Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Tôi giật mình , đầu nhỏ đảo nhanh.
Năm 12… Giang Sâm chưa chia tay với Thẩm Y Y. Chiêu này của Lâm Hàm gọi là gì, đ.â.m sau lưng bạn thân ?
Tình chị em plastic lật xe!
Dưa to thế…
Trong phòng vẫn còn đang tiếp tục.
Miệng Giang Sâm như s.ú.n.g máy, b.ắ.n ra một phát.
“Lâm Hàm, mấy năm nay tôi nhịn cô lâu vậy là vì nể mặt Triệu Kỳ, tôi không muốn để cô không có đường xuống thang. Nhưng cô cứ một hai tìm cách khiến tôi căm ghét thì đó chính là tự tìm đường ch.ết. Là ai gửi xong tin nhắn mập mờ, hôm sau đến cửa, khóc lóc t.h.ả.m thiết trước mặt tôi xin lỗi ? Lúc đó tôi còn chụp một tấm ảnh cô khóc lóc xin tha thứ, không ấy nhân cơ hội này để cô nhớ lại thời tuổi trẻ?”
Mặt Lâm Hàm trắng bệch như giấy.
Thẩm Y Y run rẩy, “Lâm Hàm, cậu …”
“Câm miệng, ở đây có chỗ cho cô nói sao !” mức chế nhạo của Giang Sâm đến buff, “Đầu cô làm bằng nhựa PVB à , tàn đến mức này . Tôi bảo cô cút, cô nghe không hiểu tiếng người , cứ một hai phải tìm đến bác sĩ thú y đến một chọi một giúp đỡ người nghèo đúng không ? Trà xanh ngàn năm giả làm đóa sen trắng ngây thơ vô tội, quay về tu luỵên diễn xuất vụng về của cô đi !”
G.i.ế.t tới điên rồi , g.i.ế.t tới điên rồi …
Giang Sâm hoàn toàn g.i.ế.t tới điên rồi !
Nhìn anh mắng đến mức Lâm Hàm và Thẩm Y Y hoài nghi nhân sinh. Tôi không kìm được vỗ tay: “Tuyệt!”
Ba tầm mắt phóng về phía tôi . Ui chà, bị lộ rồi …
Tôi bình tĩnh đẩy cửa vào , đi tới cạnh Giang Sâm, “Làm rất tốt .”
“Không nhìn xem anh là ai.” Giang Sâm kiêu ngạo hừ một tiếng, “Chỉ với thủ đoạn này của bọn họ, ai mắc mưu là đồ ngốc!”
Tôi nhìn mà tự dưng ngây người . Tim nhỏ đập thình thịch.
Hiện giờ Giang Sâm không còn vẻ trầm ổn bình thản, càng trở nên tùy ý, huênh hoang, không hề e ngại gì. Cực kỳ giống dáng vẻ ‘yêu từ cái nhìn đầu tiên’ với tôi khi ấy . Rất cảm xúc, tôi thích!
Tôi xem trò hề rất vui, Giang Sâm mắng rất thoải mái. Nhưng cũng có người đau lòng.
Ví dụ như ngoài cửa ‘vô tình’ nghe hết mọi việc - Triệu Kỳ. Anh ấy cầm khăn lông, người cứng đờ như pho tượng. Vẻ mặt từ hoang mang chuyển sang phẫn nộ, tốc độ nhanh đến mức làm người ta đau lòng.
A…
Bỗng nhớ ra . Triệu Kỳ và Lâm Hàm là mối tình dài. Thời gian so ra còn dài hơn cả Giang Sâm, ước chừng 8 năm…
Huynh đệ ơi, anh quả thực là “lục quang” chiếu khắp muôn nơi!
8
Đêm đó vô cùng hỗn loạn.
Trong tiếng gầm giận dữ “ĐM, Lâm Hàm, chia tay, ông đây không hầu nữa” cùng với má phải Lâm Hàm bị tát đỏ bừng, tấm màn che rơi xuống.
Khi rời đi , tôi còn thấy Thẩm Y Y và Lâm Hàm đang giằng co, những sợi tóc bị túm giật rụng rơi xoay tròn trong không khí. Chị em tốt trở mặt thành thù, xé rách vở tuồng trong một giây.
Đến khi về đến nhà,
tôi
mới mơ hồ nhận
ra
một việc. Quay
người
chắn Giang Sâm ở bên trong cửa, hỏi: “Có
phải
anh
cố ý
không
?” Cố ý vạch trần những tâm tư
xấu
xa của Lâm Hàm
trước
mặt Thẩm Y Y, để cho hai
người
“chó c.
ắ.n ch.ó”.
Giang Sâm có những thói quen nhỏ. Khi anh suy tư tính kế thì sẽ vô thức chạm vào ngón út của mình . Ban nãy ở trong phòng tiệc, tôi chú ý đến động tác này của anh .
Giang Sâm chậc lưỡi, anh không đáp nhưng vẻ mặt đã thể hiện rõ.
Còn về phần Triệu Kỳ xui xẻo…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dai-ac-ma-mat-tri-nho/4.html.]
Giang Sâm giang tay ra : “Lúc trước anh ám chỉ với Triệu Kỳ, cậu ta không tin, ảnh chụp với wechat đều thu hồi về, cũng không lưu lại bằng chứng nào.”
Ầm ĩ cả đêm, người tôi ra đầy mồ hôi, đi tắm trước rồi mệt mỏi vùi người vào ổ chăn.
Nửa đêm thức giấc, cảm giác có người nằm bên cạnh, hơi thở quen thuộc làm người an tâm…
Ừm?
Không đúng?!
Tôi mở bừng mắt ra , nhìn thấy Giang Sâm thân trên để trần, thản nhiên nằm phía bên kia giường. Ánh mắt tôi cố gắng dời khỏi cơ bụng 6 múi của anh . Kiềm chế nhịp tim đập thình thịch, sau đó… nhấc chân đá người xuống.
Ầm…
Giang Sâm mặt mày ngơ ngác lồm cồm từ đất đứng dậy.
Tôi mỉm cười nói với anh : “Phòng cho khách, phòng khách, sàn nhà đều được , nhưng không cho ngủ trên giường.”
Tôi chưa quên tội của gã c.hó này gọi tôi là “cô hộ lý”. Phải để anh nhớ lâu một chút.
Giang Sâm ngẩn người một lát, sau đó nổi giận.
“Đây là nhà anh mua!”
Thế là tôi cười tủm tỉm trêu anh : “ Nhưng hiện giờ của em.” Một năm trước Giang Sâm đã sang tên căn hộ này cho tôi .
Nửa đêm coi lại giấy tờ chứng nhận sở hữu nhà đất.
Quay lưng ngồi ở mép giường, cái đuôi vô hình cụp xuống đất.
Tôi cố nén cười tiếp tục trêu: “Có muốn chỗ ngủ ngon không ?”
Giang Sâm liếc tôi , vẻ tủi thân uất ức. “Hơn nửa đêm còn đuổi anh ra ngoài, em còn là vợ anh à ?”
Tôi nhướng mày, trả lại nguyên văn lời anh nói : “Không phải anh không thích mẫu người như em sao ?”
Giang Sâm sững người . Tự vả mặt rồi . Anh không nói lời nào, phồng má lên tức giận, ấm ức vô cùng.
Gã đàn ông này . Đối phó với anh không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao .
Lòng sảng khoái rồi , tôi trải một tấm nệm cao su trên sàn, lại cho tấm chăn, để cho Giang Sâm ngủ tạm ở đó. Xét tình chứng mất trí nhớ của anh , tạm hoãn việc xử tội lại .
Nửa đêm ngủ mơ mơ màng màng, tôi cảm giác có người ôm mình , hôn lên má tôi . Còn có tiếng nói thì thầm, “Bà xã…”
Hơi thở quen thuộc bao quanh, tôi tưởng mình ngủ mê, quay người , nhắm mắt chui vào nơi ấm áp theo thói quen.
Sáng sớm thức dậy, nhìn gương mặt tuấn tú to đùng bên cạnh…
Tôi !!!
Tên này leo lên giường từ lúc nào vậy !!!
Hít sâu một hơi . Lại nhấc chân đá một cú nữa!
Bốp…
Giang Sâm lại lăn xuống sàn nhà lần nữa, cũng hoàn toàn bị ngã đến tỉnh.
Sau giây phút ngơ ngác. Anh phẫn nộ ôm phần eo bị thương, nhắc lại lần nữa: “Hung dữ như vậy , chắc chắn em không phải vợ anh !”
Chaporia
Bình Luận (0)