Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thôi Nghiễn Châu cảm khái nói : “Hầy, Dương Thượng thư làm người ngay thẳng, làm quan cẩn trọng, nhưng hôm nay cũng bị nữ nhi làm mất hết thể diện rồi .”

Ta khẽ thở dài, “Mất mặt còn hơn mất mạng.”

Thôi Nghiễn Châu không nghe ra ý trong lời ta , chỉ nói : “Nhị Hoàng t.ử luôn coi trọng Dương Thượng thư, sẽ không liên lụy đâu .”

Có được lời này của hắn , ta mới yên tâm.

Nhìn Dương Vân Dao quỳ dập đầu đến bật m.á.u trước mặt Nhị Hoàng t.ử, trong lòng ta chỉ cảm thấy vô cùng hả dạ .

Mãi đến khi thấy trán Dương Vân Dao rướm m.á.u, Nhị Hoàng t.ử mới lạnh lùng lên tiếng: “Hoặc chịu tội cùng Trần Duy Thanh, hoặc để ta thay ngươi hủy hôn. Dương cô nương tự chọn đi .”

Dương Vân Dao ngẩn người hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn hủy hôn.

Một màn kịch náo nhiệt cứ thế kết thúc. Trần Duy Thanh mình đầy thương tích bị khiêng đi , còn Liễu Yên thì lên xe ngựa của Nhị Hoàng t.ử rời khỏi nơi này .

Nhìn chiếc xe ngựa xa dần, ta nghiến răng lẩm bẩm: “ Đúng là quá hời cho nàng ta !”

Thôi Nghiễn Châu nghe thấy liền ghé lại gần, “Nàng hận nàng ta đến vậy sao ?”

Thấy ta gật đầu, hắn tặc lưỡi, “Chưa chắc đâu . Nhị Hoàng t.ử là một trong những người có khả năng kế vị nhất. Sao có thể thật sự giữ một nữ t.ử thanh lâu bên cạnh mình được ?” Nói xong lại bật cười như thể chuyện chẳng liên quan đến mình , “Biết đâu sau đêm nay, bãi tha ma lại có thêm một nữ thi mới.”

Ta bất giác rùng mình . Đúng lúc ấy lại thấy A Tứ lộ ra vẻ khoái chí như vừa báo được đại thù. Nhưng khi nhìn sang phía ta , nàng lập tức tỉnh táo lại , cố ý hắng giọng thật lớn, “Hôm nay tiểu thư cưỡi cùng một con ngựa với Tĩnh An Hầu, nhiều người như vậy đều nhìn thấy rồi . Chờ về phủ biết ăn nói thế nào với lão gia đây?”

Mọi người đồng loạt nhìn sang. Ta tức đến mức ngứa cả răng, từ bao giờ giọng của A Tứ lại lớn như vậy ?

Đang định chuồn đi cho nhanh thì nghe Thôi Nghiễn Châu bật cười không nhịn được , “Tiểu nha hoàn này của nàng quả thật rất biết tính toán cho chủ t.ử.”

Nói rồi hắn cười sảng khoái, “Phiền ngươi trở về nói với lão gia nhà ngươi một tiếng, bản hầu đã ái mộ Thẩm Tứ cô nương từ lâu. Chờ chuẩn bị đầy đủ sính lễ, ta sẽ đích thân tới phủ cầu thân !”

Chưa kịp để ta từ chối, hắn đã thúc ngựa phi đi . Bóng lưng tuấn dật ấy không ngờ lại như va mạnh vào một góc nào đó trong tim ta .

Nơi ấy dường như đã có một thứ cảm xúc âm thầm tích tụ từ rất lâu rồi .

12.

Sau Xuân Liệp Hội, phụ thân nhận được một bức mật thư.

Trong thư ghi rõ ràng từng vụ giao dịch mờ ám của Trần Duy Thanh kể từ khi nhậm chức Thiếu khanh Đại Lý Tự. Ngay trong đêm, phụ thân viết tấu chương dâng lên ngự tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-8.html.]

Trần Duy Thanh còn chưa kịp dưỡng thương đã bị áp giải vào Thiên lao thẩm vấn. Hai ngày sau , thánh chỉ ban xuống, lưu đày hắn ta tới phương Bắc.

A Tứ đầy ẩn ý nói : “Thấy chưa ? Ta đã bảo ngươi gả cho Tĩnh An Hầu rồi mà. Mượn lực đ.á.n.h lực mới có thể làm ít công mà được nhiều việc.”

Ta luôn cảm thấy nàng còn điều gì đó chưa nói với mình .

Ngày Trần Duy Thanh bị áp giải rời kinh, Thôi Nghiễn Châu thật sự tới phủ cầu thân . A Tứ vui mừng khôn xiết, tự tay giúp ta trang điểm. Nhưng trước khi ra ngoài, nàng lại nói : “Hôm nay là ngày vui, ta không đi cùng ngươi nữa. Đừng để gương mặt này của ta dọa khách.”

Ta không ép nàng, một mình bước ra ngoài.

Thôi Nghiễn Châu mang theo vô số sính lễ, lễ vật chất đầy ba sân viện. Chàng hoàn toàn khác với dáng vẻ phong lưu bất cần ngày thường, mọi lễ nghi đều chu đáo hoàn mỹ như biến thành một con người khác. Ngay cả phụ thân cũng bị chàng làm cho cười đến không khép miệng được .

Nhân lúc trưởng bối đang trò chuyện, Thôi Nghiễn Châu ghé sát lại bên ta , “Liễu Yên đã bị Nhị Hoàng t.ử phi ép uống t.h.u.ố.c câm, sau đó bị đưa tới quân doanh làm quân kỹ.”

Ta nhất thời thất thần, “Nghe nói Nhị Hoàng t.ử vô cùng sủng ái nàng ta , liên tiếp mấy ngày đều ngủ lại ở Vạn Diễm Các. Vậy mà Nhị Hoàng t.ử phi lại không g.i.ế.c nàng ta sao ?”

Thôi Nghiễn Châu nở một nụ cười đầy thâm ý, “Chuyện này khó giải thích với nàng. Nàng chỉ cần biết rằng, tới quân doanh rồi thì nàng ta sẽ sống không bằng c.h.ế.t.”

Tiễn người của Hầu phủ đi xong, ta hớn hở chạy về viện. Vừa bước vào cửa đã gọi lớn: “A Tứ! Cuối cùng Liễu Yên cũng gặp báo ứng rồi !”

Trong viện lại trống không , chỉ có một chiếc chuông bạc nhỏ treo trên khung cửa. Gió thổi qua, tiếng chuông leng keng vang lên không dứt.

A Tứ đã biến mất, thứ nàng để lại cho ta chỉ là một tờ giấy. Trên giấy viết : [Chiếc chuông này để lại cho ngươi cầu bình an. Chỉ mong Ý Nương từ nay về sau thuận buồm xuôi gió, cả đời bình an.]

Nàng không nói mình đã đi đâu . Ta ôm tờ giấy, nước mắt không ngừng rơi xuống. Đúng lúc ấy , Nguyệt Nha từ trên bức tường thấp nhảy xuống, cọ cọ vào chân ta .

Ta bế con mèo mũm mĩm ấy lên, lặng người nhìn chiếc chuông bạc thật lâu.

Đa tạ ngươi, A Tứ! Ta nhất định sẽ sống một đời thuận lợi bình an.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

[Ngoại truyện · A Tứ]

Mùa Đông năm phụ thân bị xử t.ử, trận tuyết đầu tiên vừa rơi xuống, cuối cùng Trần Duy Thanh cũng viết hưu thư, đuổi ta ra khỏi Trần phủ.

Ta chẳng còn tâm trí để để ý đến những vết thương do lũ mèo cào trên người , việc đầu tiên ta làm là đến bãi tha ma thu nhặt thi hài cho phụ thân .

Nhưng nơi đó từ lâu đã bị tuyết dày phủ kín. Ta đào đến mức đầu ngón tay tê cóng, nứt toác vì giá rét, vậy mà vẫn không tìm được t.h.i t.h.ể của phụ thân .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...