Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nghiêng đầu nhìn cha, chỉ thấy đôi mắt trắng của ông gần như sắp lật lên tận trời.
“Ý Nương, con nhặt thần bà này ở đâu về thế?”
“Tĩnh An Hầu là tên ăn chơi nổi danh khắp kinh thành. Hai mươi tuổi rồi còn chưa bàn được hôn sự, bà ta đây chẳng phải muốn hại con sao ?”
Cha càng nghĩ càng thấy không ổn . Ông nghi ngờ nàng là người do kẻ thù trong triều phái tới, nhất quyết đòi kéo ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t.
Không ngờ đúng lúc ấy , “Thẩm Tri Ý” lại đột nhiên lên tiếng, “Gần đây Thẩm đại nhân đang đau đầu vì nạn sâu hại ở phương Nam.”
“Ngoài kinh thành, tại Dương Gia Thôn có một vị tiên sinh họ Quý, tinh thông việc trừ sâu. Ngài ấy có thể giúp Đại nhân giải quyết nỗi lo này .”
Ta thấy ánh mắt cha chấn động, hiển nhiên nàng đã nói trúng tâm sự của ông. Ta vội vàng thuận nước đẩy thuyền, “Cha cứ thử đi xem sao .”
“Người này cứ tạm thời giao cho con trông nom đi .”
Cha trầm ngâm rất lâu, cuối cùng vẫn nửa tin nửa ngờ mà rời đi .
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
…
Ta định gọi nàng đến ngồi trên giường nhỏ nên thuận miệng gọi một tiếng: “Ý Nương.”
Đúng lúc ấy , Nguyệt Nha vừa đi dạo đêm trở về. Con mèo nhỏ nhảy phắt lên người nàng, cuộn tròn thành một cục, thoải mái nằm yên.
Ta bật cười trêu chọc, “Hình như biết ngươi là ai.”
Nàng vô cùng trân trọng vuốt ve đầu Nguyệt Nha hết lần này đến lần khác, trong giọng nói tràn đầy hối hận và đau đớn, “Ngươi không biết đâu .”
“Kiếp trước , ta đã tận mắt nhìn Trần Duy Thanh c.h.ặ.t nó thành một đống m.á.u thịt.”
Nghe vậy , dạ dày ta chợt quặn lên, một cảm giác buồn bã khó tả cũng theo đó dâng lên.
Tựa như ta thật sự cảm nhận được nỗi đau của nàng.
Nàng nhìn ta một cái rồi khẽ thở dài, “Ta không muốn làm Thẩm Tri Ý nữa, sau này cứ gọi ta là A Tứ.”
Từng giọt nước mắt rơi xuống bộ lông của Nguyệt Nha, con mèo vốn có tính tình kiêu ngạo và khó chiều hôm nay lại ngoan ngoãn lạ thường. Nó chỉ lặng lẽ nằm trong lòng nàng.
Ta nhìn cảnh ấy hồi lâu rồi hỏi: “Ta có thể giúp ngươi điều gì không ?”
A Tứ lau nước mắt, nàng ngẩng đầu nhìn ta , ánh mắt vô cùng kiên định, “Không phải giúp ta , mà là giúp chính ngươi.”
“Hãy tìm cách gả cho Tĩnh An Hầu.”
Nghe đến đó, ta lập tức lộ vẻ do dự, “Vì sao nhất định phải là người này ?”
“Hắn là một nhân vật nổi danh phong lưu. Ngày nào cũng lui tới thanh lâu t.ửu quán.”
A Tứ bỗng bật cười , “Những thứ đó đều là diễn cho người khác xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-2.html.]
“Thật
ra
Tĩnh An Hầu là
người
có
tài kinh bang tế thế,
chàng
làm
việc cho Nhị hoàng t.
ử. Những thanh lâu và hí viện
kia
thực chất đều là tai mắt mà
chàng
bí mật cài
vào
.”
Ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, “Cho dù như vậy , câu ngươi nói rằng, hắn hết lòng yêu thương thê t.ử thì từ đâu mà ra ?”
Thấy ta vẫn còn nghi ngờ, A Tứ khẽ thở dài, “Vài ngày nữa, Tĩnh An Hầu sẽ đến cầu thân Dương Vân Dao.”
“Sau khi thành thân , chàng vô cùng sủng ái nàng ta .”
“Các quý nữ trong kinh thành ai nấy đều ghen tị đỏ mắt.”
Nghe đến cái tên Dương Vân Dao, ta không khỏi cảm thán, “Không ngờ người như Dương Vân Dao lại sống tốt hơn ta .”
“Lễ Hội Hoa đăng năm ngoái, chỉ vì muốn tranh chiếc đèn cua do Trần Duy Thanh tự tay làm với ta , nàng ta cố ý đẩy ta xuống hồ, suýt chút nữa lấy mạng ta .”
A Tứ dường như nhớ ra chuyện gì đó, nàng hừ lạnh một tiếng, “Sau khi cha gặp nạn, Tĩnh An Hầu từng muốn lật lại vụ án cho ông.”
“Chính Dương Vân Dao đứng giữa cản trở, giữ chân Tĩnh An Hầu!” Nói xong, nàng đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ta , “Cho nên lần này , nhất định phải giành trước nàng ta .”
“Phải gả cho Tĩnh An Hầu trước khi nàng ta kịp ra tay.”
Trước đây ta vẫn cho rằng Dương Vân Dao chỉ vì Trần Duy Thanh nên mới tranh giành hơn thua với ta , không ngờ nàng ta lại có thể làm đến mức ấy .
Nghĩ đến đây, ta tức giận vỗ mạnh lên đùi, “Nếu thật là vậy , sao ta có thể để nàng ta sống yên ổn được ?”
Nhưng vừa nói xong, ta lại không khỏi phát sầu. Tĩnh An Hầu không chỉ nổi tiếng vì thanh danh chẳng mấy tốt đẹp , hắn còn nổi danh là người cực kỳ kén chọn.
Ngay cả thánh chỉ tứ hôn của Hoàng thượng, hắn cũng từng khéo léo từ chối.
Thế nhưng A Tứ lại tỏ ra vô cùng tự tin, nàng cong môi cười , “Yên tâm đi . Có ta ở đây, nhất định ngươi sẽ gả được cho Tĩnh An Hầu.”
03.
Chiều tối hôm sau , A Tứ kéo ta đến Quảng Nguyệt Đài, là hí lâu náo nhiệt nhất kinh thành. Nàng lấy ra một thỏi bạc, bao trọn một gian nhã phòng ở tầng ba nhìn ra hồ.
Ta hỏi bạc ở đâu ra , nàng thần thần bí bí đáp: "Một người tốt bụng cho."
Ta lại hỏi đến đây làm gì.
Nàng nhấp một ngụm trà , thản nhiên buông một câu: "Cướp nhân duyên với Dương Vân Dao."
Nàng đứng dậy đẩy cửa sổ, chỉ về một chiếc họa phảng đang trôi trên mặt hồ, "Nhìn đi , nàng ta đang ở trên chiếc thuyền kia . Đêm nay Quảng Vân Đài sẽ xảy ra đại loạn, Tĩnh An Hầu sẽ nhảy xuống hồ để thoát thân từ căn phòng này ."
Nàng dừng một chút rồi đóng cửa sổ lại , "Chúng ta không thể để hắn nhảy qua cửa sổ này . Chỉ cần giúp hắn đuổi đám truy binh, sau đó mang ân cầu báo, bảo chàng cưới ngươi. Năm đó Dương Vân Dao chính là nhờ cách này mà thành công."
Nghe đến hai chữ "truy binh", ta suýt nữa cầm không vững chén trà , "Truy binh hẳn là hung ác vô cùng, liệu có tiện tay..."
Chaporia
Bình Luận (0)