Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Rời khỏi phòng của Liễu Yên, ta cố ý run người , phủi phủi lớp da gà nổi khắp cánh tay, khiến A Tứ bật cười , “Lúc ả ta vừa vào phủ, ta cũng giống hệt ngươi bây giờ. Chỉ là về sau quen rồi nên tê liệt cảm giác thôi.”
Nói đến đây, sắc mặt nàng đột nhiên trở nên u ám, “Ai mà ngờ được một nữ t.ử yếu đuối mong manh như vậy lại có tâm địa rắn rết. Khi phụ thân bị xử c.h.ế.t, ta muốn đi nhặt xác cho Người, vậy mà ả ta còn xúi giục Trần Duy Thanh không cho ta đi .”
Ta không ngờ còn có chuyện như vậy , trước đó ta vẫn tưởng Liễu Yên chỉ là một nữ t.ử đáng thương bị thân phận trói buộc. Ta trầm mặc rất lâu rồi bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, “Các công t.ử ở kinh thành đều thích kiểu nữ t.ử như vậy sao ?”
Vừa dứt lời, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp, “Lời này của Thẩm Tứ cô nương không đúng rồi . Bản hầu không thích kiểu như thế.”
Ta chần chừ quay đầu lại . Chỉ thấy Thôi Nghiễn Châu đang đứng cách ta chưa đầy một thước, khóe môi cong lên như cười như không .
“Là tiểu quan trong hí lâu chưa đủ thú vị sao ? Thẩm Tứ cô nương lại còn cải nam trang đến thanh lâu tìm vui?”
Mặt ta lập tức nóng bừng, ta vội vàng hành lễ với hắn , “Hầu gia là rồng phượng trong loài người , ánh mắt đương nhiên cao hơn người thường. Ta còn có việc, xin cáo từ trước .” Nhưng khi đưa tay định kéo A Tứ, ta lại kéo hụt.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Thôi Nghiễn Châu dường như đang trêu chọc: “Tiểu nha hoàn đi cùng nàng đã chuồn mất rồi . Có lẽ vì hôm đó dám kéo đai lưng của bản hầu, sợ bản hầu tìm nàng ta tính sổ chăng?”
A Tứ c.h.ế.t tiệt, vậy mà tự mình bỏ chạy trước !
Ta thầm mắng nàng mấy lượt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải tìm cách giải vây, “Là ta bảo nàng ấy làm vậy . Hôm đó Hầu gia bị thương nặng, sao có thể để Ngài nhảy xuống hồ được ?” Nói xong, ta nhìn Thôi Nghiễn Châu đang chắn ngay lối xuống lầu mà đau đầu không thôi.
Ai ngờ hắn đột nhiên bật cười , rồi bước thêm một bước, tiến lại gần ta hơn, “Nói ra thì, bản hầu vẫn chưa chính thức cảm tạ ân cứu mạng của Thẩm Tứ cô nương.”
Trong lòng ta chợt động. Nếu hắn đã tự dâng mình đến tận cửa, nào có lý ta không tận dụng?
“Hầu gia từng nói , nếu ta có việc cần nhờ, Ngài nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ?”
Thôi Nghiễn Châu khẽ nhướng mày, nhẹ nhàng đáp: “Đương nhiên.”
“Chỉ là không biết Thẩm Tứ cô nương muốn bản hầu giúp chuyện gì?”
Nhìn dáng vẻ phong lưu bất kham của hắn , ta bỗng nở nụ cười đầy ý vị.
Nụ cười ấy ... tuyệt đối không hề có ý tốt .
09.
Đến ngày hội săn Xuân,
ta
cùng A Tứ tới dự. Vừa bước
vào
hội trường,
ta
đã
liếc mắt thấy Thôi Nghiễn Châu
ngồi
ở vị trí nổi bật nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-6.html.]
Còn Liễu Yên đang rót rượu vào chén của hắn . So với việc ta đưa nàng ta lén trà trộn vào đây, ngồi bên cạnh Thôi Nghiễn Châu hiển nhiên hợp tình hợp lý hơn nhiều.
Ta bước vào lều phía Tây, thấy Trần Duy Thanh đang ngồi cạnh Dương Vân Dao với sắc mặt xanh mét.
Ta che miệng, cười trêu A Tứ: “Chỉ mới rót một chén rượu mà đã ghen đến mức này . Chờ lát nữa Tĩnh An Hầu diễn trò, không biết hắn ta chịu nổi không đây?”
A Tứ khinh thường lẩm bẩm: “Đương nhiên là không chịu nổi rồi . Hắn ta đối với Liễu Yên thật lòng thật dạ . Nếu không phải thân phận ả quá thấp kém, vị trí Trần phu nhân nào đến lượt chúng ta ?”
Ta không nhịn được bật cười , “Xem ra hôm nay nhất định sẽ có một vở kịch vô cùng đặc sắc.”
Thôi Nghiễn Châu ôm mỹ nhân trong lòng, diễn đến mức thuần thục tự nhiên. Trần Duy Thanh tận mắt nhìn thấy, từng chén từng chén rượu liên tiếp đổ vào miệng. Sau đó, Dương Vân Dao thấy t.ửu ý của hắn ta đã dâng cao, bèn nói muốn đi lấy trà giải rượu.
Đúng lúc Nhị Hoàng t.ử mời Thôi Nghiễn Châu vào rừng săn b.ắ.n. Hắn vừa rời đi , Liễu Yên cũng lặng lẽ rời khỏi lều. Ta nhìn thấy Trần Duy Thanh lảo đảo đi theo phía sau . Đang định đi xem náo nhiệt thì bỗng bị ai đó đụng mạnh vào vai.
“Thẩm Tri Ý, ta đã nói với ngươi từ lâu rồi , Trần lang sớm muộn gì cũng là của ta .” Dương Vân Dao không biết từ đâu xuất hiện, trên tay bưng một bát canh giải rượu. Ánh mắt nhìn ta đầy vẻ khinh miệt.
Ta mỉm cười với nàng ta , “Là ta không cần nữa, nên mới tiện nghi cho ngươi thôi.”
Ánh mắt nàng ta khựng lại , lập tức cao giọng: “Rõ ràng là mấy ngày trước ngươi gọi một tiểu quan ở Quảng Vân Đài. Cô nam quả nữ cùng chung một giường, còn bị Trần lang bắt gặp tại chỗ!”
Nàng ta đắc ý nhướng mày, “Hay là để mọi người phân xử xem, rốt cuộc là ai không cần ai?”
Ta nhất thời nghẹn lời. Trần Duy Thanh kể chuyện này cho nàng ta nghe , hẳn đã tính trước rằng sẽ có ngày nàng ta mang việc ấy ra gây khó dễ cho ta .
Người xung quanh nghe lời Dương Vân Dao nói , lập tức xì xào bàn tán rồi nhìn về phía ta . Trong khoảnh khắc ấy , hai tay giấu trong tay áo của ta cũng run lên vì khó chịu. Đúng lúc này , một bàn tay ấm áp bỗng nắm lấy tay ta .
Là A Tứ.
Trong lòng ta chợt nhẹ nhõm. Ta siết lại tay nàng, rồi đáp trả Dương Vân Dao: “Tiểu quan thì sao chứ? Tiểu quan ấy còn ngoan ngoãn hơn Trần Thiếu khanh nhiều.”
Dương Vân Dao nghe xong thì sững người .
Ta nhếch môi cười mỉa, “Sao ngươi không hỏi xem, vì sao ta lại không cần hắn ta nữa?”
“Bởi vì hắn ta ta si mê một kỹ nữ, còn muốn sau khi thành thân sẽ để ta thay hắn ta nạp nàng ta vào phủ làm thiếp .”
Chaporia
Bình Luận (0)