Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đặt bát mì nhỏ của Cố Nam Chu lên bàn.
"Mì nấu xong rồi , con mau lại ăn đi . Ăn xong còn đến trường."
Cố Nam Chu đi tới trước bàn ăn.
Cố gắng trèo lên ghế.
Tôi đỡ hai cánh tay rồi bế thằng bé lên ghế trong một động tác.
Cậu nhóc ngơ ngác nhìn tôi :
"Cô lại bế con."
Tôi khó hiểu:
"Sao thế?"
Đôi mắt đen láy của thằng bé nhìn chằm chằm bát mì:
"Ba nói con trai phải mạnh mẽ, không được để người khác bế suốt."
Tôi bưng bát mì của mình ngồi xuống đối diện.
Nghe vậy không nhịn được bật cười .
Quả thật rất giống những lời Cố Ngôn có thể nói ra .
Cố Ngôn cũng ngồi xuống, trầm giọng hỏi:
"Sao vậy ?"
Tôi lắc đầu:
"Không có gì."
Cố Nam Chu cầm chiếc nĩa tôi chuẩn bị cho mình , nghiêm túc chiến đấu với bát mì.
Cuối cùng ăn sạch sẽ cả một bát nhỏ.
Hoàn toàn không giống một đứa trẻ kén ăn.
Thậm chí còn rất ngoan ngoãn tự lau miệng.
Sau đó tự mình trèo xuống ghế đi rửa mặt.
Ngoan đến mức khiến người ta không thể tin nổi.
Tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Con của bạn tôi bằng tuổi này , mỗi lần rửa mặt đều phải khóc lóc om sòm một trận.
Tôi lấy quần áo Cố Ngôn mang đến.
Nhìn là biết món nào cũng đắt đỏ.
Chọn một bộ đồ thể thao rộng rãi, tôi giúp Cố Nam Chu mặc vào .
Đúng là một cậu nhóc đẹp trai mặt lạnh.
Tôi rất muốn véo má thằng bé.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn cố nhịn xuống.
Hôm nay Cố Ngôn lái một chiếc xe tương đối kín tiếng.
Vì đưa Cố Nam Chu đến trường, tôi cũng chỉ có thể ngồi lên chiếc xe mà có lẽ làm việc cả đời cũng không mua nổi.
Khi sắp đến trường.
Cố Ngôn nhận được một cuộc điện thoại.
Có vẻ là việc gấp.
Vì thế khi xe dừng lại , tôi dẫn Cố Nam Chu xuống xe, để Cố Ngôn ở lại trong xe nghe điện thoại.
Gần đến cổng trường.
Đã có rất nhiều phụ huynh đưa con tới lớp.
Lúc một cậu bé mập mạp đi ngang qua.
Bàn tay vốn chỉ nắm hờ tay tôi của Cố Nam Chu bỗng siết c.h.ặ.t hơn.
Sau đó tôi nghe thấy thằng bé chủ động gọi:
"Hứa Trạch An."
Cậu bé mập phía đối diện nghe thấy giọng Cố Nam Chu thì quay đầu lại .
Đến khi nhìn thấy tôi , cậu ta sững người .
Nhưng ngay sau đó lại khinh thường nói :
"Dì giúp việc nhà cậu đưa cậu đi học à ? Ba cậu đâu ?"
Vừa nói , cậu ta vừa đắc ý kéo người đàn ông trung niên hơi phát tướng đứng phía sau .
Người đàn ông kia nhìn thấy tôi .
Đôi mắt vốn đục ngầu bỗng sáng lên.
Cố Nam Chu lập tức không phục, lớn tiếng nói :
"Đây là mẹ tôi ."
7
Nhưng vừa ý thức được mình đã nói gì, thằng bé liền nhìn tôi một cái, sau đó mất tự nhiên tránh ánh mắt đi .
Hứa Trạch An nhìn tôi , rõ ràng không tin:
"Trước đây sao chưa từng thấy mẹ cậu ? Không phải là cậu bỏ tiền thuê đến đấy chứ?"
Cố Nam Chu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, giọng vẫn lạnh lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-4.
html.]
" Tôi mới không nhàm chán như vậy ."
Hứa Trạch An vừa định nói tiếp đã bị người đàn ông phía sau ngăn lại :
"An An, phải lễ phép."
Sau đó, người đàn ông kia lại nhìn tôi , mỉm cười lên tiếng:
"Thì ra là mẹ của Chu Chu, hân hạnh."
Nói rồi , ông ta giơ tay định bắt tay với tôi .
Nếu đều là phụ huynh thì cũng chẳng có gì.
Tôi bèn đưa tay bắt tay ông ta .
Chỉ là ánh mắt của đối phương khiến tôi rất khó chịu.
Hơn nữa, tôi cứ luôn có cảm giác có ai đó đang nhìn mình .
Đưa Cố Nam Chu đến cổng trường, giáo viên đã đứng đó chờ sẵn.
Cố Nam Chu gượng gạo giới thiệu thân phận của tôi với cô giáo.
Cô giáo nhìn tôi , hai mắt lập tức sáng lên:
"Mẹ Chu Chu xinh quá."
Mới đứng ở cổng trường vài phút mà đã có mấy phụ huynh nhìn sang tôi .
Câu khen này rõ ràng khen trúng tâm tư của Cố Nam Chu.
Đôi mắt to tròn của thằng bé sáng lấp lánh nhìn tôi .
Nhưng sau đó cô giáo lại nói với tôi :
"Mẹ Chu Chu này , dù công việc có bận đến đâu cũng nên dành nhiều thời gian ở bên con nhé. Chu Chu đi học lâu như vậy rồi , đây vẫn là lần đầu tiên tôi nhìn thấy chị."
Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể cười ngượng ngùng.
Sau đó, cô giáo thêm thông tin liên lạc của tôi , tiện tay kéo tôi vào nhóm phụ huynh .
Trước khi được cô giáo dẫn vào trong, Cố Nam Chu nhìn tôi rồi nói :
"5h con tan học."
Tôi chậm nửa nhịp mới lên tiếng:
"Được."
Đưa Cố Nam Chu xong, tôi định bắt xe đến công ty.
Nhưng nhìn thấy xe của Cố Ngôn vẫn đỗ bên kia đường.
Tôi vẫn đi qua, định chào anh một tiếng rồi rời đi .
Tôi vừa bước tới, người đàn ông cũng mở cửa xe bước xuống.
Anh nhìn đám đông trước cổng trường đã tản đi , lên tiếng:
"Xin lỗi , vừa rồi có cuộc gọi khẩn."
Tôi lắc đầu:
"Không sao đâu , Cố tổng. Chu Chu đã vào lớp rồi , vậy tôi đi làm trước đây."
Rùa
Người đàn ông gật đầu.
Nhưng thấy tôi xoay người , anh lại lên tiếng:
"Cô đi đâu ?"
" Tôi bắt xe."
Cố Ngôn nhàn nhạt nói :
"Đi cùng đi , tiện đường."
Tôi vội vàng từ chối:
"Thôi khỏi, Cố tổng, không tiện lắm."
Người đàn ông còn định nói gì đó.
Tôi nhìn thấy một chiếc taxi trống vừa chạy tới, vội vàng vẫy xe.
Sau đó tôi vẫy tay với Cố Ngôn rồi lên xe.
Chỉ là qua cửa sổ xe, tôi nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh xe, sắc mặt có vẻ không tốt lắm.
Tôi đã bảo rồi mà.
Chắc chắn anh ăn không quen bữa sáng của tôi .
Cuối cùng, tôi cũng kịp chấm công sát giờ vào làm .
Tôi ngồi xuống một lúc lâu mới thấy Cố Ngôn thong thả bước ra từ thang máy riêng của tổng tài.
Quả nhiên làm ông chủ thì muốn tùy hứng thế nào cũng được .
Bận rộn kết thúc công việc buổi sáng.
Gần đến giờ nghỉ trưa, tôi nhận được điện thoại của mẹ :
"Chi Chi à , hôm nay con bận không ?"
Tôi lười biếng tựa vào ghế:
"Cũng tạm, sao thế mẹ ?"
Mẹ tôi cười lấy lòng:
"Mẹ giới thiệu cho con một đối tượng xem mắt. Công việc của cậu ấy cũng ở gần đó, trưa nay hai đứa gặp nhau ăn bữa cơm nhé?"
Chaporia
Bình Luận (0)