Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi thường nghĩ...

Đó là con trai hay con gái?

Đứa bé có giống tôi không ?

3

Cả buổi sáng cứ mãi suy nghĩ lung tung, khiến hôm nay tôi vô cùng miễn cưỡng phải tăng ca.

Cố gắng xử lý hết công việc, cuối cùng đến 8h tối tôi mới tan làm .

Thế nhưng khi bước vào thang máy, tôi lại bất ngờ chạm mắt với hai người bên trong.

Cố Ngôn có lẽ cũng vừa tan làm .

Bên cạnh anh là một cậu bé.

Ngoại trừ đôi mắt to tròn, các đường nét trên gương mặt thằng bé gần như được đúc từ cùng một khuôn với Cố Ngôn.

Cậu bé mặc chiếc quần yếm đáng yêu, mái tóc đen nhánh, khuôn mặt trắng trẻo non nớt nhưng lại nghiêm túc một cách lạ thường.

Tôi sững người tại chỗ.

Nhưng gần như ngay lập tức đã hoàn hồn, vội vàng lùi vào góc thang máy, không dám nhìn hai người thêm lần nào nữa.

Thế nhưng tôi vẫn cảm nhận được có một ánh mắt đang dõi theo mình .

Thang máy xuống đến tầng một.

Tôi gần như bỏ chạy khỏi công ty.

Đứng bên đường chờ xe, một chiếc xe sang lướt vụt qua trước mặt tôi .

Gương mặt nghiêng của đứa trẻ thoáng hiện trước mắt.

Là đứa bé đó.

Thì ra là một cậu con trai.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng tôi , nhưng lại không thể gọi tên.

Về đến nhà, tôi mang đầy tâm sự đi tắm.

Vừa tắm xong đã nghe tiếng gõ cửa vang lên.

Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy gương mặt lạnh lùng của Cố Ngôn.

Tim tôi chợt thắt lại .

Anh đến đây là để nhắc tôi tránh xa đứa bé sao ?

Hay còn vì chuyện gì khác?

Tôi chần chừ mở cửa.

Nhưng ngoài cửa không chỉ có mình anh .

Bên cạnh còn có một cậu nhóc nhỏ xíu.

Đôi mắt to tròn của đứa trẻ nhìn tôi đầy tò mò.

Cố Ngôn nhìn tôi , đôi mắt đen khẽ nheo lại .

Lúc này tôi mới phát hiện mình đang mặc váy ngủ hai dây.

Nãy giờ chỉ mải chú ý đến đứa bé nên quên mất.

Tôi vội vàng kéo chiếc áo khoác đặt ở cửa khoác lên người .

Đang định mở miệng thì đã nghe thấy giọng nói của người đàn ông.

Cố Ngôn dường như hơi mất kiên nhẫn, khẽ nhíu mày:

"Này, đây là mẹ con đấy, không phải từ trong kẽ đá chui ra đâu ."

Tôi : !!!???

4

Đứa bé vẫn nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt to tròn ấy .

Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu bé đã buông tay người đàn ông, bước tới gần tôi .

Thằng bé giơ bàn tay nhỏ lên, như muốn chạm vào tay tôi đang buông thõng bên người .

Giây tiếp theo.

Một bàn tay bé xíu, mềm mại khẽ nắm lấy ngón tay tôi .

Đôi mắt đen láy của cậu bé mở thật to.

Tôi nghe thấy giọng nói đầy tò mò của thằng bé:

"Cô... thật sự là mẹ cháu sao ?"

Giọng nói của cậu bé lạnh lạnh, nhưng trong đáy mắt lại chất chứa sự mong chờ không thể che giấu.

Theo bản năng, tôi muốn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ ấy .

Nhưng nghĩ đến thỏa thuận năm đó, tôi lại cố gắng kiềm chế.

Tôi luống cuống nhìn về phía Cố Ngôn đang đứng cách đó không xa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-2.html.]

"Cố tổng, anh ..."

Cố Ngôn đứng ở đó, đôi mắt dài hẹp hờ hững nhìn tôi .

Gương mặt đẹp trai ấy không hề lộ ra cảm xúc nào.

Sau đó tôi thấy anh lười biếng lùi về sau vài bước, tựa người vào khung cửa.

Giọng nói bình thản không chút gợn sóng:

"Thằng bé quấy quá. Cô chăm sóc nó một thời gian đi , tôi sẽ trả tiền."

Tim tôi khẽ run lên.

Thì ra anh đã nhận ra tôi từ lâu.

Ngay từ lúc ở văn phòng.

Khi trong lòng tôi đang cuộn trào sóng gió, anh đã nhận ra tôi rồi .

Đứa trẻ vẫn đang nhìn tôi .

Đôi mắt to tròn ấy khiến trái tim tôi mềm nhũn.

Nhưng tôi vẫn lên tiếng:

" Nhưng Cố tổng, còn bà Cố..."

Cố Ngôn hơi bực bội nhíu mày.

"Không cần quan tâm đến bà ấy . Con là của tôi ."

Tôi còn muốn nói gì đó.

Đúng lúc ấy , chân tôi bỗng bị ôm lấy.

Cậu bé ngẩng đầu nhìn tôi chăm chú:

"Cô không muốn cháu sao ?"

Tôi há miệng nhưng không biết phải trả lời thế nào.

Ngay sau đó, vành mắt đứa trẻ đỏ lên.

Thằng bé quay đầu nhìn Cố Ngôn:

"Bố lừa con. Bố là người xấu . Đồ l.ừ.a đ.ả.o."

Cố Ngôn vốn đã nhíu mày, giờ càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Anh nhìn tôi , lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.

Giọng nói trầm thấp:

"Trong này có một triệu tệ. Một tháng này cô ở bên thằng bé được không ?"

Ánh mắt của cả hai cha con đều dừng trên người tôi .

Tôi khẽ thở dài, đưa tay đẩy tấm thẻ anh đưa tới trở về:

"Cố tổng, tôi có thể chăm sóc thằng bé. Nhưng phía bà Cố, mong anh giải quyết trước . Còn tiền thì tôi có ."

Bàn tay đang cầm thẻ của người đàn ông khựng lại .

Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm.

Cố Ngôn khẽ hất cằm ra hiệu:

"Không mời tôi vào nhà để nói qua tình hình của thằng bé sao ? Như vậy cô cũng tiện chăm sóc nó hơn."

Đến nước này cũng chỉ có thể như vậy .

Tôi gật đầu.

Sau đó theo bản năng cúi người bế đứa trẻ lên.

Đứa trẻ có vẻ hơi ngạc nhiên.

Nhưng hai cánh tay nhỏ vẫn theo phản xạ ôm lấy cổ tôi .

Trong mắt Cố Ngôn thoáng lướt qua điều gì đó.

Anh nhấc chân bước theo tôi vào trong.

Căn nhà này là căn hộ hai phòng ngủ nhỏ mà tôi mua bằng khoản tiền trả trước .

Diện tích không lớn, nhưng vị trí khá ổn .

Bước vào nhà, Cố Ngôn hờ hững nhìn quanh một vòng.

Căn nhà vốn dĩ tôi ở một mình vẫn thấy khá rộng rãi.

Không hiểu sao từ khi hai cha con họ xuất hiện, bỗng trở nên chật chội hơn hẳn.

Rùa

Sau khi cởi giày, không tìm thấy đôi dép nào phù hợp để đi , Cố Ngôn trực tiếp bước vào trong.

Anh vô cùng tự nhiên ngồi xuống chiếc sofa nhỏ của tôi .

Đứa trẻ ngồi bên cạnh tôi .

Đôi mắt to tròn cứ nhìn tôi mãi không rời.

Như thể mọi thứ về tôi đều khiến thằng bé cảm thấy vô cùng mới lạ…

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...