ĐỒNG TÂM TẾ QUAN/Chương 1C. 1
20px

Ta là tế quan nữ trời sinh.

Trước năm mười bảy tuổi, ta phải hoàn thành lễ đồng tâm với vị hôn phu của mình .

Nếu không , ta sẽ bị đưa vào hàn quan, thay cả gia tộc trấn áp tà ma.

Vị hôn phu của ta là thiếu chủ Huyền Môn, Bùi Huyền Tịch.

Ngày cử hành lễ đồng tâm, tiểu sư muội của chàng bỗng bị tà khí nhập thể.

Nàng ta khóc , níu lấy tay áo chàng .

"Đại sư huynh , muội đau quá, huynh đừng đi ."

Bùi Huyền Tịch vung kiếm c.h.é.m đứt sợi dây đỏ đồng tâm.

"Cứu người quan trọng hơn."

"Nàng ấy từ nhỏ đã được Bùi gia nuôi dưỡng, cũng nên vì Bùi gia mà chia sẻ gánh nặng."

Ta nhìn sợi dây đỏ đã đứt làm hai, không khóc .

Chỉ lặng lẽ tự mình bước vào hàn quan.

Khoảnh khắc nắp quan tài khép lại , ta nghe thấy Bùi Huyền Tịch nói :

"Đợi ta cứu xong tiểu sư muội , sẽ đón nàng ra ngoài."

Nhưng chàng không biết .

Tế quan nữ một khi đã nhập quan, trăm năm không thể tỉnh lại .

Về sau , chàng quỳ bên hàn đàm, ngày ngày dùng m.á.u nuôi quan.

Nhưng năm đầu tiên chìm trong giấc ngủ, ta đã quên mất chàng là ai rồi .

1

Ta sinh ra đã là tế quan nữ.

Ngày ta chào đời, bảy mươi hai ngọn hồn đăng trong từ đường Chúc gia cháy rụi chỉ sau một đêm.

Bà đỡ bế ta ra ngoài, sợ hãi quỳ sụp xuống đất, đến cả lời nói cũng không trọn vẹn.

Bà nói trên lưng ta có một đạo quan văn.

Đường hoa văn ấy kéo dài từ bả vai xuống tận eo lưng, giống như một cỗ quan tài đen hé mở một nửa, trong khe quan tài thấp thoáng ánh sáng xanh nhàn nhạt.

Chúc gia mời trưởng lão Huyền Môn đến xem mệnh cho ta .

Vị trưởng lão chỉ nhìn một lần , liền sai người đóng kín đại môn từ đường.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ông nói : "Nữ nhi này trước năm mười bảy tuổi, phải hoàn thành lễ đồng tâm với người có mệnh định sẵn."

"Nếu dây đỏ không thể kết thành, nàng sẽ phải nhập hàn quan, trấn áp tà ma trăm năm."

Mẫu thân ngất xỉu ngay tại chỗ.

Phụ thân ôm lấy ta , chỉ sau một đêm tóc đã bạc đi quá nửa.

Sau đó các gia tộc Huyền Môn lật khắp mệnh sách, cuối cùng cũng tìm được người có thể cùng ta kết lễ đồng tâm.

Thiếu chủ Bùi gia, Bùi Huyền Tịch.

Năm định thân với chàng , ta tám tuổi.

Chàng mười một tuổi, đã có thể một mình c.h.é.m g.i.ế.c hung linh trong núi.

Lần đầu gặp mặt, chàng đứng trước sơn môn Bùi gia, bên hông đeo một thanh trường kiếm trắng như tuyết.

Gió thổi qua tay áo chàng , chàng cúi đầu nhìn ta , thần sắc nhàn nhạt.

Khi ấy ta còn nhỏ, sợ người lạ, núp sau lưng huynh trưởng Chúc Vân Kiều không chịu bước ra .

Bùi Huyền Tịch nhìn ta hồi lâu, rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc chuông bạc.

"Đừng sợ."

Chàng nói : "Đợi nàng mười bảy tuổi, ta sẽ cùng nàng kết lễ.

"

Ta nhìn chiếc chuông bạc trong lòng bàn tay chàng , chần chừ đưa tay ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-1.html.]

Khi chiếc chuông được buộc lên cổ tay ta , nó khẽ ngân lên một tiếng trong trẻo.

Từ đó về sau , ta luôn mong ngóng tuổi mười bảy.

Mong ngóng đến cuối cùng, ngay cả bản thân ta cũng quên mất, điều ta mong là được sống tiếp, hay là được gả cho Bùi Huyền Tịch.

Ngày sinh thần mười bảy tuổi của ta , trên đài đồng tâm của Bùi gia treo đầy lụa đỏ.

Các gia tộc Huyền Môn đều có mặt.

Phụ mẫu ngồi ở vị trí cao nhất, vành mắt đỏ hoe nhưng không dám rơi lệ.

Chúc Vân Kiều đứng phía sau ta , thấp giọng dặn dò: "Minh Đường, nếu Bùi gia dám xảy ra bất cứ sai sót nào, ca ca sẽ san bằng sơn môn của bọn họ."

Ta mỉm cười .

"Sẽ không đâu ."

Bùi Huyền Tịch đã từng hứa với ta .

Khi lễ đồng tâm bắt đầu, ta đứng trên đài, cổ tay quấn dây đỏ.

Bùi Huyền Tịch đứng đối diện, hôm nay mặc lễ phục màu huyền, khuôn mặt dịu dàng hơn thường ngày rất nhiều.

Chàng đưa tay nắm lấy đầu dây đỏ còn lại .

Trưởng lão Văn Trường Sách lớn tiếng đọc lễ.

"Đồng tâm đã kết, tà văn tự ẩn."

"Dây đỏ không đứt, sống c.h.ế.t có nhau ."

Ta nhìn Bùi Huyền Tịch.

Chàng cũng nhìn ta .

Đúng lúc Văn Trường Sách chuẩn bị nhỏ m.á.u đầu tim vào chén đồng tâm, dưới đài bỗng vang lên một tiếng kinh hô.

Nguyễn Vi Vi ngã quỵ xuống đất.

Nàng ta là tiểu sư muội của Bùi Huyền Tịch, từ nhỏ đã được Bùi gia nhận nuôi.

Bao năm nay nàng ta luôn theo sau chàng , một tiếng sư huynh , hai tiếng sư huynh , gọi còn thân thiết hơn bất kỳ ai.

Lúc này nàng ta ôm n.g.ự.c, sắc mặt trắng bệch, khóe mắt rất nhanh đã ngấn lệ.

"Đại sư huynh , muội đau quá."

"Huynh đừng đi , được không ?"

Sắc mặt Bùi Huyền Tịch lập tức thay đổi.

Chàng buông tay ta , mấy bước đã nhảy xuống đài đồng tâm.

Dây đỏ bất ngờ căng c.h.ặ.t, siết cổ tay ta đau nhói.

Văn Trường Sách quát lớn:

"Thiếu chủ, không được rời đài!"

Bùi Huyền Tịch ôm lấy Nguyễn Vi Vi, đầu ngón tay đặt lên giữa trán nàng ta .

Một luồng khí đen chui ra từ giữa trán Nguyễn Vi Vi, quấn lấy cổ tay chàng .

Nàng ta đau đớn co người lại , vừa khóc vừa nép vào lòng chàng .

"Đại sư huynh , cứu muội ."

Bùi Huyền Tịch ngẩng đầu nhìn Văn Trường Sách.

"Nàng ấy bị tà khí nhập thể."

Sắc mặt Văn Trường Sách trầm xuống.

"Lễ đồng tâm chỉ còn bước cuối cùng. Nếu thiếu chủ rời đi lúc này , Chúc cô nương sẽ phải nhập quan."

Bùi Huyền Tịch khẽ nhíu mày.

Chàng nhìn ta , như đang chờ ta lên tiếng.

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, móng tay đ.â.m sâu vào da thịt.

Ta muốn nói , Bùi Huyền Tịch, hôm nay là t.ử kiếp của ta .

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...