Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Người đến tuyên chỉ vẫn là Lưu công công bên cạnh Hoàng thượng. Sau khi giao thánh chỉ vào tay ta , ông ta cười đến mức chẳng thấy mi mắt: “Chúc mừng Giang Tần nương nương, người không biết có bao nhiêu nương nương muốn nuôi nấng Thụy Chiêu công chúa đâu , người đúng là có phúc khí độc nhất vô nhị.”
Ta nhìn đứa trẻ đang mút tay trong lòng ma ma bên cạnh, thở dài một tiếng.
Cái này mà gọi là phúc khí gì chứ.
Thụy Chiêu công chúa được đặt dưới danh nghĩa của ta để nuôi dưỡng, cả hậu cung chẳng có lấy một người vui vẻ.
Thế là Lâm Nguyệt cung của ta lại trở thành nơi bọn họ tránh như tránh tà.
Người duy nhất vui mừng có lẽ là Tạ Thừa Ý và Tạ Thừa Càn.
Ngay cả đi nhà xí, hai đứa nhỏ này cũng hận không thể mang theo muội muội .
Sau khi Thụy Chiêu được nuôi ở cung của ta , Hoàng thượng đến Lâm Nguyệt cung thường xuyên hơn.
Tuy rằng mỗi lần chỉ ngồi một lát, trêu chọc Thụy Chiêu.
Nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến một số người nảy sinh bất mãn.
Mai phi cách dăm ba bữa lại triệu ta đến cung của nàng ta , sau đó tìm lỗi của ta .
Phạt quỳ, phạt chép phạt gần như đã trở thành chuyện thường ngày.
Hoàng hậu nói , trước đó khi tranh giành quyền nuôi dưỡng Thụy Chiêu công chúa, Mai phi là người tranh quyết liệt nhất.
Mai phi cậy mình từng sinh dưỡng Trưởng công chúa, vừa đe dọa vừa dụ dỗ khiến không ít phi tần phải lùi bước.
Không ngờ cuối cùng lại bị ta “hớt tay trên ”.
Nàng ta tất nhiên là sẽ không cam tâm.
“Cứ tránh ả ta một chút là được .” Hoàng hậu nói với ta .
Bệnh tình của Hoàng hậu ngày càng nặng, dường như biết mình sắp đến lúc lâm chung, nàng bắt đầu bắt tay vào dạy ta xử lý chuyện hậu cung.
Lại một ngày nọ sau khi xử lý xong nội vụ mà Hoàng hậu giao phó, ta nhớ lại lúc trước dạy Tạ Thừa Ý đọc thơ, đọc đến câu “Phát lạp kinh xuân ý, lăng hàn thí tiểu trang”, Tạ Thừa Ý hỏi ta lạp mai trông như thế nào.
Thế là ta hỏi ma ma có thâm niên nhất bên cạnh Hoàng hậu: “Trong cung có lạp mai không ?”
Ma ma suy nghĩ một hồi: “Có thì có , nhưng lại mọc ở chỗ lãnh cung, nếu nương nương muốn , lão nô lát nữa sẽ đi hái cho người vài cành.”
“Không cần, ta tự đi là được .”
Đúng như lời ma ma nói , lãnh cung nơi nơi đều là lạp mai, ta dẫn theo A Dung tùy ý hái vài cành, sau đó chuẩn bị quay về Lâm Nguyệt cung.
Không ngờ khi đi ngang qua một sân viện hoang phế nào đó, đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ con khóc .
A Dung bị dọa không ít, run rẩy nói : “Nương nương, chúng ta mau về thôi, người cũ trong cung đều nói lãnh cung không sạch sẽ.”
Nhưng ta lại nghe tiếng trẻ con khóc kia rất quen tai, bèn nói với A Dung: “Nếu ngươi sợ thì cứ ở đây đợi ta , ta qua đó xem thử, nếu là công chúa hay hoàng t.ử nào đó đi lạc thì không hay .”
Giao lạp mai cho nàng ấy xong, ta một mình đi về phía tiếng khóc .
Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta .
Người đang ngồi xổm khóc trong sân chính là Trưởng công chúa Tạ Thanh Uyển.
Cũng chính là con của Mai phi.
8
Thời gian qua ngày nào cũng bị Mai phi gây khó dễ, ta vốn dĩ không muốn lo chuyện bao đồng.
Nhưng thấy nàng khóc thực sự thương tâm, ta vẫn không nhịn được bước tới hỏi: “Điện hạ sao lại ở một mình nơi hoang vắng này ?”
Trong lòng Tạ Thanh Uyển ôm một con mèo nhỏ thoi thóp.
Con mèo nhỏ trông rất đẹp , còn có một đôi mắt xanh thẳm.
Chỉ có điều đôi mắt đẹp đẽ kia lúc này xám xịt không chút ánh sáng, giống như điềm báo sắp c.h.ế.t.
Lúc trước bị Mai phi phạt quỳ, ta từng thấy con mèo này trong cung của nàng ta .
Con mèo này là do vương triều Ba Tư cống nộp đến cách đây không lâu, cùng đợt đó có mấy con mèo lông rất đẹp , được Hoàng thượng chia cho phi tần các cung, con mèo trắng này chính là con mà Mai phi được chia.
“Tuyết... Tuyết Đoàn làm ồn đến mẫu phi, mẫu phi đá nó, còn muốn g.i.ế.c nó.” Tạ Thanh Uyển nức nở nói .
“Cho nên ngươi lén đưa nó chạy ra ngoài?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-mo-nha-giu-tre-trong-hoang-cung-egqn/chuong-3.html.
]
Nàng gật đầu, giọng điệu đầy bi thương: “Mẫu phi không thích nó, cũng không thích ta , có lẽ một ngày nào đó, ta cũng sẽ giống như nó, bị mẫu phi vứt bỏ.”
Ta ngẩn người , không ngờ nàng lại nói ra những lời như vậy .
Dù sao trong mắt người ngoài, Mai phi vô cùng yêu thương Tạ Thanh Uyển, ngày thường mở miệng mười câu thì có đến chín câu là khen nàng thiên tư thông tuệ, không ai sánh bằng.
Ta suy nghĩ một lát, cân nhắc rồi mở lời: “Nếu công chúa tin ta , ta sẽ giúp ngươi cứu Tuyết Đoàn.”
Nghe thấy lời ta , ánh mắt vốn dĩ ảm đạm của Tạ Thanh Uyển đột nhiên dâng lên hy vọng: “Thật... Thật sao ?”
Ta gật đầu: “Nếu ta có thể cứu sống Tuyết Đoàn, đến lúc đó cứ nuôi ở cung của ta trước , đợi sau này công chúa có phủ đệ riêng, hãy đến chỗ ta đón Tuyết Đoàn đi , trong thời gian đó công chúa cũng có thể lén đến cung của ta thăm nó.”
“ Nhưng ... Nhưng mẫu phi ta ... Đối xử với người như vậy , người không ghét ta sao ?” Tạ Thanh Uyển kích động đến mức có chút lộn xộn.
Năm nay nàng đã mười tuổi, biết rõ giữa Mai phi và ta có hiềm khích.
Ta an ủi: “Những chuyện đó đều không liên quan đến ngươi, lúc này ngươi cần suy nghĩ là có muốn tin ta một lần hay không .”
Cuối cùng Tạ Thanh Uyển chọn tin tưởng ta .
Khi giao Tuyết Đoàn cho ta , Tạ Thanh Uyển trịnh trọng nói : “Ngày sau nếu có chỗ nào Thanh Uyển có thể giúp được Giang nương nương, Thanh Uyển nhất định sẽ dốc hết sức mình .”
Ta nuông chiều xoa đầu nàng: “Được.”
9
Sau khi trở về Lâm Nguyệt cung, ta liền bảo A Dung lén đi tìm một thái y ở Thái Y viện đến cứu chữa cho Tuyết Đoàn.
Cú đá kia của Mai phi tuy nặng, nhưng may mà không trúng chỗ hiểm.
Trong thời gian Tuyết Đoàn dưỡng thương, Tạ Thanh Uyển thỉnh thoảng lại lén đến cung của ta thăm nó.
Tạ Thừa Ý và Tạ Thừa Càn trước đây chưa tiếp xúc nhiều với Trưởng công chúa.
Lần này tiếp xúc, ba đứa trẻ lại chơi được với nhau .
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, không biết có phải bị Mai phi phát hiện hay không , Tạ Thanh Uyển dần dần không đến Lâm Nguyệt cung nữa.
Có đôi khi chúng ta gặp nhau trên đường, ta muốn nói chuyện với nàng, nàng thậm chí còn tránh né.
Tạ Thừa Càn từng lén nói với ta , trước đó hắn thấy trên tay Tạ Thanh Uyển có vết thương, giống như bị người ta đ.á.n.h vậy .
Ta có chút lo lắng, nhưng ngại Mai phi nên cũng không tiện hỏi han chuyện này .
Cho đến ngày ba mươi Tết năm đó, tỳ nữ bên cạnh Tạ Thanh Uyển đột nhiên tìm đến ta , nói Tạ Thanh Uyển hẹn ta đến Ngự Hoa Viên gặp mặt.
Vì lo lắng cho Tạ Thanh Uyển, ta không chút nghi ngờ mà đi theo nàng ta .
Nhưng khi ta chạy đến Ngự Hoa Viên, thứ ta nhìn thấy lại là Tạ Thanh Uyển đang vùng vẫy dưới hồ nước.
Nước hồ lạnh lẽo, không kịp suy nghĩ, ta lập tức nhảy xuống cứu người .
Không ngờ ta vừa cứu được Tạ Thanh Uyển lên bờ.
Mai phi liền dẫn theo một đám người xuất hiện ở Ngự Hoa Viên.
Nhìn thấy ta và Tạ Thanh Uyển ướt sũng, Mai phi chẳng thèm suy nghĩ đã xông lên tát ta một cái thật mạnh:
“Giang Tần, ngươi giỏi lắm, có gì ngươi cứ nhắm vào ta , cớ sao lại ra tay với con ta !”
Ta bị cái tát này làm cho choáng váng.
Mất một lúc lâu sau mới muộn màng nhận ra , ta đã bị tính kế.
Không ngờ Mai phi vì muốn hãm hại ta mà ngay cả mạng sống của Tạ Thanh Uyển cũng không tiếc.
Người đi theo Mai phi ngoài một đám phi tần hậu cung, còn có Hoàng thượng.
Hôm nay là niên yến, bọn họ đều từ yến tiệc chạy tới đây.
Mai phi giật lấy Tạ Thanh Uyển từ trong lòng ta , khóc lóc kể lể: “Bệ hạ, người phải làm chủ cho thần thiếp và Uyển nhi! Giang Tần độc ác như thế, lại dám đẩy Uyển nhi xuống nước!”
Sắc mặt Tạ Thanh Uyển tái nhợt nằm trong lòng nàng ta , hai mắt nhắm nghiền.
Lúc này ta cũng chẳng màng biện bạch, vội vàng nói : “Có thể truyền thái y trước không ! Công chúa điện hạ vừa rồi bị sặc không ít nước, nước hồ lạnh lẽo, nếu hàn khí nhập thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”
“Không cần ngươi giả nhân giả nghĩa!” Mai phi gầm lên với ta xong, lại nhìn về phía Hoàng thượng: “Bệ hạ, độc phụ này hại con của chúng ta như thế...”
“Đủ rồi !” Hoàng thượng gầm lên một tiếng: “Cáo trạng quan trọng hay Uyển nhi quan trọng!”
“Người đâu , truyền thái y!”
Chaporia
Bình Luận (0)