Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đúng là sợ điều gì, điều ấy liền tới. Ta cười gượng hai tiếng, ấp úng thú nhận: “Ta... không yêu cầu Thôi Nghiễn Châu cưới ta .”

A Tứ đứng sững tại chỗ, giơ tay định gõ đầu ta , “Ngươi ngốc rồi sao ? Nếu không nhân cơ hội này bắt hắn cưới ngươi, chẳng phải công sức của chúng ta đều uổng phí hết sao ?”

Ta nhìn nàng, cười đầy vẻ trêu chọc, “Cũng không hẳn là uổng công. Ít nhất Dương Vân Dao cũng không thể gả cho hắn , không thể hưởng cuộc sống tốt đẹp ấy nữa, chẳng phải sao ?”

A Tứ quay lưng đi , không nói thêm lời nào.

Ta biết nàng đang giận, bèn dịu giọng khuyên nhủ: “Ta biết ngươi đã chịu rất nhiều khổ sở, nên mới muốn tìm cho ta một người tốt để nương tựa.”

Bờ vai nàng khẽ run lên, nhưng vẫn cố chấp không chịu mở miệng.

Ta tiếp tục kiên nhẫn khuyên giải: “Thù thì nhất định phải báo, nhưng không nhất thiết phải mượn tay người khác.”

Cuối cùng A Tứ cũng chịu quay đầu lại , gương mặt đầy vẻ lo lắng, “Không có chỗ dựa, chỉ dựa vào ngươi và ta , làm sao báo thù được ?”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ta mỉm cười , khẽ xua tay, “Ai nói không có chỗ dựa?”

“Ngươi quên rồi sao ? Phụ thân chúng ta chính là Nội Các Thủ Phụ, chẳng lẽ lại không đấu nổi một Trần Duy Thanh?”

07.

Ngày hôm sau , khi phụ thân vừa hạ triều trở về phủ, đã bị ta và A Tứ chặn lại ở cửa hông. Sau khi nghe chúng ta kể hết mọi chuyện, vẻ kinh ngạc trên mặt Người cứng đờ lại . Cuối cùng, Người nâng mặt A Tứ lên nhìn đi nhìn lại thật lâu. Đường đường là Nội Các Thủ Phụ, vậy mà đôi mắt cũng đỏ hoe, “Ý Nương à , rốt cuộc con đã phải chịu bao nhiêu khổ sở mới thành ra bộ dạng này ...”

Ta cố nén nước mắt, lên tiếng ngắt lời: “Cha, Trần Duy Thanh không chỉ bạc tình bạc nghĩa mà còn vì tư lợi của bản thân , bất chấp sống c.h.ế.t của bách tính. Loại người như vậy tuyệt đối không thể giữ lại .”

Lúc này phụ thân mới nhớ ra một chuyện, “Suýt nữa cha quên mất. Hôm nay nghe người ta nhắc tới, Trần Duy Thanh đã đến phủ Thượng thư Dương gia cầu hôn. Hôn lễ của hai nhà được định vào mùng năm tháng sau .”

A Tứ thoáng giật mình , “Cha nói là... Trần Duy Thanh muốn cưới Dương Vân Dao?”

Thấy phụ thân gật đầu, A Tứ quay sang nhìn ta , chép miệng cảm thán: “Trần Duy Thanh đúng là tiểu nhân. Rõ ràng cố ý khiến ngươi ghê tởm.”

Quả thực là như vậy . Lần trước Dương Vân Dao hại ta rơi xuống nước, Trần Duy Thanh còn từng đến Dương phủ làm loạn, nhất quyết đòi Dương Vân Dao phải cho ta một lời công đạo. Khi ấy phụ thân còn vô cùng hài lòng, nói rằng hắn ta là người có thể phó thác cả đời. Không ngờ tất cả đều chỉ là giả dối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-5.html.]

A Tứ từng nói , Trần Duy Thanh chọn ta vì cho rằng ta có tính tình ôn hòa, sẽ chấp nhận Liễu Yên. Giờ đây ta bỗng thấy tò mò, “Dương Vân Dao là độc nữ của Hộ Bộ Thượng Thư, được nuông chiều đến mức kiêu căng ngang ngược. Trần Duy Thanh cưới nàng ta rồi , vị Hoa khôi kia chẳng phải càng không thể bước chân vào cửa sao ?”

A Tứ cười khẩy, “Ngay cả Thẩm đại nhân mà Trần Duy Thanh còn dám tính kế, một Hộ Bộ Thượng Thư thì có là gì?”

Nghe nàng nói vậy , phụ thân lập tức lên tiếng phản bác: “Dương Thượng thư là vị quan thanh liêm chính trực. Nếu thật sự như thế, tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn ông ấy kết thân với loại tiểu nhân như Trần Duy Thanh!”

Lời phụ thân nói rất có lý, không thể vì muốn trả thù Dương Vân Dao mà làm hỏng đại sự.

Bỗng nhiên ta nhớ tới ba ngày sau chính là hội săn Xuân, trong đầu lập tức nảy ra một kế sách, “A Tứ, hội săn Xuân ba ngày nữa, chúng ta dẫn theo một người đi nhé.”

A Tứ và phụ thân đồng thời hỏi: “Dẫn ai?”

Ta nhìn hai gương mặt đầy vẻ nghi hoặc, cười đầy ẩn ý, “Liễu Yên cô nương của Vạn Diễm Các.”

08.

Trần Duy Thanh đã vì Liễu Yên mà ném ra không ít bạc, hiện giờ nàng ta sớm đã không tiếp khách nữa. Hôm nay có thể gặp được nàng ta , cũng là vì nàng ta nhận ra thân phận của ta .

Quả không hổ danh là Hoa khôi. Không chỉ dung mạo mỹ lệ, mà ngay cả giọng nói cũng mềm mại quyến rũ đến mức khiến người ta nghe mà tê dại cả xương cốt.

“Thẩm Tứ cô nương vì ta mà từ chối lời cầu hôn của Trần lang, ắt hẳn là rất xem thường ta . Bây giờ lại nói muốn tìm cho ta một con đường lui, chẳng lẽ coi ta là kẻ dễ bị lừa gạt sao ?”

Đang lúc ta bị giọng nói mềm như nước ấy làm cho toàn thân nổi da gà, A Tứ vẫn bình thản đáp lời như chẳng hề hấn gì: “Cô nương nhà ta không phải xem thường ngươi, mà là không muốn ngươi chịu thiệt làm thiếp .”

Nói xong, nàng còn châm chọc một câu: “Nào ngờ Trần lang của ngươi thà cưới người khác, cũng không dám cho ngươi danh phận chính thất.”

Hiển nhiên đã bị A Tứ đã nói trúng tim đen, gương mặt xinh đẹp của Liễu Yên lập tức hiện đầy vẻ xấu hổ và tức giận, “Cho dù là vậy , ngươi đã từ chối chàng ấy rồi , vì sao còn muốn giúp ta ?”

Ta thản nhiên mỉm cười , “Đều là nữ t.ử với nhau , chỉ là đồng cảm mà thôi. Chàng phụ bạc một mình ta đã đủ rồi , đâu thể để mọi tấm chân tình trên đời đều bị phụ bạc.”

Đương nhiên, những lời đường hoàng ấy nàng ta sẽ không tin. Vì vậy ta lại bổ sung thêm một câu: “Điều quan trọng nhất là vị hôn thê hiện tại của Trần thiếu khanh có thù với ta . Ta không muốn nàng ta được toại nguyện.”

Ánh mắt Liễu Yên tối xuống. Sau khi trầm ngâm thật lâu, cuối cùng nàng cũng gật đầu, “Được. Vậy lần này ta sẽ hợp tác với Thẩm cô nương.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...