Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta làm động tác cứa cổ, lập tức bị A Tứ trừng mắt, "Ta đâu dẫn ngươi đi chịu c.h.ế.t. Truy binh là người quen cũ của chúng ta , Trần Duy Thanh."
Lại là hắn . Nhưng vì sao hắn lại muốn truy sát Tĩnh An Hầu?
A Tứ dường như nhìn thấu nghi hoặc trong lòng ta , cười lạnh: "Trần Duy Thanh và Tĩnh An Hầu đều là người của Nhị Hoàng t.ử."
Lần này ta càng không hiểu, "Nếu vậy thì càng không có lý do gì để g.i.ế.c Tĩnh An Hầu mới phải ."
A Tứ như chê ta lắm lời, cau mày giải thích: "Trần Duy Thanh ở trước mặt Nhị Hoàng t.ử luôn bị Tĩnh An Hầu ép một đầu. Đêm nay Đại Lý Tự truy bắt phạm nhân bỏ trốn, hắn ta muốn nhân lúc hỗn loạn trừ khử đối thủ mạnh nhất của mình ."
Vừa dứt lời, bên ngoài bỗng vang lên những tiếng thét ch.ói tai xen lẫn âm thanh đao kiếm va chạm.
A Tứ vẫn ngồi vững như núi, chỉ dặn một câu: "Lát nữa ta sẽ giữ người lại cho ngươi, còn lại trông vào bản lĩnh của chính ngươi."
Quả nhiên đúng như nàng nói , giữa tiếng c.h.é.m g.i.ế.c hỗn loạn, một người toàn thân đẫm m.á.u xông vào nhã phòng.
Người đó chính là Tĩnh An Hầu, Thôi Nghiễn Châu. Hắn chỉ liếc nhìn chúng ta một cái rồi lập tức định lao ra cửa sổ. Không biết từ lúc nào A Tứ đã đóng cửa lại , nhanh như chớp chụp lấy đai lưng của hắn .
Thôi Nghiễn Châu ngoảnh đầu, ánh mắt hung lệ, sát ý trong mắt khiến ta rùng mình , "Buông tay!"
Nhưng A Tứ chẳng hề sợ hãi, liếc mắt ra hiệu cho ta , không tiếng động nói một câu: "Ôm lấy chàng ."
Ta không kịp suy nghĩ, lập tức nhào tới ôm ngang eo Thôi Nghiễn Châu.
Có lẽ vì bị trọng thương, hắn giãy giụa hai cái nhưng chẳng còn bao nhiêu sức lực, chỉ có thể lạnh giọng uy h.i.ế.p: "Buông ra , nếu không ta g.i.ế.c ngươi."
Kết quả lại bị A Tứ dùng sức kéo mạnh. Thân thể nặng nề của hắn đổ về phía ta , cả hai cùng lăn xuống chiếc trường kỷ cạnh cửa sổ.
Ngay sau đó, ta thấy A Tứ tung người vượt qua cửa sổ. Bên ngoài rất nhanh truyền tới tiếng nước b.ắ.n tung tóe.
Ta vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt sắc bén như đuốc của Thôi Nghiễn Châu, sợ đến mức run lên.
Đúng lúc ấy , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Có người đạp mạnh cửa phòng, ta lập tức kéo chăn phủ kín cả mình lẫn chàng .
Thôi Nghiễn Châu trầm mặt nhìn ta cố ý làm tóc tai rối tung: "Ngươi đang làm gì vậy ?"
Ta bịt miệng hắn lại , "Cứu ngươi. Mau trốn kỹ đi , đừng lên tiếng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-3.html.]
Ngay sau đó, ta nghe người vừa xông vào lạnh giọng nói : "Hắn ta nhảy xuống hồ rồi ! Mau đuổi theo!"
Giọng
nói
ấy
… Là Trần Duy Thanh.
04.
Sau một trận tiếng chân rầm rập, căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại .
Ta thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm người , vừa chui ra khỏi chăn đã thấy Trần Duy Thanh mặc quan phục Đại Lý Tự đang nhìn chằm chằm về phía giường. Hắn nhìn b.úi tóc rối tung của ta , trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi "Thẩm Tri Ý, nàng đang làm gì ở đây!"
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn , đầu óc ta vẫn hỗn loạn như một mớ hồ. Rõ ràng chỉ mới hôm qua thôi, đây vẫn là lang quân mà ta đem lòng yêu mến, là người khiến ta vui vẻ chờ đợi đến ngày tới cửa cầu thân . Nhưng lúc này nhìn thấy hắn , những con mèo kinh hoảng trong ký ức của A Tứ, tiểu thiếp m.a.n.g t.h.a.i và kết cục của Thẩm gia đều khiến ta lạnh cả sống lưng.
Ta âm thầm nghiến răng, cố giữ bình tĩnh nhìn lại , "Làm gì ư? Trần Thiếu khanh chẳng phải đã nhìn thấy rồi sao ? Phiền Ngài tránh mặt một chút."
Trong mắt hắn như có lửa cháy, hắn nghiến răng nói : "Đây chính là lý do hôm qua ta đến Thẩm phủ cầu thân mà nàng lại đuổi ta ra ngoài?"
Tâm trạng lúc này của ta thật khó diễn tả. Tuy vẫn còn tình ý, nhưng nghi ngờ và sợ hãi còn nhiều hơn. Ta cười mỉa một tiếng, "Sao nào? Chỉ cho phép Ngài ôm ấp Hoa khôi thanh lâu, còn ta thì không được tìm một tiểu quan trong hí lâu để mua vui sao ?"
Trong mắt Trần Duy Thanh rõ ràng lóe lên một tia chột dạ , xem ra chuyện đó là thật. Hóa ra bao nhiêu chân tình trước đây đều trao nhầm người , ta âm thầm cười lạnh.
Đúng lúc ấy , người trong chăn bỗng khẽ động. Ta vội vàng đè c.h.ặ.t hắn xuống, rồi nhìn Trần Duy Thanh với sắc mặt ngày càng khó coi, "Nếu Trần Thiếu khanh đã có người trong lòng, cớ gì còn trái với tâm ý của mình mà tới cầu thân với ta ?"
Hắn sững người ,nhưng vẫn cố chấp đáp lại : "Nàng nghe những lời hoang đường đó từ đâu ?"
Tim ta đã nhảy lên tận cổ họng, chỉ sợ hắn nổi giận mà bước tới lật tung chăn lên.
May mà hắn không làm vậy , hắn chỉ cố nén cảm xúc rồi nói : "Thu dọn xong thì ra ngoài. Ta đưa nàng về phủ." Nói xong liền xoay người rời đi .
Ta vừa thở phào một hơi thì Thôi Nghiễn Châu đã kéo hé một góc chăn, để lộ gương mặt tái nhợt. Hắn trừng mắt nhìn ta , khó nhọc nhếch môi cười , "Hí lâu? Tiểu quan? Thẩm Tứ cô nương thật biết nói dối."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta cuống quýt chỉnh lại y phục, cười ngượng ngùng, "Tình thế cấp bách, mong Hầu gia thứ lỗi ."
Hắn nhìn ta đầy dò xét, hạ giọng hỏi: "Vì sao ngươi lại cứu ta ?"
Ta chỉ có thể đáp qua loa: "Nghe nói Đại Lý Tự đang truy bắt phạm nhân bỏ trốn, ta tưởng Hầu gia bị phạm nhân làm bị thương."
Hiển nhiên hắn không tin, từng chữ từng chữ truy hỏi: "Theo ta được biết , Thẩm Tứ cô nương và Trần Thiếu khanh có giao tình không cạn. Vừa rồi vì sao lại che giấu giúp ta trước mặt hắn ta ?"
Chaporia
Bình Luận (0)