Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Còn phải nói sao ? Nữ phụ là người hay ghen như vậy , chắc chắn sẽ sắp xếp nữ chính bảo bối ra ngoài ở rồi . Tội nghiệp nữ chính bảo bối ở ngoài chẳng ai ngó ngàng đến.]

[Không sao đâu , sau này nam chính yêu nữ chính rồi sẽ quy hết mọi chuyện lên đầu nữ phụ, nói nàng ta đứng giữa cản trở, đến lúc đó đuổi nàng ta ra khỏi phủ, lang thang đầu đường xó chợ.]

Nghĩ đến đó, ta bất giác rùng mình , lập tức dùng thủ ngữ tỏ vẻ cứ để Chu Diệu Âm ở trong nội viện là được .

Phó Chi Dực rõ ràng sững sờ, ngay sau đó chàng gật đầu.

"Ý phu nhân là sắp xếp nàng ta ở viện ngoài sao ? Được, quản gia mau làm theo lời phu nhân, đi thu dọn phòng."

Không phải ! Ta đâu có ý đó!

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ta sốt ruột tiếp tục dùng thủ ngữ.

Chu Diệu Âm và mẹ chồng nhìn ta khoa tay múa chân, khuôn mặt đầy vẻ ngơ ngác.

Lúc này ta mới nhớ ra , suốt mấy năm nay, ngoài phụ thân ra , chỉ có Phó Chi Dực là nghiêm túc học thủ ngữ vì muốn hiểu ta đang nói gì.

"Không thấy phu nhân đang sốt ruột sao ? Mau đi thu dọn phòng."

Mẹ chồng vẫn chưa cam tâm, lại hỏi thêm lần nữa.

"Ninh Uyển Nhi, con thật sự muốn Chu Diệu Âm ở ngoại viện sao ?"

Ta vội vàng lắc đầu, hơi hé miệng, sốt ruột đến mức gần như phát ra tiếng. Phó Chi Dực lại chắn trước mặt ta .

"Không nhìn thấy phu nhân nhà ta đã lắc đầu rồi sao ? Chuyện đã quyết, cứ làm như vậy đi ."

04

Phòng của Chu Diệu Âm được sắp xếp tại ngoại viện.

Vừa hay từ đó đến viện của mẹ chồng có một con đường riêng, thậm chí còn không cần bước chân vào nội viện.

Điều đó cũng đồng nghĩa, nếu không có người chuyên môn dẫn đường, Chu Diệu Âm tuyệt đối không thể gặp mặt bọn ta trong phủ.

Thế nhưng đám người chỉ trích ta kia vẫn khăng khăng nói mọi chuyện là lỗi của ta .

Chuyện này thì liên quan gì đến ta chứ?

Rõ ràng là Phó Chi Dực trợn mắt nói dối.

Ta càng nghĩ càng tức, xoay người bỏ đi , nổi giận đùng đùng trở về phòng.

Phó Chi Dực đi theo phía sau , liên tục giả bộ ngoan ngoãn lấy lòng.

"Phu nhân, sao vậy ? Nàng đợi ta với, có chuyện gì thì từ từ nói ."

"Sao phu nhân lại trở về phòng rồi ? Không phải là muốn làm chuyện khác đấy chứ? Giữa ban ngày ban mặt như vậy không hay lắm đâu ."

" Nhưng nếu phu nhân đã nhiệt tình mời gọi, vi phu đương nhiên không thể từ chối."

Mắt thấy chàng đã bắt đầu tháo đai lưng, ta luống cuống tay chân, vung tay đ.á.n.h lên.

Chỉ là đ.á.n.h lệch, ống tay áo quét mạnh qua mặt nam nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/nguoi-cam-cung-so-cuong-che-yeu/chuong-3.html.]

Phó Chi Dực nghiêng đầu, trên khuôn mặt trắng trẻo dần hiện lên một vệt đỏ.

Trong lòng ta hoảng hốt, theo bản năng muốn xem tình hình thế nào. Phó Chi Dực lại nắm lấy tay ta .

"Thơm quá... Phu nhân có thể đ.á.n.h thêm một cái nữa không ?"

Chàng điên rồi sao ?!

Ta lập tức rút tay về, đám chữ lại hiện lên.

[Ai hiểu được không ? Bị tát mà thứ đầu tiên ngửi thấy lại là mùi hương, đúng là bị tát cho phát sướng rồi .]

[Đang yên đang lành sao lại thưởng cho chàng ta thế?]

[Dáng vẻ nữ phụ tức giận đáng yêu thật đó. Nếu ta là nam chính, ta cũng thích.]

[Người phía trên đang nói cái gì vậy ? Nam chính phải là của nữ chính bảo bối.]

[Mọi người đừng quên, nữ chính có ơn cứu mạng với nam chính. Nếu không phải nam chính hiểu lầm nữ phụ cứu mình thì cũng không cưới nàng ta đâu .]

Năm đó Phó Chi Dực phụng mệnh đi diệt phỉ, trên đường bị trọng thương, rơi xuống vực sâu.

Khoảng thời gian ấy ta vô cùng sợ hãi, ngày nào cũng sai người đi tìm, nửa tháng sau mới phát hiện Phó Chi Dực đang dưỡng thương trong nhà một hộ nông dân.

Khi ấy chàng vừa tỉnh lại , mở mắt ra đã nhìn thấy ta , liền cho rằng ta là người cứu mình .

Nhưng ta nhiều đã nhiều lần dùng thủ ngữ giải thích với chàng .

Chàng lại cố chấp cho rằng chính ta đã cứu chàng .

Không lâu sau , phụ thân muốn tìm cho ta một mối hôn sự. Phó Chi Dực liền chủ động đến cửa.

Vậy nên người cứu chàng dưới vực năm ấy thật ra là Chu Diệu Âm sao ?

Ơn cứu mạng đủ để khiến Phó Chi Dực thích một người .

Nếu để chàng biết được chân tướng, rằng người cứu chàng không phải ta .

Ta bất giác cảm thấy lòng bàn chân lạnh toát, hơi lạnh lan khắp toàn thân .

Chu Diệu Âm ở trong phủ mấy ngày, thật sự là không thể gặp được Phó Chi Dực.

Ban ngày chàng bận công vụ, buổi tối về phủ lại đi thẳng đến viện của ta .

Mẹ chồng dường như quyết tâm tác hợp cho hai người , thế là nhân lúc Phó Chi Dực được nghỉ, bà ta cố ý mời Chu Diệu Âm đến hậu hoa viên thưởng hoa.

Ta vừa dự buổi tụ họp của các phu nhân trong kinh thành trở về, vừa hồi phủ đã nghe nói mấy người đang ở hậu hoa viên, thế là đi đến đó. Vừa bước vào sân đã nghe thấy bên trong vọng ra tiếng hát.

Chu Diệu Âm vừa cắt tỉa cành hoa trong tay vừa khe khẽ ngân nga một khúc hát không rõ tên, giọng hát dịu dàng uyển chuyển.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh mỉm cười . Phía đối diện, Phó Chi Dực đang uống trà , ánh mắt cũng đặt trên người nàng ta .

[Lần này chắc là nam chính đã nhận ra nữ chính bảo bối rồi nhỉ?]

[Dù sao năm đó lúc rơi xuống vực, nam chính bị thương ở mắt không mở ra được , nhưng ngày nào nữ chính bảo bối cũng hát bên tai hắn , dỗ hắn ngủ mà.]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...