Bạn trai: “Cô bị ông lão 80 đuổi ra khỏi nhà rồi tìm tôi tiếp mâm (tiếp nhận đồ thừa)?”
Gã bạn giựt dây cho anh đá tôi .
Bạn trai: “Mặt mũi cậu to đến thế à , quản này quản nọ quản đến đầu tôi ?”
Ngay cả cô em gái nuôi của bạn trai cũng muốn xen vào , nói họ là thanh mai trúc mã, thân thiết từ bé.
Lúc này bạn trai không lên tiếng. Anh ném thẳng người ra cửa, tôi ở bên cạnh cười ra tiếng heo.
Kết quả anh quay đầu đá đểu tôi : “Tạo điểm nhấn* muốn lên giành chỗ?”
1
Giang Sâm bị biển quảng cáo ven đường đập trúng nên mất trí nhớ.
Lúc đó tôi đang thử váy cưới trong tiệm. Tay run lên, tấm màn trị giá 200.000 bị hất tung hỏng mất. Bình tĩnh lại , tôi hỏi chi tiết.
Trong điện thoại, trợ lý Lưu ấp úng: “Chị Dư, chị nhanh tới đây đi , tình hình Giang tổng có hơi phức tạp…”
Vì thái độ của cậu ta mà tôi tưởng tượng đến cảnh Giang Sâm mất tay hay mất chân gì đó. Cuối cùng nghiến răng, tình cảm ba năm đâu dễ dàng gì. Cho dù Giang Sâm thật sự thành người thực vật, cũng lấy anh !
Đợi đến khi tới bệnh viện tôi mới hiểu sao trợ lý Lưu lại ấp a ấp ứng.
Chứng mất trí nhớ của Giang Sâm hơi đặc biệt. Một cục m/áu đông sau gáy làm trí nhớ anh bị xáo trộn. Chỉ quên mỗi tôi , quên hết ba năm giữa tôi và anh .
Mà nguyên nhân anh bị biển quảng cáo đập trúng gây thương tích… Có liên quan đến Thẩm Y Y.
Lúc này cô ấy đang ngồi trước phòng bệnh Giang Sâm, khóc như hoa lê trong mưa. “A Sâm, anh thật ngốc, vì cứu em mà bị thương…”
Tôi quan sát kỹ lưỡng người trước mặt. Tóc dài bay bay, trong sáng động lòng người , gương mặt chuẩn ‘mối tình đầu’.
Nghe nói cô ấy là mối tình đầu của Giang Sâm, hai người yêu nhau 7 năm, từ cấp 3 đến đại học. Sau này Thẩm Y Y ra nước ngoài, hai người chia tay.
Hai năm sau , tôi với Giang Sâm quen nhau do xem mắt. Hợp mắt lẫn nhau , cha mẹ hai bên cũng đã gặp mặt, ngày cưới đã định vào tháng sau .
Trước đây Giang Sâm chưa từng nhắc tới mối tình đầu này .
Trong một lần liên hoan, bạn anh vô ý buột miệng: “Dư Du, cô đúng may mắn, người trước trồng cây, người sau hái quả.”
Trong lời cô ta , Giang Sâm trước đây rất khác. Anh là một chàng trai dễ ngượng ngùng sẽ vì bạn gái làm nũng mà chạy qua ba con phố mua kem.
Còn bây giờ… Cái mỏ hỗn khịa trà xanh hạng nhất.
Anh đã làm tan nát không biết bao nhiêu trái tim những người khác phái có tình cảm với mình .
Ngày Giang Sâm dẫn tôi về nhà.
Ba mẹ chồng tôi cùng lau nước mắt. “Tiểu Du, nhà họ Giang có được con thật là mộ phần tổ tiên bốc khói!”
Tôi
không
nhịn
được
lén hỏi riêng Giang Sâm,
có
liên quan tới Thẩm Y Y. Giang Sâm lắc đầu, cau mày.
“Thời còn trẻ không biết ‘ trà xanh’ thâm hậu, bà xã, đừng nhắc tới lịch sử đen tối kia được không ?”
Miệng thì ghét bỏ nhưng anh vẫn đúng sự thật kể, năm đó Thẩm Y Y ngoại tình, biến anh thành màu xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dai-ac-ma-mat-tri-nho/1.html.]
Quay đầu lại anh mắng người bạn ba hoa kia một trận.
Yêu nhau ba năm, Giang Sâm vẫn luôn rất tỉnh táo. Không cần tôi mở miệng, oanh oanh yến yến bên người đều bị anh làm cho tức điên bỏ chạy.
Nhưng bây giờ tôi không chắc chắn. Thậm chí còn có phần lo lắng bất an.
2
Trong phòng bệnh.
Giang Sâm đang ôm đầu chỗ bị thương, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm Thẩm Y Y. Người sau e thẹn đỏ mặt.
Tôi đứng trước cửa, tim hẫng một nhịp.
Xong đời.
Ánh mắt chăm chú này xác định là tình thâm không hối!
Dựa theo kịch bản truyền thống. Có phải tôi nên thức thời mà rời khỏi vị trí, sau đó mở ra màn “theo đuổi sấp mặt” không ?
Tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Giang Sâm đã vận sức để khởi động.
Sắc mặt anh lạnh lùng, mở miệng chính là tinh hoa dân tộc quen thuộc: “ Tôi mất trí nhớ chứ không phải bị ngốc luôn, đồ ngốc xin tránh xa một chút, cảm ơn.”
Mắng thẳng đến mức Thẩm Y Y choáng váng.
“Giang Sâm… Em yêu anh như vậy , vì anh mà về nước!”
Giang Sâm “À” lên một tiếng, vẻ không kiên nhẫn. “Nói đơn giản chút, kiếm cách nói dối đơn giản hơn đi . Bị ông nhà giàu 80 đuổi ra khỏi nhà, thất bại không lên được vị trí chính thức… khó mở miệng vậy sao ? Tiếc là bàn tính của cô đ.á.n.h sai chỗ. Tôi không phải hiệp sĩ tiếp mâm, cũng không có tâm tình đội nón xanh. Cút cút cút!”
…
Mắt Thẩm Y Y lập tức đỏ lên. “A Sâm, anh hiểu lầm rồi , em…”
Mắt cô ấy đỏ hoe, bộ dạng bị hiểu lầm oan ức, lảo đảo chạy ra cửa, đúng là đóa hoa trắng mong manh yếu ớt.
“Đứng lại !” Giang Sâm nhíu mày gọi người lại , nghiến răng nghiến lợi, “ Tôi cho cô đi sao !”
“Em biết mà, A Sâm, trong lòng anh còn có em…” Mặt Thẩm Y Y sáng lên, ánh mắt mong đợi đầy cảm động, nhu nhược đáng thương.
Tiếc là vứt cho người mù. Giang Sâm không hề để ý tới cô ấy mà nhìn về phía tôi , mắt không gợn sóng.
“ Đúng , chị đó… chị hộ lý đứng ở cửa đó. Người phụ nữ này làm hại tôi bị thương, giúp tôi báo cảnh sát giùm, cảm ơn.”
Hộ lý… chị?
Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo phông trắng và chiếc quần dài mà tôi thay vội để chạy đến thăm anh . Vốn dĩ đang hài lòng với biểu hiện của anh , cái này thì phải c.ắ.n răng giận dữ.
Rất tốt , Giang Sâm, vợ, anh , không , còn.
Chaporia
Bình Luận (0)