Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

13

Ngày đưa tang Hoàng hậu, toàn tộc Ngu thị bị c.h.é.m đầu.

Nhưng Hoàng thượng để lại cho Ngu Quý phi một mạng, chỉ đày nàng ta vào lãnh cung.

Khi ta đến chất vấn hắn tại sao lại làm vậy , Hoàng thượng chỉ đáp lại một câu: “Không liên quan đến nàng.”

Lúc này ta còn chưa biết hắn đang ấp ủ một kế hoạch trả thù đáng sợ đến nhường nào.

Mắng hắn một trận xong, ta tức giận trở về Lâm Nguyệt cung của mình .

Từ đó về sau , chỉ cần ta và Hoàng thượng gặp mặt, ta đều chỉ thẳng mặt hắn mà mắng.

Lòng lang dạ thú, heo ch.ó không bằng.

Hoàng thượng cũng không lên tiếng, mặc cho ta mắng.

Mắng xong ban thưởng cho ta một đống đồ rồi mai danh ẩn tích.

Sau đó cách một hai tháng lại đến để bị mắng.

Cứ thế lặp đi lặp lại .

Khi Thụy Chiêu một tuổi, Hoàng thượng thăng ta làm Hoàng quý phi, ném phượng ấn cho ta .

Từ đó về sau không bao giờ tuyển tú nữ nữa.

Khi Thụy Chiêu hai tuổi, Tạ Thừa Ý năm tuổi, có thể vào Thượng Thư phòng đọc sách.

Đến đây, mỗi ngày ta không chỉ phải đối phó với một Thụy Chiêu đang tập nói , lúc nào cũng treo mười vạn câu hỏi vì sao trên miệng, mà còn phải giám sát bài vở của ba đứa trẻ.

Lại một năm Thanh minh, khi ta dẫn theo bốn đứa trẻ đến hoàng lăng tế bái Hoàng hậu nương nương.

Một bóng dáng rụt rè đã thu hút sự chú ý của ta .

Ta hỏi ma ma giữ mộ: “Đó là ai?”

Ma ma do dự một chút mới đáp: “Là Đại hoàng t.ử điện hạ.”

Đại hoàng t.ử Tạ Thừa Trạch là con của Ngu thị trong lãnh cung.

Ta nhíu mày: “Sao hắn lại ở đây?”

“Hai năm trước sau khi Ngu thị bị đày vào lãnh cung, Đại hoàng t.ử liền bị người ta đ.á.n.h ngất rồi ném tới đây, đám nô tỳ không biết có phải ý của thánh thượng không , nên luôn không dám quản.”

Tính theo tuổi tác, Tạ Thừa Trạch năm nay chắc là mười tuổi.

Nhưng thân hình gầy yếu kia , còn chẳng cường tráng bằng Tạ Thừa Ý năm tuổi.

Ngu thị đã hại c.h.ế.t Hoàng hậu, ta vốn không muốn quản chuyện này .

Nhưng trước khi đi , Tạ Thừa Càn đột nhiên nói với ta : “Giang nương nương, chúng ta có thể đưa hoàng huynh cùng về cung không , hoàng huynh ở đây ăn không đủ no.”

Ta ngẩn người : “ Nhưng mẫu thân của hắn đã hại c.h.ế.t mẫu hậu của con, con không hận hắn sao ?”

Về chuyện của Hoàng hậu, ta chưa bao giờ giấu giếm Tạ Thừa Càn.

Tạ Thừa Càn nghiêm túc đáp: “Chẳng phải Giang nương nương nói , tội không liên lụy cha mẹ , họa không liên lụy người nhà sao , Đại hoàng huynh trước đây đối xử với ta rất tốt , người hại c.h.ế.t mẫu hậu cũng không phải huynh ấy , chúng ta không nên đặt thù hận lên người huynh ấy , vả lại Mai phi nương nương trước đây chẳng phải cũng có ân oán với người sao , nhưng người vẫn tiếp nhận hoàng tỷ đó thôi.”

Ta ngẩn ra , đúng vậy , trước đây ta quả thực đã dạy bảo bọn chúng như thế.

Tội không liên lụy cha mẹ , họa không liên lụy người nhà.

Cái c.h.ế.t của Hoàng hậu đã khiến đôi mắt ta bị thù hận che mờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-mo-nha-giu-tre-trong-hoang-cung-egqn/chuong-5.html.]

Tất cả những chuyện này đều không liên quan đến Tạ Thừa Trạch, hắn chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đáng thương bị liên lụy mà thôi.

Sau khi thông suốt mọi chuyện, ta liền đưa Tạ Thừa Trạch cùng về cung.

Về cung báo cho Hoàng thượng một tiếng mang tính tượng trưng xong, ta nuôi nấng Tạ Thừa Trạch ở Lâm Nguyệt cung.

14

Mấy tháng đầu tiên, Tạ Thừa Trạch vẫn rất rụt rè.

Mỗi ngày ăn cơm đều không dám xới bát thứ hai.

Lúc nói chuyện với ta cũng nhỏ như tiếng muỗi kêu, dường như sợ làm ta nổi giận.

Cho đến khi dưới sự dẫn dắt của Tạ Thừa Ý và Tạ Thừa Càn, hắn mới dần dần mở lòng.

Lần đầu tiên hắn cẩn thận từng li từng tí gọi ta là mẫu phi theo Tạ Thừa Ý, ta đã không đính chính.

Mà lấy ra chiếc túi vải đã khâu sẵn cho hắn : “Ta đã nói với phụ hoàng của con, ngày mai con hãy cùng Thừa Càn, Thừa Ý đến Thượng Thư phòng đọc sách.”

Hắn nhận lấy túi vải, quỳ xuống dập đầu với ta rồi nghẹn ngào nói : “Thừa... Thừa Trạch tạ ơn mẫu thân .”

Cứ như vậy , Lâm Nguyệt cung của ta trở thành nhà trẻ lớn nhất hoàng cung.

Ta một mình chăm năm đứa trẻ, cứ thế trôi qua tám năm.

Tám năm đủ để thay đổi rất nhiều chuyện.

Ví dụ như Tạ Thừa Ý từng nói năng nũng nịu giờ đây giống như một con khỉ nghịch ngợm, khắp cung trên dưới , ngoại trừ ta ra thì không ai trị nổi nó, lại ví dụ như Tạ Thừa Càn thông minh từ nhỏ giờ đây ở trên triều đình đã có tiếng nói , trở thành một Thái t.ử đủ tư cách, Thừa Trạch học rộng tài cao cũng trở thành cánh tay phải của hắn .

Trưởng công chúa Thanh Uyển hai năm trước đã gả cho Thám Hoa lang, giờ đây phu thê ân ái, không cần ta phải lo lắng.

Người duy nhất còn ở lại Lâm Nguyệt cung chỉ có Thụy Chiêu đã đến tuổi biết làm điệu.

Vốn dĩ ngày tháng trôi qua bình yên.

Ta đều đã nghĩ kỹ rồi , đợi Hoàng thượng “ngỏm củ tỏi”, Thừa Càn đăng cơ xong, ta phải ra khỏi cung để đi xem non sông tươi đẹp của nước Tề.

Chỉ là ta không ngờ tới, có một ngày Ngu thị còn có thể từ lãnh cung đi ra .

Nói là ta không ngờ tới, chẳng thà nói là lục cung trên dưới cùng với văn võ bá quan đều không ngờ tới.

Ròng rã tám năm, lãnh cung gian khổ nghèo khó không những không làm hao mòn đi phân nửa nhan sắc của nàng ta , ngược lại còn nuôi dưỡng nàng ta càng thêm động lòng người .

Khi nàng ta thấp hèn đến bái kiến ta .

Ta không chút biểu cảm hất chén trà nóng vào mặt ả.

Sau đó rút kiếm của một thị vệ nào đó, đi đến Dưỡng Tâm điện của Hoàng thượng.

Khi ta kề kiếm vào cổ Hoàng thượng, Lưu công công ôm chân ta khổ sở cầu xin: “Nương nương! Nương nương bình tĩnh ạ!”

“Tại sao lại đưa nàng ta ra ngoài?” Ta hỏi.

Hoàng thượng giống như không cảm nhận được lưỡi kiếm đang kề trên cổ mình , cúi đầu xem tấu chương của hắn .

Cho đến khi phê xong cuốn tấu chương đó, hắn mới ngẩng đầu lên, mỉm cười nói : “Thời điểm đã đến rồi .”

Tay ta bủn rủn.

Không phải vì lời nói của hắn , mà là vì sự điên cuồng lóe lên trong mắt hắn .

Ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn , nhưng lại không nói rõ được là ở đâu .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...