Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tim tôi khẽ khựng lại .
Ánh mắt rơi xuống những đứa trẻ kia .
Tôi nghĩ một chút rồi vẫn mỉm cười lên tiếng:
"Chào các bạn nhỏ nhé, cô là mẹ của Cố Nam Chu. Trước đây cô hơi bận, sau này hoan nghênh các con đến nhà chơi với Chu Chu nha. Cô làm bánh ngọt ngon lắm đấy."
Mấy đứa trẻ nhìn tôi , vui vẻ gật đầu.
Còn Hứa Trạch An thì có chút không phục, quay đầu đi theo tài xế đến đón mình .
9
Trên đường đưa Cố Nam Chu về nhà, tôi dịu dàng hỏi:
"Ở trường mẫu giáo, có người gọi con là khỉ sao ?"
Cố Nam Chu cúi đầu.
Rất lâu sau mới khẽ đáp:
"Vâng."
"Vậy ba con có biết chuyện này không ?"
Cậu nhóc vẫn không nhìn tôi lấy một lần .
Trên gương mặt non nớt là vẻ bướng bỉnh không phù hợp với độ tuổi:
"Ba rất bận, sức khỏe cũng không tốt . Ba không có thời gian để ý những chuyện nhỏ như vậy ."
Trái tim tôi mềm nhũn.
Tôi đưa tay ôm lấy thằng bé.
Giọng nói nhẹ nhàng:
"Sau này có chuyện gì con cũng có thể nói với mẹ ."
Giọng Cố Nam Chu trầm trầm:
"Vâng."
Suy nghĩ một lúc, tôi vẫn quyết định phải nói chuyện với Cố Ngôn về tình hình của đứa trẻ.
Hiện tại xem ra , có tiền cũng không phải vạn năng.
Sau khi ăn cơm xong, tôi đưa Cố Nam Chu đi vệ sinh cá nhân rồi ngủ.
Mãi mới nhẹ nhàng rút được cánh tay đang bị thằng bé ôm c.h.ặ.t ra .
Vừa rón rén bước ra khỏi phòng ngủ, tôi đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Nhìn qua mắt mèo thấy là Cố Ngôn, tôi lập tức mở cửa.
Có lẽ anh đã uống rượu.
Gương mặt trắng lạnh hơi ửng đỏ.
Anh cụp mắt xuống.
Ngay khoảnh khắc tôi mở cửa, ánh mắt đã rơi lên người tôi .
Không biết là do men rượu hay vì lý do gì khác.
Ánh mắt ấy nóng bỏng đến lạ.
Tôi nghiêng người nhường đường cho anh vào .
Không ngờ vừa bước vào , Cố Ngôn bỗng loạng choạng.
Theo phản xạ, tôi đưa tay đỡ anh .
Giây tiếp theo, thân hình cao lớn của người đàn ông đã đổ về phía tôi .
Tôi không nhịn được lùi lại một bước.
Cánh tay anh chống lên bức tường phía sau lưng tôi .
Trong thoáng chốc.
Tôi như bị anh vây trọn trong lòng.
Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã đụng phải đôi mắt đen sâu thẳm ấy .
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức tôi có thể nhìn thấy chính mình trong mắt anh .
Mùi gỗ thông nhàn nhạt hòa lẫn với hơi rượu bao quanh lấy tôi .
Rùa
Nhiều năm như vậy rồi .
Mùi hương trên người anh vẫn không hề thay đổi.
Suy nghĩ của tôi dường như lại quay về 5 năm trước .
Những ngày tháng hai người dây dưa bên nhau , chẳng biết trời đất là gì...
Người đàn ông chậm rãi cúi xuống.
Ánh mắt dường như dừng lại trên môi tôi .
Tôi hoàn hồn, lập tức đẩy anh ra .
Bàn tay đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh .
Tôi cảm nhận được cơ bắp còn săn chắc hơn trước rất nhiều.
Tôi vội cúi đầu.
Nhân cơ hội ấy nhanh ch.óng thoát ra .
Người đàn ông
đứng
sững tại chỗ
rất
lâu mới xoay
người
lại
.
Tôi giả vờ bình tĩnh ngồi xuống sofa.
Sau đó chậm rãi hỏi:
"Anh uống rượu à ?"
Lúc này Cố Ngôn mới quay người lại .
Anh tùy ý kéo lỏng cà vạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-6.html.]
Rõ ràng chỉ là một động tác rất bình thường.
Nhưng lại mang theo sức hấp dẫn khó tả.
Tôi vội dời mắt.
Người đàn ông ngồi xuống sofa cách tôi không xa.
Giọng nói hơi khàn:
"Ừm, tối nay có một bữa tiệc."
Có vẻ anh rất mệt.
Cứ thế dang rộng hai chân ngồi đó.
Vì men rượu, khóe mắt hơi ửng đỏ.
Anh tựa vào sofa, lười biếng nhìn tôi .
"Tìm tôi có chuyện gì?"
Không hiểu sao .
Bị anh nhìn như vậy , tim tôi lại đập nhanh hơn.
Tôi uống một ngụm nước rồi mới lên tiếng:
"Cố tổng, anh có biết tình hình của Chu Chu ở trường không ?"
Cố Ngôn không hề do dự:
"Chuyện thằng bé bị gọi là khỉ, cô biết rồi à ?"
Tôi kinh ngạc nhìn anh .
Người đàn ông dường như khẽ cười :
"Cô nghĩ tôi không biết gì sao ? Loại chuyện này chỉ cần đập tan tin đồn là được . Bây giờ chẳng phải đã đập tan rồi sao ?"
Tôi ngẩn người một chút rồi nói :
"Anh..."
Nghe vậy , Cố Ngôn có vẻ không vui, nhíu mày:
"Đừng ' anh ' với 'ngài' nữa. Tôi cũng chẳng hơn cô mấy tuổi."
Không phải chứ...
Đàn ông cũng để ý chuyện tuổi tác như vậy sao ?
Tôi cười gượng một tiếng.
Còn chưa kịp nói gì, đã thấy anh nhìn tôi chằm chằm:
"Bạn trai cô là người thế nào?"
Tôi ngơ ngác.
Một lúc sau mới đáp:
" Tôi cũng không biết ."
Cố Ngôn nhướng mày.
"Không biết đối phương là người thế nào mà đã ở bên nhau rồi ?"
"Hả? Ý tôi là hiện tại tôi chưa có bạn trai."
Cố Ngôn nhìn tôi một lúc.
Khóe môi khẽ cong lên như có như không .
Có lẽ cảm thấy quần áo hơi vướng víu.
Anh đưa tay cởi vài cúc áo trên cổ sơ mi.
Yết hầu rõ nét cùng phần da nơi cổ thấp thoáng hiện ra trước mắt tôi .
Sau đó tôi nghe anh nói :
"Mấy ngày nay đưa đón thằng bé thế nào? Nếu có việc gì thì nói với tôi , tôi sẽ đi đón."
Tôi gật đầu.
Người đàn ông nâng ly nước trước mặt lên uống cạn.
Tôi đứng dậy rót thêm cho anh một ly nữa.
Nhưng khi quay lại , lại phát hiện anh đã tựa vào sofa ngủ mất rồi .
Tôi thử gọi anh dậy.
Anh mơ màng mở mắt nhìn tôi một cái rồi lại ngủ tiếp.
Tôi bất lực đứng nhìn người đàn ông ấy .
Một lúc sau mới cầm chiếc chăn trên sofa đắp lên người anh .
Trở về phòng.
Tôi ôm cục bông nhỏ của mình đi ngủ.
Sáng hôm sau .
Tôi còn chưa tỉnh hẳn đã ngửi thấy mùi trứng chiên thơm phức.
Tôi cựa mình .
Cục bông bên cạnh cũng thức giấc.
Cố Nam Chu mở đôi mắt to tròn.
Cánh tay nhỏ ôm lấy cổ tôi , mềm mềm gọi:
"Mẹ."
Chỉ một tiếng gọi thôi đã khiến trái tim tôi tan chảy hoàn toàn .
Tôi ôm lấy trán thằng bé hôn mạnh một cái.
Cố Nam Chu hoàn hồn, lập tức ngượng ngùng quay mặt đi .
Chaporia
Bình Luận (0)