Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

10

Cũng may ta đến cứu kịp thời, Tạ Thanh Uyển không bị sặc quá nhiều nước.

Đợi đến khi Tạ Thanh Uyển lờ mờ tỉnh lại , trời đã tối hẳn.

Lúc này ta vẫn mặc bộ quần áo ướt sũng, quỳ trong cung điện của Mai phi.

Thấy Hoàng thượng mãi vẫn không có ý định xử trí ta , Mai phi lại nhắc nhở: “Bệ hạ, Uyển nhi đã tỉnh rồi , phải xử trí độc phụ này thế nào đây?”

Ngu Quý phi cũng ở bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Thần thiếp đã hỏi mấy cung nữ thái giám đi ngang qua, nói là đều... Đều tận mắt chứng kiến Giang thị đẩy công chúa xuống nước.”

Lần này , Mai phi và Ngu Quý phi dường như đã quyết tâm muốn đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t.

“Giang Tần và công chúa không thù không oán, sao có thể đẩy công chúa xuống nước được !” Hoàng hậu lạnh lùng nói .

Chiều nay nghe tin ta gặp chuyện, Hoàng hậu đang bệnh cũng lập tức chạy tới.

Cũng là nàng vẫn luôn kiên trì đợi Tạ Thanh Uyển tỉnh lại , để chính miệng Thanh Uyển nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Uyển nhi, con nói đi , có phải Giang tần đẩy con xuống nước không ?” Mai phi hỏi.

Tạ Thanh Uyển vừa tỉnh lại còn có chút yếu ớt, không trả lời nàng ta .

Mai phi lại nôn nóng thúc giục: “Con nói đi , phụ hoàng và mẫu phi đều ở đây, nhất định sẽ làm chủ cho con!”

Tạ Thanh Uyển chậm rãi đảo mắt, nhìn thấy ta đang quỳ trên mặt đất.

Ngay sau đó, nàng run rẩy chống giường ngồi dậy, xuống giường “phịch” một tiếng quỳ trước mặt Hoàng thượng.

“Cầu xin phụ hoàng cứu con, mẫu phi...” Tạ Thanh Uyển mắt chứa lệ: “Bà ta muốn dìm c.h.ế.t con.”

Lời này vừa thốt ra , cả sảnh đường đều kinh hãi.

Mai phi lập tức rít lên: “Con nói hươu nói vượn cái gì đó!”

“Mẫu phi sai người đẩy con xuống nước, muốn dìm c.h.ế.t con, sau đó đổ tội cho Giang nương nương, như vậy bà ta mới có thể nuôi nấng Thụy Chiêu hoàng muội ...”

Tạ Thanh Uyển còn chưa nói xong, Mai phi đã xông lên tát nàng một cái, giận dữ hét lớn:

“Có phải Giang thị đã cho con uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì không ! Ta mới là mẫu phi của con! Con không hướng về ta thì thôi, lại còn hợp sức với người ngoài vu khống mẫu phi của con!”

“Làm càn!” Hoàng thượng nghiêm giọng nói : “Ngươi có coi trẫm ra gì không ?!”

Mai phi lúc này mới nhận ra mình thất thố, vội vàng giải thích: “Bệ... Bệ hạ, thần thiếp chỉ là lo lắng Uyển nhi bị kẻ gian che mắt, nhất thời tình thế cấp bách, dù sao thần thiếp cũng là mẹ ruột của Uyển nhi...”

“Bà không phải .” Tạ Thanh Uyển ngắt lời nàng ta .

Lúc này ánh mắt nàng vô cùng thanh tỉnh, nàng thẳng lưng, sau khi dập đầu bái lạy Hoàng thượng liền thản nhiên nói : “Phụ hoàng, người sinh ra Uyển nhi, không phải Mai phi nương nương.”

11

Lời của Tạ Thanh Uyển giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ yên ả, dấy lên ngàn tầng sóng.

Ngay cả Ngu Quý phi cũng thất thố đứng bật dậy.

Mặt Hoàng thượng đen lại : “Ý gì?”

“Từ khi con bắt đầu có ký ức, mẫu phi đã luôn không thích con, bất kể làm gì, chỉ cần hơi không vừa ý mẫu phi, con sẽ bị đ.á.n.h c.h.ử.i trừng phạt.” Tạ Thanh Uyển vén ống tay áo lên, để lộ những vết bầm tím xanh đỏ trên cánh tay.

Nhiều vết thương như vậy , các phi tần có mặt ở đó nhìn thấy, không ai là không lộ vẻ không đành lòng.

“Con cứ ngỡ là do con chưa đủ nỗ lực mới không được mẫu phi yêu thích. Cho đến một lần con vô tình nghe thấy mẫu phi nói về thân thế của con, con mới biết , con không phải do mẫu phi sinh ra . Mẫu phi không thể sinh nở, để củng cố địa vị của mình , mười năm trước , bà ta đã sai người tìm một nô lệ ở ngoài cung, để nô lệ m.a.n.g t.h.a.i thay bà ta , đợi đến khi nô lệ sinh xong, liền g.i.ế.c người diệt khẩu.”

“Mười năm qua, mẫu phi dựa vào con để thu hút sự chú ý của phụ hoàng, cho đến cách đây không lâu Thụy Chiêu hoàng muội chào đời, thấy phụ hoàng thích Thụy Chiêu hoàng muội hơn, mẫu phi liền tính kế hại c.h.ế.t Liễu Quý nhân, muốn đoạt lấy Thụy Chiêu hoàng muội , không ngờ Thụy Chiêu hoàng muội cuối cùng lại được ban cho Giang nương nương.”

“Mẫu phi sinh lòng oán hận, hôm qua bàn bạc với người khác, muốn mượn cái c.h.ế.t của con để hãm hại Giang nương nương.”

Nói đến cuối cùng, Tạ Thanh Uyển nghẹn ngào: “ Nhưng Giang nương nương là người đối xử với con tốt nhất trong hoàng cung này , phụ hoàng từng dạy bảo con, làm người không thể vong ơn phụ nghĩa.”

Sau khi nói xong những lời này , không chỉ Hoàng thượng im lặng, ngay cả ta và Hoàng hậu cũng ngẩn người .

Tạ Thanh Uyển vậy mà không phải do Mai phi sinh ra .

Mai phi lúc này chỉ còn lại hoảng loạn, nói năng lộn xộn: “Không... Không phải đâu bệ hạ, thần thiếp không có , Uyển nhi vẫn chỉ là một đứa trẻ, chắc... Chắc chắn là có người dạy nó nói dối...”

Hoàng thượng nhắm mắt lại , trấn tĩnh một hồi lâu mới mở miệng: “Truyền Đại Lý Tự Thiếu Khanh, tra lại vụ án Liễu Quý nhân.”

Hắn dừng lại một chút, liếc nhìn Mai phi một cái: “Độc phụ Mai thị, giáng làm thứ nhân, ban tự sát.”

Rất nhanh đã có thái giám đến kéo Mai phi đi .

“Bệ hạ! Bệ hạ! Thần thiếp biết lỗi rồi !” Mai phi quỳ trước mặt Hoàng thượng, túm lấy vạt áo hắn không ngừng dập đầu: “Thần thiếp thực sự biết lỗi rồi , cầu bệ hạ tha mạng!”

Thấy Hoàng thượng không chút lay chuyển, Mai phi lại nhìn về phía Ngu Quý phi: “Quý phi nương nương cứu ta ! Ban đầu chính là người nói muốn hãm hại Giang tần! Người không thể khoanh tay đứng nhìn được !”

Ngu Quý phi bị điểm tên có một khoảnh khắc hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại , nghiêm giọng nói : “Ngươi làm nhiều việc ác như vậy , lại còn muốn c.ắ.n ngược lại ta .”

Nói xong, lại bảo thái giám: “Còn không mau đưa tội phụ này xuống!”

Thấy Ngu Quý phi phủi sạch quan hệ, Mai phi hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng ta , lúc bị thái giám kéo đi vẫn không ngừng gào thét: “Ngu Âm, ngươi giỏi lắm, hôm nay ngươi qua cầu rút ván, ngày sau kết cục của ngươi nhất định còn t.

h.ả.m hơn ta ! Ta có làm ma cũng sẽ không buông tha cho ngươi!”

Chân tướng sáng tỏ, ta mặc quần áo ướt quỳ suốt một buổi chiều, sợi dây thần kinh trong não không còn căng nổi nữa, mắt tối sầm lại rồi ngất đi .

12

Đợi đến khi ta tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau .

Vụ án Liễu Quý nhân đã được điều tra rõ ràng, quả thực là bị Mai phi hãm hại.

Những lời Trưởng công chúa nói cũng hoàn toàn là thật, tộc Mai thị khi quân vọng thượng, bị Hoàng thượng tru di cửu tộc.

Có lẽ cảm thấy áy náy, Hoàng thượng thăng ta lên làm Phi, ban phong hiệu Hiền, đồng thời còn ban thưởng rất nhiều vàng bạc châu báu.

Thế là Lâm Nguyệt cung của ta lại lại lại lại trở nên náo nhiệt hẳn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-mo-nha-giu-tre-trong-hoang-cung-egqn/chuong-4.html.]

Các phi tần tới tới lui lui không ai là không muốn đến lấy lòng ta .

Cũng may A Dung có mắt nhìn , tất thảy đều bị nàng chặn ở ngoài cửa.

Trong thời gian dưỡng bệnh, Tạ Thừa Ý và Tạ Thừa Càn ngày ngày ở bên cạnh ta .

Hoàng hậu nói , ba ngày ta hôn mê đó đã dọa hai đứa sợ khiếp vía, cơm cũng không ăn, cứ nhất quyết đòi canh giữ ta .

Vì chuyện của Mai phi, cái Tết này trôi qua không mấy yên bình.

Sau Tết Nguyên tiêu, phong hàn của ta đã khỏi hẳn, nghe ngóng được Tạ Thanh Uyển hiện giờ đang ở một mình , ta chủ động đi tìm Hoàng thượng, cầu xin hắn ban Tạ Thanh Uyển cho ta nuôi dưỡng.

Hoàng thượng có chút kinh ngạc: “Nàng không oán hận nó sao ?”

Ta mỉm cười , đáp: “Bệ hạ, nàng chỉ là một đứa trẻ.”

Ngày Tạ Thanh Uyển dọn đến cung của ta , vành mắt đỏ hoe, ta dang rộng vòng tay với nàng: “Chúc mừng ngươi thoát khỏi bể khổ.”

Nàng đột ngột ôm chầm lấy ta , khóc rống lên: “Xin lỗi , xin lỗi .”

Ta vỗ vỗ lưng nàng: “Ngươi không làm sai chuyện gì cả, không cần nói xin lỗi .”

Suy cho cùng, nàng cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.

Bất kể Mai phi đã làm gì, đều không nên để nàng phải gánh chịu.

Sau khi Tạ Thanh Uyển dọn vào Lâm Nguyệt cung, ta bắt đầu cuộc sống một mình chăm bốn đứa nhỏ.

Sức khỏe của Hoàng hậu nương nương ngày càng không tốt , Tạ Thừa Càn liền dứt khoát dọn đến cung của ta .

Cái giường vốn chẳng lớn lắm của ta , mỗi đêm phải chen chúc ba đứa trẻ.

Kể xong Tây Du Ký thì kể Thủy Hử, Thủy Hử xong lại đến Tam Quốc.

Mỗi đêm đều phải kể đến khô cả cổ, mấy đứa nhỏ líu lo như chim sẻ mới chịu chìm vào giấc ngủ sâu.

Có đôi khi ta còn thầm may mắn, cũng may Thụy Chiêu còn nhỏ, có nhũ mẫu giúp chăm sóc.

Nếu không thì thật sự không dám tưởng tượng nổi.

Từ sau khi trở thành Hiền phi, Hoàng hậu cũng yên tâm hơn khi giao một số sự vụ trong cung cho ta .

Trước đó Mai thị đã c.ắ.n ngược Ngu Quý phi trước mặt Hoàng thượng, tuy Ngu Quý phi có thể tự chứng minh trong sạch, nhưng vẫn khiến Hoàng thượng nảy sinh nghi ngờ, thu hồi quyền quản lý lục cung của nàng ta .

Nàng ta cũng vì thế mà yên phận được một thời gian.

Cho đến ngày sinh thần của Hoàng hậu, trong cung xuất hiện thích khách.

Ngày mười hai tháng Hai là tiết Hoa Thần, cũng là sinh thần của Hoàng hậu.

Sang xuân, bệnh tình của Hoàng hậu thấp thoáng có chuyển biến tốt , Hoàng thượng liền mượn dịp tiết Hoa Thần muốn tổ chức một buổi thọ yến cho nàng.

Hoàng hậu vốn muốn giao việc thọ yến cho ta phụ trách.

Không ngờ Hoàng thượng lại đột nhiên giao việc này cho Ngu Quý phi vốn bị lạnh nhạt nhiều ngày.

Ta không hiểu tại sao Hoàng thượng lại làm như vậy .

Cho đến thọ yến, thích khách cải trang thành thái giám rút kiếm xông về phía Hoàng thượng.

Giống như một thước phim quay chậm, ta nhìn thấy các phi tần và tông phụ thế gia hoảng hốt lo sợ, nhìn thấy cung nữ thái giám chạy trốn khắp nơi.

Ta còn nhìn thấy…

Hoàng hậu đứng dậy chắn trước người Hoàng thượng.

Khoảnh khắc Hoàng hậu ngã xuống, ta như phát điên đẩy A Dung đang chắn trước mặt mình ra để chạy về phía nàng.

“Truyền thái y! Truyền thái y đi !” Ta vừa bịt c.h.ặ.t vết thương đang chảy m.á.u không ngừng ở bụng Hoàng hậu, vừa gào thét xé lòng.

“Tri Ý, ta mệt quá.” Hoàng hậu tựa vào lòng ta , yếu ớt mở lời: “Sau này Thừa Càn đành nhờ cậy muội vậy .”

“Không!” Nước mắt ta không ngừng rơi xuống: “Ta sẽ không quản Tạ Thừa Càn đâu , người không được ngủ, con của mình thì mình tự mà quản!”

Nàng mỉm cười : “Muội đúng là khẩu xà tâm phật.”

Ta khóc lóc t.h.ả.m thiết cầu xin nàng: “Kiên trì thêm chút nữa thôi, cầu xin người , thái y sắp đến rồi .”

Nàng không trả lời ta , mà nhìn về phía Hoàng thượng bên cạnh: “Hoàng thượng.”

Hoàng thượng vốn đang ngây người , lúc này mới hoàn hồn, giọng run rẩy: “Ta... Ta đây.”

“Thiếp không hận người nữa.” Hoàng hậu nói .

“Thiếp biết người là vì muốn mượn thọ yến của thiếp để thăm dò gia tộc Ngu thị, thiếp không oán người , chỉ xin người nể tình cả ba người Lâm gia chúng thiếp đều vì người mà c.h.ế.t, hãy đối xử tốt với Thái t.ử và Hiền phi.”

Sắc mặt Hoàng thượng khi nghe thấy câu nói này lập tức trở nên trắng bệch, môi hắn mấp máy, hồi lâu sau mới đáp: “Ta... Ta hứa với nàng.”

Nghe thấy câu trả lời của hắn , Hoàng hậu nương nương mỉm cười nhắm mắt lại trong lòng ta , không còn hơi thở.

Hoàng thượng còn muốn chạm vào gò má nàng, bị ta tát một cái thật mạnh.

Ta gào lên với hắn : “Rõ ràng bệnh của nàng ấy đã có chuyển biến tốt , tại sao , tại sao người lại đối xử với nàng ấy như vậy !”

“Hôm nay là sinh thần của nàng ấy mà!”

Ta sụp đổ khóc lớn: “Người không có trái tim sao ? Tính kế khiến phụ huynh nàng ấy c.h.ế.t rồi , tại sao ngay cả nàng ấy người cũng không buông tha! Nàng ấy là thê t.ử của người mà!”

Rõ ràng hôm nay là sinh thần của nàng.

Rõ ràng buổi sáng nàng còn cười hứa với ta đợi bệnh khỏi rồi , chúng ta sẽ dẫn theo bốn đứa trẻ ra khỏi cung đạp thanh.

Rõ ràng nàng là một người tốt đến nhường ấy …

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...