Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
3
Giang Sâm vẫn không biết mình sắp mất vợ. Bây giờ anh chỉ muốn mạng Thẩm Y Y.
“Bịa đặt là đêm nay sẽ c/hết bất đắc kỳ t.ử! Cô là thứ gì, đáng để tôi bị thương cứu cô?
Vội vàng bỏ đi như vậy , tôi thấy chính là muốn phủi bỏ trách nhiệm. Được thôi, cứ việc trốn, cơm tù miễn phí chờ cô, không biết xấu hổ.”
Mấy lời chế nhạo liên tiếp làm mặt Thẩm Y Y đỏ bừng. Loại đỏ bừng lên vì xấu hổ và giận dữ.
“A Sâm, có phải vết thương anh còn chưa ổn không ? Trước kia anh chưa từng nặng lời với em như vậy , em rất lo anh sẽ hối hận…”
Nửa tiếng sau , cô ấy hối hận.
Trợ lý Lưu đưa video giám sát vụ việc đến.
Trên màn hình.
3h chiều, Giang Sâm từ tiệm trang sức đi ra , đi lại bình thường.
3h02’, Thẩm Y Y xuất hiện trước mặt Giang Sâm, không biết nói gì rồi nhào về phía anh . Giang Sâm lui về sau từng bước, tựa như gặp thú dữ lũ quét. Anh dứt khoát trốn dưới tấm biển quảng cáo lung lay sắp đổ.
Sau đó…
Là cảnh tượng đẫm m/áu…
Màn hình đột ngột bị ngắt.
Có lẽ chưa bao giờ thấy mình xui xẻo t.h.ả.m hại như vậy , sắc mặt Giang Sâm tối sầm lạnh lùng.
Anh lạnh lùng quay sang Thẩm Y Y.
“Tiền t.h.u.ố.c 3800, nằm viện 1500, cộng thêm tiền bù đắp thu nhập bị mất và tiền bồi dưỡng, làm tròn cho cô một con số , 100.000. Alipay hay wechat? Nhanh lên nào, chậm một phút phí tăng gấp đôi.”
Anh lại lẩm bẩm: “ Nhưng mà tôi đi đến tiệm trang sức làm gì nhỉ?”
Dĩ nhiên là để lấy nhẫn cưới của chúng ta đó, anh yêu.
À mà không . Anh không còn vợ nữa.
Tôi thương hại nhìn bạn trai bị băng đầu lại thành cái bánh chưng.
Sao tôi lại bình tĩnh như vầy?
Đương nhiên là vì không có gì sợ hãi. Nhìn Giang Sâm tính tình hung hăng, mỏ hỗn khịa trời khịa đất như vậy thì ‘đóa sen trắng” nào dám tới gần?
Thẩm Y Y bị nói đến không thốt nên lời. Cầm túi xách lên chạy trối c.h.ế.t. Tốc độ nhanh đến mức có thể tham gia thế vận hội Olympic.
Giang Sâm thấy cô ấy chạy, rất tức giận. Quay đầu lại quở trách tôi , mặt nghiêm nghị, “Cô làm việc thế nào vậy , không phải bảo cô giữ cô ta lại sao ? Lần sau còn phạm phải sai lầm cơ bản thế này , tôi sẽ khiếu nại.”
Ở sau anh , trợ lý Lưu trợn to mắt, miệng há to có thể nhét hai quả trứng gà.
Tôi nở nụ cười với anh .
Giang Sâm lại cau mày, sức như muốn tạo rãnh biển Mariana, “Bây giờ hộ lý khó khăn vậy sao ? Ông đây tiêu tiền mời một ‘tổ tông’ đến?”
Trùng hợp. Người nào đó đêm qua trong phòng ngủ còn không phải gọi tôi là ‘tổ tông’ à .
Trợ lý Lưu nhỏ bé không giữ được nữa.
Cậu ấy thận trọng nói : “Giang tổng, anh nhận nhầm người rồi , chị Dư là bạn gái anh . Tháng sau hai người kết hôn!”
“Không thể nào!” Giang Sâm khựng lại , sau đó lạnh mặt. Nhanh ch.óng phủ nhận: “ Tôi không thích mẫu người thế này .”
Tôi
bị
chọc giận mà
cười
.
Lúc
trước
anh
cũng “
nói
một đằng
làm
một nẻo”. Kết quả ngày hôm
sau
mặt dày mày dạn thiếu tí thì quỳ xuống xin wechat.
“Được, vậy chia tay.” Dứt lời quay người đi ra cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dai-ac-ma-mat-tri-nho/2.html.]
Mới bước ra được hai bước, phía sau vang lên tiếng động nặng nề.
Bộppp
Quay đầu lại .
Giang Sâm đầu băng bó, quỳ gối trên đất. Miệng ngoạc to, cực kỳ tủi thân .
“Bà xã, anh sai rồi --?!”
Tôi :!!!
Thật sự là núi xanh còn đó, nước vẫn chảy không ngừng.
Tính tình ch.ó này của Giang Sâm, tuyệt!!
Anh thất sắc kinh hoàng. Không tin nổi. Hai mắt dại ra … nhìn chằm chằm đầu gối mình .
Giang Sâm luống cuống. “Tại sao tôi lại quỳ thuần thục tới vậy ?”
Tôi thở dài. Đương nhiên là vì…
Quỳ mãi thành quen.
4
Cả tôi và Giang Sâm đều thuộc tuýp người kiêu ngạo, không muốn hạ mình . Nhưng ba năm yêu nhau , người cúi đầu trước luôn là anh .
“Bà xã, anh sai rồi , em tha lỗi cho anh được không ?”
Có khi tôi còn chưa kịp hạ quyết tâm thì anh đã thức thời quỳ bộp xuống bàn phím, chọc tôi dở khóc dở cười .
Bây giờ anh mất trí nhớ, không còn nhớ rõ tôi . Nhưng thói quen yêu tôi vẫn chưa quên. Nhìn gương mặt hoang mang của anh , sự tức giận ban nãy của tôi tiêu tan hơn phân nửa trong chớp mắt.
Thật ra không nên trách Giang Sâm. Anh cũng là người bị hại, giờ không biết gì, bây giờ kết tội anh thì không công bằng. Đợi anh khôi phục lại ký ức… thì tính sổ cũng chưa muộn!
Tôi đi qua, đỡ người quỳ trên đất dậy, ấn vào ổ chăn lần nữa. Trợ lý Lưu đã sớm bỏ trốn mất dạng.
Giang Sâm sửng sốt một hồi lâu, hỏi: “ Tôi thật sự yêu cô?”
Tôi lấy điện thoại ra đưa anh : “Tự anh xem đi .”
Ảnh chụp chung, lịch sử trò chuyện… Bên trong đó có toàn bộ ngọt ngào trong mấy năm qua của tôi và anh . Điện thoại của Giang Sâm bị vỡ nát sau tai nạn.
Sau khi xem xong. Vẻ mặt của Giang Sâm càng thêm “hoài nghi nhân sinh”.
Anh vẫn giữ thái độ thận trọng. “Cho tôi mượn di động của cô một chút, tôi muốn gọi điện thoại.”
Tôi đồng ý. Nhìn thấy anh bấm mấy số . À, là số của mẹ chồng tôi .
“Đừng gọi. Sau khi anh bị tai nạn, em đã liên lạc với ba mẹ anh , hiện giờ họ đang trên máy bay từ nước ngoài về, gọi không được đâu .”
Giang Sâm hừ một tiếng, “Sao tôi phải nghe cô.” Nhưng tay thì rất ngoan ngoãn mà rời khỏi nút gọi.
Tôi nhướng mày, cảm thấy tâm trạng tự dưng tốt hơn không ít.
“Ăn cơm trước đã .”
Tôi gọi cơm hộp, mua một số món bày lên chiếc bàn nhỏ.
Giang Sâm cầm chén đũa, theo thói quen gắp hết hành lá bên trong ra . Sau đó đem đồ ăn đã gắp sạch để chất đống trước mặt tôi .
Sau khi làm xong thì… anh đờ người . Quay mặt đi chỗ khác, tầm mắt đảo lung tung nhưng không nhìn tôi .
Giang Sâm không kén ăn. Người không thích ăn hành là tôi .
Tôi ăn món cá kho tộ mà mình thích, lòng ngọt ngào.
Chaporia
Bình Luận (0)