1

Hôm nay là ngày đầu tiên vị CEO mới được điều chuyển đến nhậm chức.

Tôi theo quản lý đến văn phòng tổng tài để báo cáo tiến độ dự án.

Trước khi đi , mấy cô gái ngồi bàn bên còn ríu rít bảo vị tổng tài mới đẹp trai đến mức nào. Tôi chỉ cười cười , không mấy để tâm.

Dù sao , người đẹp trai nhất trong mắt tôi , tôi cũng từng gặp rồi .

Tôi gõ cửa văn phòng tổng tài.

Từ bên trong vang lên giọng đàn ông trầm thấp:

“Vào đi .”

Tôi theo quản lý bước vào . Quản lý bắt đầu báo cáo công việc với người đàn ông đang ngồi phía xa.

Giọng nói của tổng tài rất nhàn nhạt.

Không hiểu vì sao , tôi cứ thấy giọng nói ấy quen thuộc đến lạ.

Nhưng lại không nhớ nổi mình đã từng nghe ở đâu .

Quản lý dường như đã báo cáo xong phần của mình , tiếp theo đến lượt tôi .

Lúc này , tôi vẫn đứng phía sau quản lý, cúi đầu nhìn tài liệu.

Tôi bước lên phía trước , ngẩng đầu định mở miệng nói .

Nhưng khi ánh mắt chạm vào gương mặt kia , tôi hoàn toàn sững người .

Gương mặt ấy ...

Tôi đã từng ngày đêm ở bên suốt hai tháng.

Rùa

Lúc này , vẻ tái nhợt bệnh tật năm nào đã hoàn toàn biến mất.

Người đàn ông ngước mắt nhìn tôi .

Ánh mắt sâu thẳm ấy không hề gợn sóng.

Giống như đang nhìn một người xa lạ chưa từng gặp qua.

Thấy tôi bất ngờ nghẹn lời, quản lý bên cạnh vội ho khẽ một tiếng.

Tôi lập tức lấy lại tinh thần, bắt đầu trình bày những gì đã chuẩn bị từ trước .

Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc lặng lẽ nhìn tôi .

Bàn tay thon dài của anh đều đặn gõ lên mặt bàn, chăm chú nghe tôi báo cáo.

Nghe xong, anh không nói gì.

Chỉ khẽ gật đầu.

Cho đến khi theo quản lý rời khỏi văn phòng, tim tôi vẫn đập dữ dội không cách nào kiểm soát.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại anh .

Lúc nãy vô tình nhìn thấy tấm bảng tên trên bàn làm việc, tôi mới lần đầu tiên biết tên anh .

Cố Ngôn.

Dường như tiếng thở dốc gấp gáp của người đàn ông bên tai tôi trong đêm 5 năm trước vẫn còn văng vẳng.

Rời khỏi văn phòng, tôi lập tức đi vào nhà vệ sinh.

Nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ vì căng thẳng trong gương.

Tôi xoay người định đến phòng trà lấy một cốc nước đá để hạ nhiệt.

Vừa bước tới nơi đã nghe thấy đồng nghiệp đang tụ tập bàn tán:

“Tổng tài mới đẹp trai thật đấy, không biết đã kết hôn chưa nhỉ?”

“ Đúng vậy , nam chính bá đạo trong cuốn tiểu thuyết tớ đang đọc cuối cùng cũng có gương mặt rồi .”

“ Chị Thiến Thiến, chị cũng gặp tổng tài rồi đúng không ? Có đẹp trai không ?”

Thấy tôi bước vào , đồng nghiệp lập tức hào hứng nhìn sang.

Tôi hơi chột dạ , cười gượng:

“Cũng... cũng đẹp trai lắm.”

Vừa dứt lời, mấy đồng nghiệp trước mặt bỗng hoảng hốt đứng bật dậy rồi tản đi .

Lúc này , phía sau vang lên tiếng ho nhẹ của trợ lý tổng tài.

Tôi mới phát hiện phía sau mình chẳng biết từ lúc nào đã đứng kín một đám người .

Đó là các cổ đông của công ty.

Người đi đầu chính là Cố Ngôn.

Con đường trước phòng trà là lối bắt buộc để đến phòng họp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-1.html.]

Bên cạnh Cố Ngôn, vị cổ đông trẻ tuổi tên Chu Duy cười như có như không :

“Sức hút lớn thật đấy. Ngay cả cô gái đẹp nhất công ty cũng khen cậu , đúng là gừng càng già càng cay.”

Cố Ngôn ngước đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi .

Nhưng anh chẳng nói gì.

Sau đó, cả đoàn người lướt qua bên cạnh tôi .

Suốt buổi sáng làm việc, đầu óc tôi không ngừng nghĩ đến những chuyện đã xảy ra 5 năm trước .

Trong hai tháng đó...

Gần như ngày nào tôi cũng ở bên Cố Ngôn.

Tôi được mẹ anh tìm đến.

Lúc ấy , tôi đang cần một khoản tiền để phẫu thuật cho mẹ .

Đối với một sinh viên còn chưa tốt nghiệp như tôi , đó là một con số khổng lồ.

Vì vậy , khi mẹ Cố Ngôn đưa ra mức giá ấy , tôi chỉ do dự đúng ba giây rồi gật đầu đồng ý.

Đến khi gặp được Cố Ngôn...

Tôi mới biết ba giây do dự đó hoàn toàn là thừa thãi.

2

Khi ấy , Cố Ngôn đang bệnh.

Anh tựa vào đầu giường, sắc mặt tái nhợt.

Nhưng dù vậy , anh vẫn không ngừng làm việc, ánh mắt luôn dán c.h.ặ.t vào màn hình máy tính trước mặt.

Mục đích của mẹ Cố Ngôn rất rõ ràng.

Bà muốn có một đứa cháu mang dòng m.á.u của Cố Ngôn.

Căn bệnh của anh dường như không có nhiều hy vọng chữa khỏi.

Nhưng bà cũng không muốn tài sản và mọi thứ sau này rơi vào tay người ngoài.

Đêm đầu tiên tôi đến.

Mẹ Cố Ngôn đã lén bỏ thứ gì đó vào thức ăn của anh .

Đêm ấy , bàn tay người đàn ông lần mò trên cơ thể tôi .

Tôi c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh .

Lúc làm chuyện đó...

Anh hoàn toàn không giống một người đang bệnh chút nào.

Sáng hôm sau , nhìn thấy tôi nằm bên cạnh, Cố Ngôn nổi trận lôi đình là điều không thể tránh khỏi.

Mẹ Cố Ngôn lại bình tĩnh đến đáng sợ.

“A Ngôn, con không nghĩ cho người khác thì cũng nên nghĩ cho mẹ và bà ngoại. Nếu con xảy ra chuyện gì, mẹ và bà ngoại sẽ chẳng còn ai để dựa vào nữa. Chi phí điều trị của bà ngoại, liệu bọn họ có chịu chi trả không ?”

Nghe vậy , bàn tay đang siết c.h.ặ.t thành quyền của Cố Ngôn từ từ buông lỏng.

Anh ngồi trên giường, không nói thêm lời nào.

Tối hôm đó.

Khi tôi lại được đưa vào phòng của anh .

Dường như anh đã chấp nhận tất cả.

Suốt cả đêm.

Anh làm những chuyện khiến người ta đỏ mặt tim đập.

Thế nhưng biểu cảm trên gương mặt anh gần như không thay đổi.

Chỉ đến khi kết thúc.

Khi anh vùi mặt vào hõm cổ tôi , hơi thở trở nên gấp gáp.

Lúc ấy tôi mới cảm nhận được anh cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt.

Hai tháng sau .

Cuối cùng tôi cũng mang thai.

Nếu còn chưa có t.h.a.i nữa, tôi thật sự muốn nộp đơn xin t.a.i n.ạ.n lao động rồi .

Tôi vô cùng nghi ngờ rằng anh đã trút hết mọi bực bội lên người tôi .

Sau đó, Cố Ngôn được đưa ra nước ngoài chữa trị.

Còn tôi , dưới sự chăm sóc của mẹ anh , sinh ra một đứa bé khỏe mạnh.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...