Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không do dự nhiều, trực tiếp đồng ý.
Tôi không phải người theo chủ nghĩa độc thân mãnh liệt gì.
Cũng đã qua cái tuổi yêu đương mù quáng rồi .
Bây giờ nếu gặp được một đối tượng kết hôn phù hợp, tôi cũng rất sẵn lòng chấp nhận.
Theo địa chỉ mẹ gửi, tôi nhanh ch.óng đến nơi.
Đó là một nhà hàng Tây, không gian yên tĩnh và nhã nhặn.
Đối tượng xem mắt đã đến trước .
Từ xa, tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông.
Anh ta mặc áo sơ mi trắng, nhìn từ phía sau rất sạch sẽ, gọn gàng.
Đến khi ngồi xuống đối diện và chào hỏi, tôi mới nhìn rõ diện mạo của anh ta .
Người đàn ông trông ngoài ba mươi tuổi.
Rùa
Nhưng cả người toát lên vẻ ôn hòa, nho nhã, chắc là lớn hơn tôi một chút.
Nhìn thấy tôi , anh ta hơi ngẩn ra , thử hỏi:
"Cô là cô Trần Chi phải không ?"
Tôi gật đầu:
"Anh là anh Trình Ký?"
8
Trình Ký gật đầu, sau đó gọi nhân viên phục vụ tới.
Hai người gọi món xong mới bắt đầu trò chuyện.
Trình Ký nhìn tôi , nở nụ cười ôn hòa:
"Cô Trần xinh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều."
Tôi cong môi cười .
"Ngoại hình của anh Trình cũng rất xuất sắc."
Trình Ký cười rồi nói :
"Không biết dì đã nói rõ với cô Trần chưa . Hiện tại bên cạnh tôi có một đứa trẻ cần chăm sóc. Là con của chị gái tôi , chị ấy đã qua đời."
Anh ta nhìn tôi , sắc mặt không hề thay đổi, như thể đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối.
Tôi ngẩn ra .
Đối phương đã thẳng thắn như vậy , tôi cũng dứt khoát nói thẳng:
"Trùng hợp thật, tôi cũng có một đứa con. Chỉ là đứa bé là con ruột của tôi ."
Bàn tay đang cầm ly nước của Trình Ký khựng lại :
" Nhưng tôi thấy cô Trần vẫn chưa kết hôn."
" Đúng vậy , chưa kết hôn. Hiện tại phần lớn thời gian đứa bé ở cùng ba nó."
Những chuyện quanh co trong đó không phải một hai câu là có thể nói rõ.
Nhưng nếu hai người đều hướng đến hôn nhân, vậy thì không nên giấu giếm.
Trình Ký nhìn tôi , trong mắt như thoáng hiện lên chút hứng thú.
"Vậy xem ra chúng ta cũng khá xứng đôi."
Tôi nhìn Trình Ký, lên tiếng:
"Anh Trình, tình huống của anh và tôi rốt cuộc vẫn khác nhau . Anh có thể từ từ suy nghĩ thêm."
Trình Ký không từ chối, nhưng vẫn đề nghị thêm phương thức liên lạc.
Sau đó, bữa cơm xem mắt của chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ.
Chỉ là không hiểu vì sao , tôi cứ luôn có cảm giác có ai đó đang nhìn mình .
Quay đầu lại thì chẳng thấy gì cả.
Ăn xong, Trình Ký đề nghị đưa tôi đến cổng công ty.
Nhưng nghĩ đến đội ngũ hóng chuyện trong công ty, tôi vẫn từ chối.
Trước khi mọi chuyện chắc chắn, tốt nhất vẫn đừng để ai cũng biết .
Sau giờ nghỉ trưa, tôi vừa ngồi xuống chỗ làm đã nghe quản lý gọi tôi đến văn phòng tổng tài.
Tôi cầm báo cáo dự án, rất nhanh đã đến văn phòng.
Thư ký bảo tôi cứ trực tiếp vào là được .
Tôi
đẩy cửa
ra
, liền thấy Cố Ngôn đang
đứng
trước
ô cửa kính sát đất khổng lồ,
nhìn
ra
bên ngoài.
Anh chỉ mặc một chiếc sơ mi đen.
Nhìn vậy lại càng khiến anh có vẻ hơi gầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-5.html.]
Áo vest bị anh tùy tiện đặt trên sofa.
Nhưng chỉ có tôi biết .
Tất cả đều là giả.
Cơ bắp trên người anh rắn đến mức khiến người ta đau.
Nghe thấy tiếng tôi đẩy cửa, người đàn ông chậm rãi xoay người lại .
Ánh nắng chiếu lên đường nét cứng cỏi trên gương mặt anh .
Đẹp hơn bất cứ người đàn ông nào tôi từng gặp.
Anh không quay lại bàn làm việc, mà trực tiếp ngồi xuống sofa.
Tôi đành bước tới trước sofa, bắt đầu nói về chuyện dự án.
Ánh mắt anh hờ hững rơi trên người tôi .
Sau đó lại dừng trên đôi chân đang đi giày cao gót của tôi .
"Mệt không ?"
Tôi ngẩn ra rồi đáp:
"Không mệt."
Anh lười biếng tựa vào sofa, giọng rất khẽ:
"Hôm qua quên hỏi cô. Chuyện của Chu Chu sẽ không làm phiền cô và bạn trai chứ?"
Tôi giật mình , vội vàng nhìn xem cửa đã đóng kỹ chưa .
Sau khi xác nhận an toàn mới lên tiếng:
"Không có gì đâu . Sớm muộn gì cũng phải biết chuyện này , hơn nữa hai người đã ở bên nhau thì cũng không nên giấu giếm."
Hàng mày người đàn ông nhíu lại .
Ánh mắt nhìn tôi cũng hơi nheo lên.
Hình như anh không hài lòng với câu trả lời này lắm.
Một lúc sau , tôi nghe anh chậm rãi lên tiếng:
"Trước giờ tôi lại chưa từng nghe trong công ty có ai nói tổ trưởng Trần có bạn trai."
Tôi cảm thấy có chút khó hiểu.
Sao anh lại hứng thú với chuyện này như vậy ?
Chẳng lẽ sợ tôi có gia đình riêng rồi sẽ lơ là Chu Chu?
Sau đó, tôi nghiêm túc nói :
"Cố tổng, anh yên tâm. Dù thế nào đi nữa, Chu Chu cũng là con do tôi sinh ra . Chuyện của thằng bé, bất cứ lúc nào chỉ cần tôi làm được , tôi đều sẽ làm ."
Người đàn ông nhìn tôi .
Đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy.
Chỉ là khóe môi anh mím thành một đường thẳng, trông như có chút không vui.
Hai chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu.
Cuối cùng anh phất tay bảo tôi rời đi .
Trở lại vị trí làm việc, tôi nhanh ch.óng lại lao vào công việc.
Hoàn toàn không để ý đến một ánh mắt ở cách đó không xa đang nhìn mình .
Mấy ngày liên tiếp, mỗi ngày tôi đều đúng giờ đưa đón Cố Nam Chu.
Cuộc sống bỗng nhiên có thêm một cục nhỏ.
Dường như khiến những ngày tháng đơn điệu của tôi có thêm điều gì đó khác lạ.
Mỗi ngày khi tôi đến đón Cố Nam Chu, dường như đó là lúc thằng bé vui nhất.
Hôm nay, tôi vẫn đến đón Cố Nam Chu như thường lệ.
Từ xa, tôi nhìn thấy cô giáo dẫn Cố Nam Chu ra ngoài.
Tôi vội vàng bước lên nắm lấy bàn tay nhỏ của thằng bé.
Đôi mắt to tròn của nó vẫn luôn sáng lấp lánh nhìn tôi .
Những đứa trẻ đi ra cùng cũng tò mò nhìn tôi .
Hứa Trạch An cũng ở đó.
Có đứa trẻ ngạc nhiên lên tiếng:
"Cố Nam Chu, cậu thật sự có mẹ à ?"
Bàn tay nhỏ của Cố Nam Chu siết c.h.ặ.t lấy tay tôi :
"Tất nhiên rồi , sau này các cậu không được nói tôi là khỉ nữa."
Chaporia
Bình Luận (0)