biết từ lúc nào.
Tề Thanh Nghiễn đã bước tới cách ta chỉ còn một bước chân.
Hắn cúi đầu.
Khẽ nói bên tai ta :
"Sư phụ ta là Trần Thủ Phụ."
"Muốn điều một người tới Giang Nam."
"Chỉ cần một câu nói mà thôi."
Lòng ta trầm xuống.
Quả nhiên.
Là Tề Thanh Nghiễn giở trò.
Trong n.g.ự.c bỗng dâng lên một cảm giác bực bội khó nói thành lời.
Ta thở dài.
Ngẩng đầu nhìn những đóa hải đường trên cành.
Khẽ lẩm bẩm:
"Chúng ta đã kết thúc rồi ."
"Vì sao ngươi vẫn muốn nhúng tay vào chuyện của ta ..."
Lời vừa dứt.
Ta thấy sắc mặt Tề Thanh Nghiễn hoàn toàn trầm xuống.
Ta còn chưa kịp nói thêm gì.
Hắn đã hít sâu một hơi .
Rồi ngẩng đầu nhìn ta .
Lúc ấy ta mới phát hiện.
Trong đôi mắt luôn âm u kia .
Dường như đang phủ một tầng sương mỏng.
Tề Thanh Nghiễn...
Đang khóc sao ?
Nhận thức ấy khiến ta vô cùng chấn động.
Trong phút chốc.
Ta không thốt nổi nửa lời.
Mắt hắn hơi đỏ.
Mơ hồ ánh lên tia nước.
" Đúng ."
"Ta không phải phu quân của nàng."
"Ta không có tư cách xen vào chuyện của nàng."
"Nếu không có Thẩm Thời An."
"Nàng có thích ta như thế này không ?"
"Dung mạo như thế này ."
"Y phục như thế này ."
"Nàng có thích không ..."
Giọng hắn càng lúc càng nhỏ.
Đến cuối cùng.
Gần như đã biến thành cầu xin.
Trên gương mặt đẹp đến mê hoặc ấy .
Viết rõ hai chữ:
Nhìn ta .
Nói không kinh ngạc là giả.
Nhưng dù vậy .
Ta vẫn không quên bức thư của kiếp trước .
Ta lùi lại nửa bước.
Tề Thanh Nghiễn khựng người .
Trong mắt như có thứ gì đó vỡ vụn.
Ta quay mặt đi .
Ép bản thân không nhìn hắn .
Dường như chỉ có như vậy .
Ta mới không mềm lòng.
"Ta đã nhìn thấy thư từ giữa ngươi và Cố Thành."
Cố Thành.
Là bằng hữu thân thiết nhất của Tề Thanh Nghiễn qua cả hai kiếp.
Hai người giao tình sâu đậm.
Là loại bằng hữu từng vào sinh ra t.ử.
Quả nhiên.
Chaporia
Bình Luận (0)