Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Dựa vào tiếng hát, nam chính nhất định sẽ nhận ra nữ chính, khi đó chàng ta sẽ biết người nằm bên cạnh mình lâu nay chỉ là kẻ thay thế.]

[Tiếp theo có phải sẽ hưu thê không ? Nữ phụ mau nhường chỗ đi , để nam chính và nữ chính của bọn ta ở bên nhau nào.]

Ta vừa nhấc nửa bước vào sân, lại lặng lẽ thu chân về.

Dựa theo lời đám chữ kia nói , những sự thật không thể thay đổi ấy đã là số mệnh định sẵn.

Nếu ta còn phản kháng, biết đâu lại càng khiến Phó Chi Dực chán ghét ta hơn.

Chi bằng thản nhiên chấp nhận, ít nhất còn giữ cho mình một tương lai yên ổn .

Ta xoay người định rời đi , muốn trở về thu dọn đồ đạc trước , lại nghe thấy giọng nói của Phó Chi Dực vọng đến từ phía sau .

"Tiếng hát của Chu cô nương rất hay , chỉ là không biết khúc hát này xuất xứ từ đâu ?"

Chu Diệu Âm cười duyên đáp: "Đó là điệu dân ca ở quê nhà ta , từ nhỏ ta đã nghe mẫu thân và các tỷ muội hát lớn lên."

"Vậy sao ..."

Phó Chi Dực cúi đầu, uống cạn chén trà trong tay. Mẹ chồng thấy có hy vọng, vội vàng tiếp lời:

"Phó Chi Dực, con xem Chu Diệu Âm hát hay như vậy , hay là giữ con bé lại trong phủ, thu vào phòng trước ..."

Lời còn chưa dứt, Phó Chi Dực đột nhiên bóp nát chén trà trong tay, đập bàn đứng dậy, quát lớn.

"Người đâu ! Bắt nữ nhân này lại cho ta !"

05

Biến cố bất ngờ xảy ra khiến tất cả mọi người đều trở tay không kịp.

Theo tiếng quát của Phó Chi Dực, đám phủ binh mai phục trong sân lập tức xông lên, như thể đã chờ đợi từ lâu.

Chu Diệu Âm thấy vậy hoảng hốt, ánh mắt cầu cứu lập tức hướng về phía mẹ chồng.

"Phó Chi Dực, con đây là định làm gì?"

Mẹ chồng vội vàng che chắn Chu Diệu Âm ra phía sau lưng, lớn tiếng chất vấn chàng

Phó Chi Dực không hề vội vàng, chàng chậm rãi bước về phía hai người , ánh mắt nhìn chằm chằm Chu Diệu Âm.

"Khúc hát này là khúc nhạc từng lưu truyền trong hoàng cung tiền triều. Gần đây bệ hạ đang truy xét dư nghiệt tiền triều, ta nghi ngờ người này có liên quan. Mau áp giải đến Đại Lý Tự, giao cho bọn họ nghiêm hình tra khảo."

Nghe thấy hai chữ "tra khảo", Chu Diệu Âm sợ hãi đến mức ngã ngồi xuống đất.

Mẹ chồng thấy vậy , cũng biết chuyện này không phải trò đùa, âm thầm nhích sang bên cạnh vài bước.

[Ơ mợ nó, sao cốt truyện lại phát triển thành ra thế này ? Nam chính à , ngươi thật sự không quan tâm nữ chính chút nào hay sao ?]

[Chẳng lẽ thật sự biến thành truy thê hỏa táng tràng rồi ?]

Đến nước này , Chu Diệu Âm nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, quỳ xuống trước mặt Phó Chi Dực liên tục làm sáng tỏ.

"Ta là lương dân, còn những khúc hát ấy chỉ là truyền miệng mà thôi. Ta nhớ trong thôn từng có một nữ nhân đến ở, nàng ta nói mình là nhạc sư trong cung, từng dạy bọn ta vài khúc hát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-cung-so-cuong-che-yeu/chuong-4.html.]

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Mẹ chồng nghe được lời này , vội vàng lên tiếng cầu tình cho nàng ta .

" Đúng đó, đều là hiểu lầm cả. Một cô nương dịu dàng như Diệu Âm sao có thể là dư nghiệt tiền triều cho được ?"

"Con bé là khách do ta mời đến, nếu con giao con bé ra ngoài, bệ hạ trách tội thì nhà chúng ta phải làm sao ?"

Phó Chi Dực lạnh lùng nhìn sang.

Chàng phất tay, đám phủ binh lập tức lui xuống.

"Nếu đã như vậy thì người này càng không thể ở lại , lập tức đưa nàng ta đến trang viện."

Sắc mặt Chu Diệu Âm trắng bệch, nước mắt lưng tròng nơi khóe mắt.

Ta đứng một bên chứng kiến mọi chuyện, đám chữ lại hiện lên.

[Nam chính sao nỡ đưa nữ chính bảo bối đến trang viện vậy ? Ở đó nữ chính bảo bối sẽ sống rất khổ đó.]

[Trang viện thiếu ăn thiếu mặc, đây rõ ràng là cố ý đày nữ chính bảo bối đi chịu khổ mà.]

[Không sao đâu , đây chỉ là khúc mắc nhỏ trên con đường tình cảm thôi. Sau này khi nam chính tỉnh ngộ sẽ đón nữ chính bảo bối trở về, vì áy náy nên sẽ đuổi nữ phụ ra khỏi nhà.]

Nghe đến mấy chữ đuổi ra khỏi nhà, ta siết c.h.ặ.t bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

[Hơn nữa còn có thể đổ tội dư nghiệt tiền triều lên đầu nữ phụ, đến lúc đó cả nhà nàng ta đều phải vào ngục.]

"Lập tức đưa người đến trang viện!"

"Khoan đã !"

Lúc này ta không còn tâm trí nghĩ ngợi gì nữa, cùng với tiếng hô kinh ngạc, ta lập tức chắn trước mặt Chu Diệu Âm.

Mẹ chồng và Phó Chi Dực đều sửng sốt nhìn ta , đặc biệt là mẹ chồng, bà ta mở to mắt, vẻ mặt không dám tin.

"Ngươi biết nói chuyện à ?"

Ta giả câm hơn mười năm, giờ phút đối mặt nguy cơ sống c.h.ế.t, thật sự không thể giả tiếp được nữa.

"Ta thấy Chu cô nương thật sự đáng thương, hay cứ để nàng ấy ở lại trong phủ đi ?"

Nghe vậy , ánh mắt Chu Diệu Âm sáng lên, nàng ta liên tục gật đầu.

"Ta có thể làm việc khác trong phủ, chứng câm của thiếu phu nhân, ta cũng có thể giúp điều dưỡng."

Phó Chi Dực nhìn nàng ta thật lâu, sau đó dời ánh mắt sang gương mặt ta , rồi xoay người bỏ đi .

Chỉ là bóng lưng ấy lại mang theo vài phần ai oán khó hiểu.

06

Giả câm hơn mười năm, bây giờ thật sự không thể tiếp tục giả được nữa.

Tối hôm đó trở về phòng, ta thở dài một hơi , sau lưng đột nhiên có một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng áp sát.

"Phu nhân, nàng không có gì muốn giải thích với ta sao ?"

Ta chớp đôi mắt, theo bản năng giơ tay định dùng thủ ngữ, nam nhân lại đan mười ngón tay cùng ta .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...