Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi và Cố Nam Chu bước ra khỏi phòng.
Không ngờ lại nhìn thấy Cố Ngôn đang đeo chiếc tạp dề Thủy Thủ Mặt Trăng của tôi để nấu ăn.
Có vẻ anh đã thay quần áo rồi .
Sơ mi trắng.
Ống tay áo được xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc.
Vừa thấy hai chúng tôi ra ngoài.
Người đàn ông đã thành thạo lật quả trứng trong chảo.
Nhìn hai mẹ con, anh tự nhiên lên tiếng:
"Dậy rồi à ? Lại ăn sáng đi ."
Tôi khó tin hỏi:
"Anh còn biết nấu ăn?"
Cố Ngôn nhìn tôi , nhướng mày:
"Thử xem?"
Cố Nam Chu kéo tay tôi .
Đôi mắt to chớp chớp:
"Ba biết nấu ăn."
Là sandwich do Cố Ngôn làm .
Tôi c.ắ.n thử một miếng.
Không ngờ hương vị lại khá ngon.
Cậu nhóc vốn ăn không nhiều.
Nhưng thấy tôi luôn mỉm cười động viên, cuối cùng cũng ăn thêm được không ít.
Ngày hôm sau là cuối tuần.
Cố Ngôn muốn đưa Cố Nam Chu về nhà họ Cố.
Nhìn cậu nhóc trước mặt.
Trong lòng tôi lập tức dâng lên cảm giác lưu luyến.
Cố Nam Chu đặt món đồ chơi yêu thích nhất vào tay tôi :
"Mẹ giữ giúp con trước nhé. Hai ngày nữa con sẽ quay lại ."
Tôi bật cười , xoa đầu thằng bé.
10
Buổi tối.
Một người bạn lâu năm gọi tôi ra ngoài chơi.
Đến nơi rồi tôi mới phát hiện đó là một hộp đêm.
Ngồi một lúc, tôi định rời đi .
Bạn tôi lại bảo ở lại với cô ấy thêm một lát.
Tôi nhàm chán nhấp ngụm rượu trái cây cô ấy đưa.
Tửu lượng của tôi không tốt lắm.
Nhưng cũng không đến nỗi kém.
Không ngờ hôm nay mới uống được nửa ly.
Đầu óc đã bắt đầu choáng váng.
Thậm chí cơ thể còn xuất hiện cảm giác nóng ran kỳ lạ.
Tôi định gọi bạn mình .
Nhưng lại phát hiện vẻ mặt cô ấy rất khác thường.
Bên cạnh cô ấy có một người đàn ông hơi béo đang đứng .
Nhìn khá quen mắt.
Nhưng tôi lại không nhìn rõ.
Đầu óc càng lúc càng choáng.
Bạn tôi dường như nói gì đó với người đàn ông kia .
Một lúc sau , ông ta tiến lại gần tôi .
Trên mặt hiện lên nụ cười tham lam.
Dựa vào chút tỉnh táo cuối cùng, tôi cố lùi về phía sau .
Rùa
Nhưng cổ tay đã bị giữ c.h.ặ.t.
Người đàn ông cúi sát lại .
Một tay bóp lấy cằm tôi .
Khoảng cách gần như vậy .
Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ gương mặt đối phương.
Là Hứa Xuyên.
Bố của Hứa Trạch An.
Vài ngày trước , ông ta còn kết bạn WeChat với tôi thông qua nhóm phụ huynh .
Tôi tưởng có chuyện gì nên mới đồng ý.
Không ngờ người này chỉ toàn nói những điều vô nghĩa.
Sau đó còn muốn hẹn tôi ra ngoài.
Từ đó tôi không thèm để ý đến ông ta nữa.
Hứa Xuyên kéo mạnh tôi đứng dậy rồi muốn đưa tôi đi .
Tôi ra sức giãy giụa.
Nhưng cuối cùng vẫn không địch lại sức của một người đàn ông trưởng thành.
Đúng lúc ấy .
Tôi thoáng nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc ở phía xa.
Dựa vào trực giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-tong-tai-co-mot-dua-con/chuong-7.html.]
Tôi gọi lớn:
"Cố Ngôn...
"
Âm thanh không lớn.
Nhưng người ở phía xa dường như đã nghe thấy.
Anh nghi hoặc quay đầu nhìn sang.
Nghe tôi gọi tên Cố Ngôn, Hứa Xuyên lập tức bịt c.h.ặ.t miệng tôi .
Đồng thời ghì mạnh tôi vào lòng.
Tôi không thể thoát ra .
Mà cảm giác nóng ran trong người lại càng rõ rệt hơn.
Người đàn ông kéo tôi về phía thang máy cuối hành lang.
Ông ta muốn đưa tôi lên phòng trên tầng.
Tôi lập tức c.ắ.n mạnh vào bàn tay đang bịt miệng mình .
Hứa Xuyên đau đến kêu lên.
Giơ tay định tát tôi .
Tôi bị giữ c.h.ặ.t, hoàn toàn không có cơ hội né tránh.
Ngay lúc tôi chuẩn bị đón nhận cái tát ấy .
Một cú đ.ấ.m mạnh mẽ đã giáng thẳng lên mặt Hứa Xuyên.
Ông ta không chịu nổi lực, lảo đảo lùi về sau mấy bước.
Mất đi điểm tựa.
Tôi cũng ngã theo.
Nhưng thứ đón lấy tôi không phải nền đất lạnh lẽo.
Mà là một vòng tay ấm áp.
Tôi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Cố Ngôn phóng đại trước mắt.
Không hiểu vì sao .
Trong khoảnh khắc ấy .
Tôi bỗng không còn sợ hãi nữa.
Người đàn ông đi cùng Cố Ngôn lao tới đ.ấ.m đá Hứa Xuyên liên tiếp.
Sau đó nhìn thấy Cố Ngôn đang ôm tôi .
Anh ta liên tục buột miệng c.h.ử.i thề vài câu.
11
Cố Ngôn giao Hứa Xuyên cho người khác xử lý rồi bế thẳng tôi ra ngoài.
Lúc anh đặt tôi lên xe, ý thức của tôi đã trở nên mơ hồ.
Tôi chỉ cảm thấy người đàn ông này thật mát, thật dễ chịu.
Hai tay tôi cứ bám lấy anh .
Bị anh gỡ ra , chẳng bao lâu sau lại bám lên lần nữa.
Dường như Cố Ngôn rất không vui, giọng nói trầm đến đáng sợ:
"Trần Chi, tôi đưa em đến bệnh viện."
Nhưng tôi hoàn toàn không nghe lọt.
Ánh mắt đã dán c.h.ặ.t vào đôi môi lúc đóng lúc mở của anh .
Giây tiếp theo, tôi túm lấy cà vạt của người đàn ông rồi hôn lên.
Cố Ngôn như bị điểm huyệt, đứng im bất động.
Tôi hôn lên môi anh , không chịu buông.
Bàn tay đặt bên hông tôi khẽ siết c.h.ặ.t lại .
Anh dùng tay còn lại giữ lấy đầu tôi , giọng nói khàn khàn:
"Trần Chi, tỉnh táo lại đi ."
Tôi mở to mắt nhìn anh .
Trong khoảnh khắc ấy , dường như lại quay về đêm 5 năm trước .
Tôi tủi thân nhìn Cố Ngôn:
"Anh không thích em sao ?"
Đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông nhìn tôi .
Dường như có thứ gì đó trong anh đột nhiên đứt phăng.
Ngay sau đó, nụ hôn của anh ập tới.
Cố Ngôn đổi lộ trình đến bệnh viện thành trở về nhà tôi .
Suốt quãng đường, hai người quấn lấy nhau đến mức hơi thở đều trở nên hỗn loạn.
Khi về đến nơi, quần áo trên người tôi đã xộc xệch đến không ra hình dạng.
Người đàn ông dùng áo vest bọc lấy tôi rồi bế thẳng lên lầu.
Cửa vừa đóng lại , anh đã ôm lấy tôi đầy vội vã.
...
Đến khi tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau , trời đã sáng bảnh.
Bên cạnh đã trống không từ lâu.
Những chuyện xảy ra tối qua liên tục ùa vào đầu tôi .
Tôi đỏ bừng mặt, kéo chăn trùm kín đầu.
Cảm giác khó chịu còn sót lại trên cơ thể đã biến mất.
Hình như sau đó người đàn ông đã bế tôi đi tắm.
Một lúc sau , tôi ngồi dậy định xuống giường.
Nhưng chân vừa chạm đất đã mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)