Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Nói mới nhớ, vì sao nam chính không đồng ý? Chẳng lẽ bây giờ hắn vẫn chưa biết người cứu mình năm đó vốn là nữ chính sao ?]

[Bây giờ không biết cũng không sao . Đợi đến ngày biết được chân tướng, nữ phụ sẽ phải chịu khổ thôi.]

Nhìn đám chữ ấy , ta bất giác rùng mình .

Phó Chi Dực nhanh tay nhanh mắt chui vào chăn, ôm c.h.ặ.t lấy ta .

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Phu nhân lạnh sao ? Không sao đâu , ta ôm nàng là được ."

Sức lực của chàng lớn đến kinh người , ta hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể mặc cho chàng thổi tắt đèn rồi ôm ta ngủ.

Đêm đó ta ngủ cực kỳ bất an.

Sáng hôm sau , như thường lệ, ta ngồi trước gương trang điểm, Phó Chi Dực xuất hiện phía sau , cầm lấy thỏi mực kẻ mày, bảo rằng muốn vẽ mày cho ta .

Ta dùng thủ ngữ tỏ vẻ tự mình làm là được , Phó Chi Dực lại không nói không rằng ngồi xuống bên cạnh ta .

"Mấy việc nhỏ nhặt này đâu cần phu nhân nhọc lòng, cứ để vi phu tự làm ."

Nói rồi chàng cẩn thận cúi xuống, biểu cảm chăm chú nghiêm túc.

Khoảng cách gần trong gang tấc, ta tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt của Phó Chi Dực.

Từ nhỏ đến lớn, Phó Chi Dực luôn rất đẹp , hàng mày thanh lãnh, ánh mắt nhìn ta lại mang theo vài phần dịu dàng.

Đến mức năm ấy khi còn chưa hiểu thế nào là tình yêu, ta luôn muốn thu hút sự chú ý của chàng , dù cách thức là chọc chàng tức giận.

Bây giờ nghĩ lại thật sự hối hận.

Nếu năm đó ta không gây ra bao chuyện xấu , hiện giờ chàng cũng sẽ không cưới ta chỉ vì muốn báo thù.

Còn nữ chính mà đám chữ kia nhắc đến là ai?

Đúng lúc ta đang nghi hoặc, đám chữ ấy lại hiện ra .

[Sao nam chính còn đang vẽ mày cho nữ phụ độc ác thế? Nữ phụ đừng tiếp tục lãng phí thời gian của nam chính nữa, nữ chính đã xuất hiện rồi .]

[Nói thật thì nam chính với nữ phụ cũng khá đáng chèo thuyền đấy. Đêm nào cũng kịch liệt như vậy , ta xem mà chảy m.á.u mũi. Sáng ra còn dịu dàng ngồi cùng nhau vẽ mày trang điểm.]

[Lầu trên đừng chèo CP tà đạo nữa nhé. Hãy ủng hộ nam nữ chính của chúng ta , đó mới là CP chính thức.]

[Nam chính mau ra tiền viện đi , nữ chính bảo bối đã đến rồi kìa.]

Đúng lúc ấy , ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, quản gia đứng ngoài cửa khẽ lên tiếng:

"Thiếu gia, thiếu phu nhân, phu nhân mời hai vị đến tiền sảnh một chuyến, có khách đến thăm."

Ta theo Phó Chi Dực đến tiền sảnh gặp vị mẹ chồng trên danh nghĩa của mình .

Bà ta là kế mẫu của Phó Chi Dực, những năm qua không ít lần làm khó chàng . Sau khi ta gả vào phủ, bà ta cũng không vừa mắt ta .

Vừa bước vào tiền sảnh đã thấy bên cạnh bà ta có một cô nương xinh đẹp đứng đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-cung-so-cuong-che-yeu/chuong-2.html.]

"Nhi t.ử, con nhìn xem, đây là Chu Diệu Âm, con thấy con bé thế nào?"

Ta ngước mắt nhìn , đó là một cô nương vô cùng thanh tú.

Còn chưa đợi Phó Chi Dực lên tiếng, trước mắt ta lại hiện lên hàng chữ.

[Nữ chính bảo bối xuất hiện rực rỡ.]

[Chắc là lúc này nam chính đang nhìn đến ngây người rồi nhỉ?]

03

"Mấy hôm trước ta lên núi lễ Phật, đột nhiên cảm thấy trong người không khỏe. May sao được cô nương Chu Diệu Âm cứu giúp, vậy nên ta muốn mời con bé đến phủ ở một thời gian."

Mẹ chồng vừa dứt lời, Chu Diệu Âm đã khom người hành lễ với bọn ta , khí chất dịu dàng đoan trang.

"Ồ, nếu là ý của người thì cứ bảo quản gia thu xếp một gian phòng ở ngoại viện cho nàng ta ở là được ."

Phủ Phó gia rộng lớn vô cùng, phòng ốc nhiều không đếm xuể, chỉ riêng ngoại viện đã có mấy khu sân viện.

Ngày thường nếu không cố ý gặp nhau , trong nhà có thêm một người cũng rất khó phát hiện.

"Chỉ là ngoại viện thôi sao ?"

Mẹ chồng hơi nhíu mày, rõ ràng còn có phần không hài lòng.

Phó Chi Dực lại trực tiếp hỏi vặn: "Nếu không thì sao ? Một cô nương chưa xuất giá ở trong nội viện, vốn đã không hợp quy củ, người ngoài hỏi đến thì phải giải thích thế nào?"

Ta đứng bên cạnh nhìn hai mẹ con đối đầu, trước mắt hiện lên một hàng dài chữ viết .

[Sao nam chính lại lạnh nhạt với nữ chính bảo bối như vậy ? Cẩn thận sau này truy thê hỏa táng tràng.]

[Yên tâm đi , hắn chỉ mạnh miệng mà thôi, sau này khi thích nữ chính bảo bối rồi , còn chẳng phải sẽ nâng nàng ấy như nâng bảo vật, thậm chí đem cả gia sản tặng nàng ấy sao ?]

[Nữ phụ đứng bên cạnh thật chướng mắt, chi bằng mau biến đi . Dù sao sớm muộn gì cũng bị đuổi ra ngoài thôi.]

[Đợi nam chính yêu nữ chính rồi , nàng ta cũng sẽ bị đuổi ra ngoài. Chi bằng bây giờ cút luôn cho rồi .]

Ta chỉ đứng ở đây thôi cũng không được sao ?

Ta ngước mắt nhìn Phó Chi Dực, tối qua chàng còn quấn quýt lấy ta . Nhớ đến đám chữ kia , trong lòng ta bỗng thấy bực bội.

Đám chữ không ngừng hiện lên, ta lặng lẽ lùi về sau một bước. Mẹ chồng chú ý đến ta , liền quay sang nhìn .

"Cứ nói con bé là khách của ta . Ở trong nội viện thì có gì không được ? Huống hồ chuyện nội trạch vốn nên do Uyển Nhi quản lý. Con nói xem nên sắp xếp Chu Diệu Âm ở đâu nào?"

Khóe môi Phó Chi Dực cong lên một nụ cười nhạt, khẽ giọng an ủi ta .

"Phu nhân chắc cũng không muốn trong nhà có thêm người ngoài đâu nhỉ."

Nghe hai chữ " người ngoài", sắc mặt Chu Diệu Âm lập tức tái đi vài phần.

Còn ta lại chỉ nghĩ đến đám chữ trước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...