Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Từ Cố Ngôn, tôi mới biết tên của đứa bé là Cố Nam Chu, ở nhà gọi là Chu Chu.

Cố Nam Chu không thích ăn cơm, mỗi lần ăn uống đều như đang uống t.h.u.ố.c.

Nhưng may mà sức khỏe hiện tại vẫn khá tốt .

Thằng bé cũng không thích nói chuyện, thậm chí có thể nói là ít nói đến mức đáng thương.

Cố Ngôn còn nghi ngờ đứa trẻ có dấu hiệu trầm cảm.

Ngoài ra còn có một chuyện.

Dạo gần đây, Cố Nam Chu không biết bị làm sao , cứ luôn hỏi mình có phải là khỉ hay không .

Hỏi lý do thì thằng bé nói chỉ có con khỉ từ trong kẽ đá chui ra mới không có mẹ .

Tôi nhìn gương mặt đẹp trai phóng đại trước mắt, giống hệt Cố Ngôn như được sao chép ra .

Khóe môi không nhịn được co giật.

Anh cũng không tự nhìn lại mình xem thế nào.

Còn muốn con trai hoạt bát nói nhiều hơn nữa?

Sau khi dặn dò xong mọi chuyện, Cố Ngôn vẫn không có ý định rời đi .

Tôi nhìn Cố Nam Chu đang ngồi bên cạnh.

Vừa nãy còn tò mò với tôi , giờ đã bắt đầu buồn ngủ đến mức mắt díp cả lại .

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Ngôn, khéo léo nhắc nhở:

"Cố tổng, dù sao tôi cũng là mẹ ruột của thằng bé. Tôi sẽ cố gắng hết sức chăm sóc nó. Anh có thể về được rồi , dù sao ngày mai vẫn phải đi làm ."

Cố Ngôn lười biếng ngước mắt nhìn tôi một cái.

Sau đó như vô tình liếc sang Cố Nam Chu.

Dường như cổ họng anh không được thoải mái, khẽ ho một tiếng.

Với mối quan hệ hiện tại của chúng tôi , tôi cảm thấy quan tâm thì không thích hợp lắm nên cũng không lên tiếng.

Một lúc sau , cuối cùng Cố Ngôn cũng đứng dậy đi về phía cửa.

Lúc đến đây anh có vẻ rất vội, chẳng mang theo gì cho Cố Nam Chu cả.

Trước khi đi , anh nói sáng mai sẽ cho người mang quần áo và cặp sách đến.

Tôi gật đầu.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Cố Nam Chu.

Ngay lập tức thằng bé tỉnh táo hẳn lên, chăm chú nhìn tôi .

Dù sao đây cũng là con trai tôi .

Nhưng đã nhiều năm không gặp, tôi vẫn thử dò hỏi:

"Chúng ta đi tắm rồi ngủ nhé?"

Thằng bé có vẻ hơi ngại ngùng:

"Con... con tự tắm được ."

Tôi gật đầu.

Lục tung tủ quần áo một hồi mới tìm được chiếc áo phông ngắn tay tôi mặc vào mùa hè để tạm thời làm đồ ngủ cho thằng bé.

Tôi xả sẵn nước nóng vào bồn tắm.

Cố Nam Chu ra hiệu bảo tôi ra ngoài rồi mới bắt đầu cởi quần áo đi tắm.

Phòng ngủ phụ đã rất lâu không có người ở.

Tôi tranh thủ thay ga giường sạch sẽ.

Đến khi thay xong, tôi mới phát hiện Chu Chu đã tắm xong rồi .

Chiếc áo phông của tôi mặc trên người thằng bé vừa vặn dài tới đầu gối.

Nhìn chẳng khác nào đang mặc váy.

Mái tóc đen vẫn còn ướt nước.

Có lẽ vì hơi nước trong phòng tắm, đôi mắt của thằng bé cũng ươn ướt.

Giống hệt một chú cún con.

Tôi ôm chăn ga trong tay.

Nhìn cục bông nhỏ đang cầm khăn mặt, gương mặt lạnh tanh nhìn mình .

Rùa

Trong đầu tôi chỉ còn lại một cụm từ.

Mặt lạnh đáng yêu!

Cố Nam Chu nhìn tôi một lúc rồi mới lên tiếng:

"Ở nhà, con đều ngủ cùng ba.

"

Tôi ngẩn người .

Không ngờ vị tổng tài sấm rền gió cuốn ban ngày ấy , buổi tối còn dỗ con ngủ.

Tôi ho khan một tiếng:

"Tư thế ngủ của cô không đẹp lắm, con có quen được không ?"

Cậu nhóc nghiêng đầu nhìn tôi .

Nhịn một lúc lâu mới nói :

"Con sẽ cố thử làm quen."

6

Cứ như vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-3.html.]

Hai người vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, tổng thời gian gặp mặt chưa đến năm tiếng, nằm chung trên một chiếc giường.

Cảm giác ấy thật khó diễn tả.

Nhưng trẻ con thì ngủ rất nhanh.

Chẳng bao lâu sau , bên tai tôi đã vang lên tiếng hít thở đều đều của thằng bé.

Dưới ánh đèn ngủ mờ nhạt đầu giường, tôi nhìn sang.

Khuôn mặt nhỏ mềm mại.

Hàng mi dài và dày đến mức khiến người ta ghen tị.

Con trai tôi sinh ra đấy…

Còn tôi vì vốn có thói quen ngủ không yên.

Sáng hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện mình đã ôm c.h.ặ.t Cố Nam Chu vào lòng.

May mà thằng bé vẫn còn ngủ.

Tôi nhẹ tay nhẹ chân buông ra rồi xuống giường.

Lúc này tôi mới phát hiện tối qua Cố Ngôn đã thông qua nhóm chat công ty để gửi lời mời kết bạn WeChat cho tôi .

Tôi vội vàng chấp nhận.

Có lẽ anh đang cầm điện thoại nên tin nhắn lập tức gửi tới:

[Cặp sách và quần áo của Cố Nam Chu sắp được mang đến rồi .]

[Vâng.]

Quả nhiên.

Tôi vừa chuẩn bị nấu bữa sáng thì chuông cửa vang lên.

Tôi còn tưởng là người Cố Ngôn cử tới.

Không ngờ chính anh lại tự mình mang đến.

Vậy còn nhắn WeChat làm gì chứ?

Tôi nhận lấy cặp sách và quần áo rồi định đóng cửa.

Nhưng người đàn ông lại dùng một tay chặn lại .

Thấy tôi khó hiểu nhìn mình , anh cụp mắt nói :

"Cùng đưa thằng bé đến trường."

Tôi gật đầu.

Chắc là sợ tôi bắt cóc con trai anh đi mất.

Cũng dễ hiểu.

Cố Ngôn theo tôi vào nhà.

Thậm chí anh còn chuẩn bị sẵn cho mình một đôi dép.

Trong nhà chỉ có những nguyên liệu đơn giản.

Dù vị thiếu gia nhỏ này có thích hay không thì cũng chỉ có thể ăn những món đó.

Lúc tôi đang nấu ăn trong bếp.

Người đàn ông đứng ở cửa lặng lẽ nhìn .

Đột nhiên anh lên tiếng:

" Tôi cũng chưa ăn sáng."

Tôi ngẩn người :

"Hả? Dì giúp việc không nấu sao ?"

Giọng anh hơi khàn:

"Dì giúp việc nghỉ phép."

Tôi khó xử nhìn bó cải nhỏ trong tay:

"Sáng nay nhà tôi chỉ có mì nước với một quả trứng thôi, sợ anh ăn không quen."

Hàng mày đẹp của Cố Ngôn khẽ nhíu lại :

"Trong mắt cô, tôi khó chiều đến thế sao ?"

Tôi cười ngượng ngùng:

"Đâu có ."

Vừa nấu mì xong, tôi đã thấy Cố Nam Chu đứng ở cửa dụi mắt.

Mái tóc hơi dựng lên.

Thằng bé mơ màng nhìn tôi :

"Thơm quá, là gì vậy ạ?"

Nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy Cố Ngôn đứng không xa.

Lập tức tỉnh táo hẳn:

"Ba, sao ba lại ở đây?"

Giọng Cố Ngôn trầm thấp:

"Ba không thể ở đây sao ?"

Không hiểu sao .

Tôi luôn cảm thấy hôm nay Cố Ngôn có gì đó rất lạ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...