Sau hơn mười năm giả câm, phụ thân lại gả ta cho trúc mã biết thủ ngữ.

Một khi đã nếm trải chuyện chăn gối, ngày nào trúc mã cũng kéo ta làm chuyện ấy .

Ta thật sự không chịu nổi, chỉ đành dùng thủ ngữ khuyên chàng tiết chế.

Chàng bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi , vậy lần cuối thêm một lần nữa."

Ta trợn to mắt, cuống quýt dùng thủ ngữ nói chàng đã hiểu lầm.

Chàng khàn giọng đáp, vẻ mặt đầy khó xử: "Năm lần không được , cùng lắm thêm ba lần ."

Ta sốt ruột đến mức suýt bật thành tiếng.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Giữa không trung bỗng xuất hiện một hàng chữ.

[Con nha đầu nữ phụ bị câm này ăn ngon ghê nhỉ, nam chính chỉ là nhận nhầm nữ phụ thành nữ chính nên mới cưới nàng ta thôi. May mà sau này vẫn hòa ly với nàng ta .]

[Đồ tu hú chiếm tổ chim khách, lại còn có nam phụ si tình cứu rỗi nàng ta , thật ghê tởm.]

[Phải đó, may mà kết cục của nữ phụ độc ác là bị gia tộc ruồng bỏ, c.h.ế.t cóng trong ngôi miếu đổ nát.]

Nhìn thấy kết cục thê t.h.ả.m ấy , ta cũng chẳng còn tâm trí giả câm nữa.

"Hòa ly! Ta muốn hòa ly với chàng !"

01

Mười ba năm trước , nhà ta sa sút.

Phụ thân từ một vị đại thần tam phẩm bị giáng xuống thành quan thất phẩm.

Rất nhiều người đến chế giễu ta .

Ta không muốn tranh cãi với họ, dứt khoát giả làm người câm.

Đêm nào phụ thân cũng trằn trọc không ngủ được .

Trong lòng chỉ nghĩ sau này ta phải xuất giá thế nào.

Người khác tránh xa nhà ta còn không kịp, ai lại bằng lòng cưới ta chứ?

Ngay lúc ta tưởng rằng mình sẽ trở thành gái lỡ thì, không ngờ trúc mã của ta là Phó Chi Dực lại bước vào cửa nhà ta .

"Ta và Uyển Nhi quen biết đã nhiều năm, ta nguyện ý cưới nàng ấy ."

Ta đứng trên gác lầu nhìn cảnh ấy , không nhịn được buột miệng nói :

"Chàng điên rồi sao ?"

Như có cảm ứng, Phó Chi Dực đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên lầu.

Ta lập tức bịt miệng, xoay người trốn vào bóng tối, nhưng trái tim lại đập loạn không ngừng.

Ta và Phó Chi Dực là thanh mai trúc mã, nhưng thật ra chẳng có bao nhiêu tình cảm.

Thuở nhỏ vì kế mẫu của chàng hà khắc, chàng ăn không đủ no, thân hình gầy yếu, thấp bé hơn ta , bởi vậy đã có không ít lần ta bắt nạt chàng .

Sau này cùng vào học đường, ngày nào ta cũng cướp bài tập của chàng nộp cho phu t.ử, còn nói dối là do ta viết .

Phu t.ử thấy ta không thể nói chuyện, thật sự đáng thương nên tin tưởng lời ta không chút nghi ngờ, khiến chàng bị đ.á.n.h lòng bàn tay không ít lần .

Tội trạng của ta nhiều vô kể.

Từng chuyện từng chuyện, không có chuyện nào oan uổng cả.

Phó Chi Dực muốn cưới ta , rõ ràng là muốn hành hạ ta đây mà.

Sau khi Phó Chi Dực rời đi , ta bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt phụ thân .

Ta liên tục lắc đầu, dùng thủ ngữ ra sức biểu đạt ý mình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-cung-so-cuong-che-yeu/chuong-1.html.]

Phụ thân lại nhắm mắt, không ngừng thở dài.

"Chuyện đã đến nước này , Phó Chi Dực đã là mối lương duyên tốt nhất rồi ."

Cuộc hôn sự này không đến lượt ta quyết định.

Ta chỉ đành ngoan ngoãn ở nhà thêu áo cưới.

Ba tháng sau , ta gả cho Phó Chi Dực.

Cuộc sống này đúng là giày vò người ta !

Chàng vừa được nếm trải chuyện nam nữ, ngày nào cũng kéo ta làm chuyện ấy .

Mỗi ngày ta đều mỏi lưng đau nhức, ban đêm ngủ không ngon, ban ngày chẳng có tinh thần.

Đã sang canh một, Phó Chi Dực vẫn chưa chịu nghỉ.

Cuối cùng ta không nhịn được nữa, dùng thủ ngữ khuyên chàng dừng lại .

Việc gì cũng phải biết tiết chế.

Hôm qua đại phu đến bắt mạch còn khuyên chúng ta nên bình tĩnh.

"Sao thế, phu nhân?"

Phó Chi Dực cúi người hôn nhẹ lên môi ta .

Như vậy vẫn chưa đủ, đôi môi lại tiếp tục tiến đến.

Tay ta không ngừng múa trong không trung, nhưng Phó Chi Dực lại trực tiếp đan mười ngón tay với ta .

Chàng bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi , vậy lần cuối thêm một lần nữa."

Ta trợn tròn mắt, cuống quýt dùng thủ ngữ bảo chàng đã hiểu lầm.

Chàng khàn giọng đáp, vẻ mặt đầy khó xử: "Năm lần không được , cùng lắm thêm ba lần ."

Ta sốt ruột né tránh, trước mắt đột nhiên xuất hiện một chuỗi dòng chữ.

[Con nha đầu nữ phụ bị câm này ăn ngon ghê nhỉ, chỉ vì nam chính nhận nhầm nữ phụ thành nữ chính nên mới thành thân với nàng ta thôi, may mà sau này vẫn hòa ly.]

[Đồ tu hú chiếm tổ chim khách, lại còn có nam phụ si tình cứu rỗi nàng ta nữa chứ, thật ghê tởm.]

[Phải đó, may mà kết cục của nữ phụ độc ác là bị gia tộc ruồng bỏ, c.h.ế.t cóng trong ngôi miếu hoang.]

Nghĩ đến kết cục bi t.h.ả.m như vậy , tim ta đập loạn, cuối cùng chẳng còn để tâm gì nữa, gần như buột miệng thốt ra :

"Hòa ly! Ta muốn hòa ly với chàng !"

02

Không khí yên lặng trong chớp mắt, Phó Chi Dực rũ mắt, đôi đồng t.ử nhạt màu nhìn chằm chằm vào ta .

"Ta..."

Ta hất tay chàng ra , định tiếp tục dùng thủ ngữ giải thích.

Phó Chi Dực lại nắm lấy tay ta .

"Hôm nay đúng là mệt nhọc đến mức chúng ta cùng xuất hiện ảo giác luôn rồi , phu nhân, chúng ta nghỉ ngơi sớm thôi."

Tiểu t.ử à ngươi đang giả vờ cái gì vậy ?

Ta vô cùng chắc chắn Phó Chi Dực đã nghe thấy, còn muốn tiếp tục dùng thủ ngữ giải thích, nhưng Phó Chi Dực đã nhét ta vào trong chăn.

Đám chữ kỳ quái kia lại lần nữa xuất hiện.

[Ta không nhìn nhầm chứ? Nữ phụ lại muốn hòa ly.]

[Mau cút đi , nhường chỗ cho nữ chính bảo bối của bọn ta đi nào.]

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...