Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Chiều hôm sau Giang Sâm xuất viện.
Không biết ai tiết lộ tin anh mất trí nhớ mà bạn bè sôi nổi điện thoại đến hỏi han. Còn nói đã tụ họp bạn bè lại , Giang Sâm nhất định phải đến.
Lâm Hàm còn cố tình nhắn riêng cho tôi .
“Dư Du, cô không vì Giang Sâm mất trí nhớ quên cô mà lo được lo mất đấy chứ? Làm người thì rộng lượng chút, cứ suốt ngày dính lấy vậy thì đúng là làm mất mặt Giang Sâm.”
Lâm Hàm là người lúc trước rất sâu xa mà nói rằng ‘ tôi có phúc’, sau đó bị Giang Sâm mắng cho một trận kia . Nếu không phải cô ta có bạn trai, mà anh bạn trai Triệu Kỳ là anh em tốt với Giang Sâm nhiều năm thì tôi sẽ nghi ngờ cô ta có ý đồ với Giang Sâm.
Linh tính phụ nữ mách bảo với tôi . Bữa tiệc tối nay tuyệt đối không đơn giản.
Đêm.
Tôi trang điểm đẹp đẽ, bước vào phòng riêng khách sạn cùng Giang Sâm.
Thấy tôi xuất hiện, sắc mặt ai đó thay đổi.
“Dư Du, cô cũng dính Giang Sâm quá. Anh em chúng tôi tụ tập cũng phải chen chân vào .” Lâm Hàm mở miệng giọng mỉa mai châm chọc, “Thời đại bây giờ phụ nữ nên tự mình phấn đấu, độc lập.”
Tôi cạn lời rồi . Lúc thì anh em, lúc thì phụ nữ. Tình cảm của ‘ngài’ giống loài biến tính nhỉ!
Có người còn nghe không lọt tai hơn tôi .
“Đi từ xa đã nghe mùi chua, đố kị ghen ghét, nếu có bản lĩnh thì tìm một người bám dính lấy mình đi . Bớt sửa thành giọng điệu kỳ quái đó đi , nghe kinh người .”
Giọng ghét bỏ Giang Sâm vang vọng khắp phòng. Không khí đóng băng ngay tức khắc.
Vẻ mặt Lâm Hàm cứng đờ, “Giang Sâm, tôi thuận miệng một câu… cậu không cần làm căng, thẳng thừng thế.”
Giang Sâm: “ Tôi cũng thuận miệng mắng hai câu, cô cũng đừng để trong lòng.”
“…”
Trong phòng yên lặng kỳ dị. Mặt Lâm Hàm đỏ còn hơn gan heo.
Tôi bịt c.h.ặ.t miệng để không bật cười thành tiếng. Sau khi mất trí nhớ tính khí Giang Sâm càng bộc phát, không hề kiêng nể gì.
Anh tìm chỗ rộng rãi để tôi ngồi xuống, cởi áo vest khoác lên vai trần của tôi .
“Đã vào thu mà còn dám lộ này lộ kia , cẩn thận già rồi viêm khớp đó.”
Tôi trừng anh . Đại ca, thời tiết 25 độ C mặc váy hai dây không phạm pháp.
Mọi người nhân đó trò chuyện qua lại , cuối cùng khung cảnh cũng sôi nổi lên.
Tôi vừa hưởng thụ món cua mà Giang Sâm đã bóc vỏ vừa chú ý đến Lâm Hàm thỉnh thoảng nhìn điện thoại. Vẻ bồn chồn như đang đợi điều gì đó.
Ăn được nửa chừng, cô ta bỗng trượt tay, hắt ly nước lên người Giang Sâm. Sau đó làm ra vẻ mà ‘ui chao’ lên một tiếng: “Xin lỗi , tôi uống say nên cầm ly không chắc, Giang Sâm, cậu không sao chứ…”
Giang Sâm mở miệng: “Cách ba chỗ ngồi còn có thể hắt nước lên người tôi , Parkinson thời kỳ cuối đúng không ?”
“A Sâm, tôi xin lỗi thay Lâm Hàm, đi , tôi đi xử lý cùng cậu .” Triệu Kỳ không nhìn nổi nữa, tiếp lời, kéo Giang Sâm đi ra ngoài. Không quên nhìn tôi một cái vẻ xin lỗi .
Tôi không quá bận tâm, tiếp tục ăn ăn ăn. 5 phút trôi qua, Giang Sâm chưa quay lại . Tôi để ý thấy Lâm Hàm cầm điện thoại lên âm thầm ra ngoài.
Có trò mèo.
Tôi
yên lặng
không
tiếng động cũng
đứng
lên
đi
theo. Nhìn thấy Lâm Hàm đẩy cửa
vào
một gian phòng nhỏ cuối hành lang.
Tôi
đến gần, cửa
không
đóng kín. Xuyên qua kẹt cửa tầm một lóng tay,
tôi
nhìn
thấy
được
cảnh tượng bên trong thì sững
người
.
Phòng không lớn, chưa đến mười mét vuông có ba người .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dai-ac-ma-mat-tri-nho/3.html.]
Giang Sâm, Lâm Hàm và… Thẩm Y Y
6
“A Sâm, cuối cùng chúng ta cũng có thời gian để ngồi xuống tâm sự đàng hoàng.” Ánh mắt Thẩm Y Y rơi vào người Giang Sâm, dịu dàng như nước.
“Mấy năm nay anh có ổn không ? Gặp lại anh em nhớ đến thời đi học, lúc học cấp 3 ấy …”
Yoho, lại là một đợt hồi ức đau xót. Trà xanh 82 tuổi vẫn không ch/ết ha.
Tôi c.ắ.n má trong, quay qua nhìn Giang Sâm. Căng thẳng, thấp thỏm. Nếu tên này dám có hâm nóng tình cảm năm xưa…
Tôi sẽ bẻ gãy chân ch.ó hắn !
Giang Sâm “À” lên, sau đó nói : “Đừng nói nhảm nữa, tiền bồi thường đâu ? Đừng tưởng nhắc lại chuyện xưa thì muốn giảm giá, tưởng bở. 100.000, thiếu một xu tôi kiện cô ngồi tù tới sông cạn đá mòn!”
“…”
Dù gương mặt Thẩm Y Y có thâm tình chân thành đến đâu thì nghe Giang Sâm đòi nợ tàn nhẫn vậy thì không thể không cứng đờ ra .
Nhưng dĩ nhiên Thẩm Y Y là Bích Loa Xuân cực phẩm*, sau khi lấy lại tâm trạng, cô ta chơi bài nước mắt lưng tròng.
“A Sâm, em biết vì chuyện chia tay năm đó mà anh hiểu lầm em sâu sắc. Nhưng em cũng bị ép đến bất đắc dĩ, gia đình nợ nần chồng chất, em chỉ có thể dùng phương thức đó trả nợ… Bao năm qua, em thật sự rất đau khổ, nhưng chỉ cần nghĩ đến anh thì em có động lực sống sót.”
Nói đến đây thì cô ta nghẹn ngào, mắt càng đỏ.
“A Sâm, anh là trụ cột tinh thần của em, em không thể rời xa anh được . Anh cho em một cơ hội, chúng ta hãy bắt đầu lại một lần nữa… được không ?”
Tôi ???
Có bệnh cũng không thể nói bừa chứ!
Giây tiếp theo, phòng nổ tung.
“Cô xem tiểu thuyết Mary Sue nhiều quá à , hay bị Quỳnh Dao nhập, tưởng mình là nữ chính thiên hạ? Đầu óc không có bệnh chứ? Trời quang mây tạnh thì cô lại cảm thấy mình có thể làm lại , cho rằng tôi mất trí nhớ nên dễ lừa? Nằm mơ đi !”
Ánh mắt Giang Sâm đầy vẻ chán ghét như nhìn một kẻ ngốc.
“Nhìn diện mạo cô như mã QR, không quét một cái thì thật không biết là cái thứ gì!’
Lâm Hàm không nhịn được nhảy vào . “Giang Sâm, dù gì anh cũng là đàn ông, sao có thể nói Y Y như vậy , không thấy cô ấy khóc sao ?”
Giang Sâm cười lạnh: “Sao, đàn ông không được khóc ? Nếu như cô có thể đem ít khả năng đối địch giới tính dành để suy nghĩ thì trong đầu hẳn là giảm đi rất nhiều nước.”
Lâm Hàm sững sờ cả buổi mới phản ứng lại , Giang Sâm mắng cô ta ngu ngốc.
“Giang Sâm, anh thật quá đáng. Y Y mới từ nước ngoài về, anh lại bất ngờ mất trí nhớ, vậy chứng minh gì? Rõ ràng là ông trời muốn tạo điều kiện hai người nối lại tình xưa! Chúng ta là bạn bè, tôi cho anh lời khuyên, nhanh ch.óng đá Dư Du đi , dù sao anh cũng không nhớ cô ta …”
Bốp---
Chai rượu đập mạnh xuống bàn.
Mặt Giang Sâm không biểu cảm nhìn chằm chằm cô ta , “Ai cho cô mặt mũi vậy ? Quản chuyện quản đến đầu cha tôi !”
Lâm Hàm sợ đến tái mặt.
Thẩm Y Y bật khóc , “A Sâm, Lâm Hàm là bạn thân nhất của em, cô ấy cũng vì muốn tốt cho chúng ta …”
“Ồ, người bạn thân nhất trong miệng cô là nửa đêm hồi lớp 12 gửi cho tôi một bức ảnh gợi cảm, rủ tôi đi khách sạn.”
Bùm---
Giang Sâm nói một câu thẳng toẹt. Tựa như ném một quả ngư lôi xuống hồ nước sâu, thổi bay tất cả yêu ma quỷ quái.
Lâm Hàm trợn tròn mắt.
Thẩm Y Y sững sờ.
Chaporia
Bình Luận (0)