Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Câu hỏi ấy khiến ta nghẹn lời. Suy nghĩ một hồi lâu, ta mới tránh nặng tìm nhẹ đáp: "Làm gì có giao tình sâu đậm như vậy ? Hắn ta đâu phải người tốt lành gì."
Thôi Nghiễn Châu thoáng sững sờ. Hắn nhìn ta thật lâu, rồi mới khẽ buông một câu: "Ngươi không tiếc thanh danh như vậy , e rằng Trần Duy Thanh sẽ không cưới ngươi nữa."
Nhớ tới lời A Tứ dặn phải mang ân cầu báo, mặt ta lập tức nóng bừng. Nhưng câu "xin chàng cưới ta " lại nghẹn nơi đầu lưỡi, thế nào cũng không thốt ra được .
Thôi Nghiễn Châu dường như đã đoán được , khẽ thở dài một tiếng, "Nếu Thẩm cô nương không chê, ta có thể..."
Chưa đợi hắn nói hết, ta đã vội vàng cắt ngang: "Chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi. Sau này nếu ta gặp phiền phức, mong Hầu gia không tiếc ra tay tương trợ."
Hắn nhìn ta thật lâu, cuối cùng mới trầm giọng đáp: "Chỉ cần Thẩm cô nương mở lời, bổn hầu nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."
05.
Trên đường trở về phủ, trong đầu ta chỉ toàn nghĩ xem phải giải thích với A Tứ thế nào. Mải suy nghĩ đến xuất thần, đến mức không phát hiện Trần Duy Thanh đi phía trước đột nhiên dừng bước.
“Thẩm Tri Ý, ta đang hỏi nàng đấy.”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta giật mình ngẩng đầu nhìn hắn , “Hả? Huynh hỏi gì sao ?”
Trần Duy Thanh nhíu mày, giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn, “Ai ở trước mặt nàng đặt điều, nói ta ôm ấp Hoa khôi?”
Ánh mắt hắn nóng rực như lửa, ta c.ắ.n môi không đáp.
“Là ta nói đấy!”
Ta kinh ngạc quay đầu, thấy A Tứ xuất hiện ở đầu con hẻm ngoài phủ Thẩm gia. Y phục trên người nàng đã thay mới, trên tóc còn đọng vài giọt nước không mấy rõ ràng.
Thấy nàng bình an vô sự, ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, rồi nghe nàng lạnh lùng lên tiếng: “Nếu Trần thiếu khanh chưa thay lòng đổi dạ , vậy chiếc túi thơm cô nương nhà ta tặng, hẳn là ngươi vẫn luôn mang theo bên người chứ?”
Chiếc túi thơm ta tặng?
A Tứ nhìn chằm chằm Trần Duy Thanh chất vấn. Ánh mắt chàng lảng tránh, vừa hay chạm phải ánh mắt của ta .
“Trần lang.” Ta gọi hắn như trước kia .
Hắn lập tức hoảng hốt cúi mắt xuống.
“Chẳng phải huynh từng nói chiếc túi thơm ấy nhất định sẽ luôn mang theo bên người sao ? Lấy ra cho ta xem đi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-4.html.]
Hắn ấp úng đáp: “Hôm nay đi làm công vụ nên không mang theo.”
A Tứ đứng bên cạnh cười lạnh, “Thật sao ? Nhưng mấy hôm trước ta gặp Liễu Yên ở Vạn Diễm Các, vì sao chiếc túi thơm ấy lại treo trên người nàng ta ?”
Không ngờ ngay cả tấm chân tình
ta
dâng tặng, cũng
đã
bị
hắn
đem tặng cho
người
khác.
Tình nghĩa ngày xưa trong khoảnh khắc
ấy
tan biến sạch sẽ. Ta
cười
lạnh, nhướng mày
nhìn
hắn
, “Ta
không
có
ý dây dưa với Trần thiếu khanh. Nếu ngươi
đã
có
người
trong lòng khác,
vậy
hôn sự giữa chúng
ta
đến đây coi như chấm dứt.” Nói xong,
ta
xách váy bước lên bậc thềm phủ Thẩm gia.
Trần Duy Thanh lại một lần nữa bị A Tứ chặn ngoài cửa.
Sau khi trở về phủ, phụ thân đã ngồi đợi sẵn trong chính sảnh với vẻ mặt đầy vui mừng. Người đã tìm được vị cao nhân trị sâu hại kia , giải quyết được nỗi phiền não suốt nhiều ngày qua, nên một lòng xem A Tứ như Tiên sư.
A Tứ đỏ hoe mắt, đưa tay đỡ lấy cánh tay phụ thân , “Thẩm đại nhân không cần khách khí như vậy . Ta và Thẩm Tứ cô nương có duyên, đương nhiên biết gì nói nấy.”
Nói xong, nàng lại hỏi: “Không biết vị Quý tiên sinh kia hiện giờ thế nào rồi ?”
Phụ thân vuốt râu cười đáp: “Bệ hạ đã phong quan cho Ngài ấy , sai đến phương Nam trị nạn sâu hại rồi .”
Nghe xong câu ấy , thần sắc A Tứ rõ ràng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Biến hóa nhỏ bé ấy phụ thân không nhận ra , chỉ vuốt râu suy tư, “Hôm ấy Tiên sư nói Tĩnh An Hầu là lương duyên của Ý Nương. Chỉ là người ấy trước nay phóng túng tùy ý, hôn sự của hắn cũng không phải ta muốn nói là thành.”
A Tứ đắc ý nhìn ta một cái rồi đáp: “Không cần đại nhân mở lời. Vài ngày nữa, Tĩnh An Hầu tự khắc sẽ đến cầu hôn Tứ cô nương.”
Ta lén c.ắ.n đầu lưỡi, không dám đem sự thật nói cho nàng biết .
06.
Trở về phòng, ta hỏi A Tứ: “Vì sao ngươi lại quan tâm đến tình cảnh của Quý tiên sinh như vậy ?”
Bàn tay đặt trên mặt bàn của A Tứ khẽ siết lại , ánh mắt tràn đầy đau khổ, “Kiếp trước , sau khi giao ra phương pháp trị sâu hại cho Trần Duy Thanh, Ngài ấy đã bị diệt khẩu.”
Dù ta đã tin Trần Duy Thanh có hai bộ mặt khác nhau , nhưng nghe đến đây vẫn không khỏi rùng mình vì sự ti tiện của hắn ta .
“Hắn ta muốn dùng công lao trị sâu hại để lập công, nhưng lại không thể vận dụng hết phương pháp của Quý tiên sinh . Đúng ngày này năm sau , phương Nam mất mùa, đồng ruộng không còn một hạt thóc, người dân c.h.ế.t vì đói khát, thây chất khắp nơi.” Nắm tay A Tứ càng siết càng c.h.ặ.t, gân xanh nổi rõ, “Để tự bảo toàn bản thân , hắn ta vu cho Quý tiên sinh là mật thám của địch quốc. Sau đó còn lợi dụng thân phận nữ tế, đ.á.n.h cắp tư ấn của phụ thân để làm giả chứng cứ, vu oan phụ thân cấu kết với Quý tiên sinh .”
Ta nghe mà kinh hãi đến cực điểm. Thì ra phụ thân bị bãi quan, xử trảm là vì nguyên do ấy !
Ta lập tức đứng bật dậy, hận đến mức không biết phải trút vào đâu , “Loại người tội ác chồng chất như vậy , nhất định phải trả giá!”
A Tứ bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ta , “ Đúng vậy . Chờ ngươi gả vào phủ Tĩnh An Hầu, chúng ta sẽ mượn tay Thôi Nghiễn Châu đòi lại món nợ m.á.u này !”
Chaporia
Bình Luận (0)