Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau này lưu lạc đầu đường xó chợ, ta từng níu lấy một vị công t.ử áo gấm, chỉ mong xin được một miếng ăn.
Người ấy ngồi xổm xuống nhìn ta , đến lúc đó ta mới nhận ra , đó chính là phu quân mà Dương Vân Dao vô tình nhặt được cho mình , Tĩnh An Hầu - Thôi Nghiễn Châu.
Thôi Nghiễn Châu nhìn ta sững người một lát, “Ngươi là thiên kim của Thẩm đại nhân, Thẩm Tứ cô nương sao ?”
Bộ dạng hiện giờ của ta , khắp kinh thành đã chẳng còn ai nhận ra được nữa. Thế nên khi nghe bốn chữ “Thẩm Tứ cô nương” thốt ra từ miệng chàng , ta lập tức ngây người .
Thấy ta co rúm người rồi khẽ gật đầu, chàng thở dài một tiếng, “Xin lỗi . Vụ án của Thẩm đại nhân, ta không thể giúp được gì. Chỉ có thể đưa Ngài ấy an táng phía sau một ngôi miếu đổ nát ngoài thành.” Nói rồi , chàng lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc chuông bạc nhỏ, “Bên trong có một nắm tro cốt của Thẩm đại nhân. Ta vẫn nghĩ, nếu có dịp gặp được cô nương, sẽ giao lại để ngươi giữ làm kỷ niệm.”
Ta đờ đẫn nhận lấy chiếc chuông bạc.
Chàng lại đưa cho ta một thỏi bạc, “Cô nương đã nhận hưu thư của Trần Duy Thanh, chắc chắn không còn nơi nào để đi . Hãy cầm số bạc này trước , đến khách điếm trên phố Trường An ở tạm. Đợi ta tìm được chỗ ở thích hợp rồi sẽ báo cho ngươi.”
Chàng vừa dứt lời, Dương Vân Dao đã khoác áo choàng lông cáo bước tới. Vừa nhìn thấy nàng ta , Thôi Nghiễn Châu lập tức nở nụ cười dịu dàng, đưa tay phủi những bông tuyết đọng trên áo choàng của nàng ta .
Dương Vân Dao thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn ta lấy một cái, chỉ bất mãn than phiền với chàng : “Trời tuyết lớn thế này , phu quân cần gì phải phí thời gian với một kẻ ăn mày?”
Ta nhìn Thôi Nghiễn Châu kiên nhẫn dỗ dành nàng ta , “Là ta không phải . Làm chậm trễ việc phu nhân đến Quảng Vân Đài nghe hí khúc rồi . Chúng ta đi thôi.”
Nhìn bóng hai người rời đi , hốc mắt ta cay xè.
Ngay sau đó, ta lập tức lên đường đến ngôi miếu đổ nát kia . Thôi Nghiễn Châu đã đắp mộ cho phụ thân , nhưng không dựng bia. Bởi phụ thân là tội thần mang tội danh thông đồng với địch quốc.
Ta cung kính quỳ xuống dập đầu trước mộ phần của Người. Sau đó ôm chiếc chuông bạc vào lòng, ngủ một giấc trong ngôi miếu hoang.
Khi mở mắt ra lần nữa, không ngờ đã là tiết Xuân tháng Ba. Mà ta cũng một lần nữa nằm trước cổng Thẩm phủ. Trên bậc thềm, một thiếu nữ dung mạo thanh lệ đang đứng nhìn ta .
Đó là “Thẩm Tri Ý” của năm ấy . Nàng dịu dàng nói với ta : “Lão bà bà, theo ta về phủ đi . Ta sẽ tìm cho bà một bộ y phục sạch sẽ.”
Ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nhìn chính bản thân mình của ngày trước , âm thầm cầu nguyện trong lòng. Lần này … nhất định ta phải giúp nàng tránh khỏi mọi tai ương. Nhất định phải để nàng gả cho một lang quân tốt nhất trên đời!
(Hết)
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
TA HIỂU VỀ GẠO, CŨNG HIỂU LÒNG NGƯỜI THAY ĐỔI
Ta vốn chẳng thông cầm kỳ thi họa. Trước khi gả cho Úc Hoài Khiêm, bà mối hỏi ta sở trường là gì.
Ta nghĩ hồi lâu, rồi đáp: “Biết nhặt gạo.”
Cả phòng người đều bật cười . Úc Hoài Khiêm cũng cười , nhưng không mang ý giễu cợt.
Chàng nói : “Biết nhặt gạo cũng tốt , trong nhà vốn phải có cơm ăn.”
Chàng là công t.ử thanh quý nổi danh kinh thành. Ai nấy đều cho rằng, chàng nên cưới thanh mai trúc mã giỏi làm thơ từ ấy . Thế nhưng chàng lại cưới ta .
Sau khi thành thân , hai người phân chia việc nhà, nương tựa lẫn nhau .
Ta hỏi chàng có chê ta vô vị không .
Chàng gắp một đũa rau xanh bỏ vào bát ta : “Vô vị một chút cũng tốt , ta ngoài kia nghe những thứ ấy đã đủ rồi .”
Câu nói ấy ta ghi nhớ rất lâu, cho đến khi thanh mai của chàng từ hôn trở về kinh thành.
Trong yến tiệc Khúc Thủy, nàng chỉ thuận miệng ngâm một câu từ mới. Chén rượu trong tay Úc Hoài Khiêm khựng lại giữa không trung.
Tan tiệc, chàng ở thư phòng viết trọn một trang câu từ ấy . Ta cầm giấy lên nhìn , chàng lập tức đưa tay giật lại , “Đừng xem.”
Ta hỏi: “Hay đến mức không cho ta xem sao ?”
Chàng im lặng chốc lát, giọng trầm xuống, “Nàng
không
hiểu, cần gì
phải
hỏi.
”
01.
Tờ giấy bị Úc Hoài Khiêm nắm c.h.ặ.t trong tay, mực còn chưa khô.
Ta nhìn vệt mực dính nơi đầu ngón tay chàng , “Ta không hiểu. Nhưng chàng có thể nói .”
Mi tâm chàng khẽ nhíu lại , “Không phải chuyện có nói hay không .”
Ta hỏi: “Vậy là chuyện gì?”
Chàng không đáp.
Ta rút tay về, đứng trước án thư.
Trong phòng thắp một ngọn đèn dầu thanh. Ánh đèn rơi xuống tờ giấy ấy , ta chỉ thấy được nửa câu.
“Sương chi chiếu thủy.”
Bốn chữ ấy . Trong yến Khúc Thủy, khi Phục Thanh Tụ ngâm câu này , cả tiệc yên lặng trong chớp mắt.
Ta không nghe ra nó hay đến mức nào, ta chỉ thấy Úc Hoài Khiêm khựng chén rượu. Chàng nhìn Phục Thanh Tụ, nhìn rất lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-tro-ve-qua-khu-giup-chinh-minh-doi-menh/chuong-9-het.html.]
Phục Thanh Tụ từ hôn trở về kinh, mặc một thân y phục màu nguyệt bạch.
Trong tiệc không ai dám cười nói lớn tiếng, nhưng nàng lại cười rất nhẹ. Như một làn gió lướt qua mặt nước.
Người đời đều nói nàng đáng thương. Mối hôn sự ban đầu vốn là lương duyên trong kinh thành, vị hôn phu của nàng đi nơi khác ba năm không trở về.
Khi quay lại , bên cạnh đã có một nữ t.ử khác. Thế nên Phục Thanh Tụ liền từ hôn.
Úc Hoài Khiêm nghe tin ấy , đứng dưới hành lang rất lâu.
Ta hỏi chàng có phải trong lòng khó chịu không .
Chàng nói : “Chỉ là cố nhân một thời.”
Ta tin.
Thế nhưng hiện tại, chàng lại viết ra trọn một trang cho câu từ nàng tùy ý ngâm.
Ta hỏi, chàng nói ta không hiểu.
Câu ấy còn khó nghe hơn cả việc giật lấy tờ giấy. Ta cúi nhìn bàn tay chàng , “Trước đây chàng từng nói , ta không hiểu cũng không sao .”
Úc Hoài Khiêm như bị câu nói ấy đ.â.m trúng, “Ta không hề chê nàng.”
“Vừa rồi chàng đã chê rồi .”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
“Ta chỉ sợ nàng xem rồi sẽ khó chịu.”
Ta khẽ cười , “Ta không hiểu, vì sao lại khó chịu?”
Chàng bị hỏi đến nghẹn lời.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa rất khẽ, Phục Thanh Tụ đứng dưới hành lang.
Trong tay nàng bưng một chén sứ trắng, trên tóc chỉ cài một cây trâm ngọc, “Hoài Khiêm, khi nãy trong yến tiệc chàng uống rượu lạnh.”
Nàng ngước mắt nhìn thấy ta , như vừa nhận ra ta cũng ở đó, “Đại tẩu cũng ở đây.”
Ta không nói gì.
Nàng đặt chén sứ xuống cạnh cửa, “Ta nấu canh giải rượu.”
“Trước đây lúc còn ở Úc gia đọc sách, mỗi khi Hoài Khiêm uống rượu lạnh đều đau đầu.”
Úc Hoài Khiêm lập tức nói : “Để đó đi .”
Phục Thanh Tụ không bước vào . Nàng nhìn tờ giấy trong tay chàng , rồi khẽ cúi đầu cười , “Ta chỉ tùy tiện nói một câu, chàng lại thật sự viết ra sao ?”
Sắc mặt Úc Hoài Khiêm thoáng cứng lại .
Ta nhìn nàng. Lời nàng nói nhẹ như gió, nhưng ánh mắt lại rơi thẳng lên mặt ta . Như đang chờ ta khó xử.
Ta hỏi: “Phục cô nương biết nấu canh giải rượu sao ?”
Phục Thanh Tụ khựng lại , “Biết một chút.”
Ta nói : “Tốt. Trong nhà vốn phải có canh uống.”
Câu nói vừa rơi xuống, Úc Hoài Khiêm nhìn về phía ta .
Phục Thanh Tụ cũng nhìn về phía ta , sau đó mỉm cười , “Đại tẩu nói chuyện thật thú vị.”
Ta bước tới, cầm chén canh giải rượu ấy lên, “Chén canh cô mang tới, ta sẽ sai người hâm nóng rồi đưa cho chàng uống.”
“Hiện tại chàng đã thành thân . Những việc nửa đêm đưa canh như vậy , về sau đừng làm nữa.”
Mắt Phục Thanh Tụ lập tức đỏ lên, “Đại tẩu hiểu lầm rồi .”
Úc Hoài Khiêm lên tiếng: “Khương Đường.”
Ta quay đầu, “Sao?”
Chàng mím môi, “Thanh Tụ vừa mới trở về kinh.”
Ta gật đầu, “Cho nên ta cũng đã nói rất khách khí rồi .”
Phục Thanh Tụ cúi đầu, “Hoài Khiêm, ta về trước .”
Lúc nàng rời đi , tay áo khẽ lướt qua cành hoa dưới hành lang. Âm thanh rất nhẹ.
Úc Hoài Khiêm nhìn theo bóng nàng. Ta đặt chén canh xuống bàn, “Còn nhìn nữa sao ?”
Chàng giật mình hoàn hồn, sắc mặt rất khó coi, “Đêm nay nàng làm sao vậy ?”
Ta nhìn chàng , “Ta cũng muốn hỏi. Đêm nay chàng làm sao vậy ?”
Chaporia
Bình Luận (0)