Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Thật ra nàng đã biết nói từ lâu rồi đúng không ?"
Ta không khỏi kinh ngạc, vội vàng lắc đầu, may mà Phó Chi Dực không truy cứu, chàng trực tiếp bế ngang ta lên, đặt lên giường.
"Nếu phu nhân đã có thể nói chuyện, vậy tối nay phải biểu hiện thật tốt mới được ."
Gì cơ?!
Ta còn chưa kịp phản ứng, thân thể nóng bỏng của nam nhân đã áp sát lần nữa.
Đêm ấy ta bị giày vò đến mức không ra hình dạng gì, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn còn hoa mắt ch.óng mặt, vừa xuống giường, hai chân đã mềm nhũn.
[Nam chính này có phải hơi quá đáng rồi không ? Xem xem đã bắt nạt phu nhân mình thành thế nào rồi kìa.]
[Có ai cảm thấy hai người này thật sự rất đáng chèo thuyền không ?]
[Tối qua cứ bắt nữ phụ gọi thành tiếng. A a a, ta không chịu nổi nữa rồi . Máu mũi của ta !]
[Không phải , đây là nữ phụ mà? Rốt cuộc mọi người đang chèo cặp gì thế? Tại sao tác giả lại viết nhiều cảnh thân mật giữa nam chính và nữ phụ như vậy ?]
[Có khi nào chúng ta chèo nhầm rồi không ?]
[Không thể nào, đây chắc chắn là dụng ý của tác giả. Sau này nam chính tỉnh ngộ, yêu nữ chính rồi sẽ nhận ra tất cả đều do nữ phụ dụ dỗ mình .]
Rốt cuộc là ai dụ dỗ ai? Như vậy cũng đổ lên đầu ta được sao ?
Nhưng lúc này ta không còn tâm trí quan tâm những chuyện ấy , ta thật sự bị giày vò đến mức toàn thân rã rời, nhìn thấy giường là sợ, vậy nên ngay trong ngày hôm đó, ta thu dọn hành lý trở về nhà mẹ đẻ.
Thấy ta trở về, phụ thân có hơi nghi hoặc, cho rằng ta bị bắt nạt nên vội vàng đến hỏi han.
Khi biết ta đã có thể nói chuyện, ông càng kích động đến mức rơi nước mắt.
Mẫu thân mất sớm, bao năm nay phụ thân vừa làm cha vừa làm mẹ , ông sợ ta phải chịu dù chỉ một chút uất ức.
Ngay cả hôn sự cũng đích thân lựa chọn cẩn thận cho ta , nào ngờ lại chọn trúng đoạn nghiệt duyên này .
Đều tại Phó Chi Dực, năm đó quỳ trước mặt phụ thân , thề thốt rằng sẽ đối xử tốt với ta cả đời, dáng vẻ ấy thật sự quá biết lừa người .
"Có phải Phó Chi Dực bắt nạt con không ? Nói cho phụ thân biết , phụ thân nhất định bắt hắn phải trả giá."
"Trả giá thế nào đây?"
Hiện giờ Phó Chi Dực đã là quan nhị phẩm trong triều, được hoàng đế hết mực trọng dụng, không giống phụ thân , sau khi bị giáng chức năm ấy , ông suy sụp rất lâu, hiện giờ trong triều cũng chỉ giữ chức nhàn tản.
"Ai nói không có cách? Tuy phụ thân con đã rời khỏi vòng xoáy quan trường, nhưng học trò của ta đều đã thành tài rồi . Giang Dữ Nhiên!"
Theo tiếng gọi
ấy
,
sau
tấm bình phong xuất hiện một bóng
người
. Người đó
đứng
phía
sau
bình phong, hành lễ với
ta
.
"Uyển Nhi muội muội , đã lâu không gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nguoi-cam-cung-so-cuong-che-yeu/chuong-5.html.]
Giọng nói này ...
Đây chẳng phải là Giang Dữ Nhiên, học trò đắc ý nhất của phụ thân năm xưa sao ?
"Dạo trước Dữ Nhiên đỗ thám hoa, hiện giờ tiền đồ đang rộng mở đấy."
Phụ thân vừa nói vừa ghé sát tai ta thì thầm.
"Nói ra thì, nếu năm đó không phải Phó Chi Dực đến cầu thân , vốn dĩ ta định gả con cho nó."
Ta đứng sững tại chỗ, còn chưa kịp kinh ngạc, đám chữ trước mắt lại hiện lên.
[Nữ phụ dựa vào đâu mà hạnh phúc như vậy chứ? Bị nam chính bỏ rồi vẫn có nam phụ đến cứu rỗi.]
[ Nhưng thế thì đã sao ? Nam phụ cũng chỉ vì báo ân mới đối xử tốt với nàng ta . Đợi khi phát hiện người mình thật sự thích là nữ chính, hắn cũng sẽ không do dự mà bỏ rơi nàng ta thôi.]
07
Lại là Chu Diệu Âm. Sao đi đâu cũng không thoát khỏi nàng ta vậy ?
Trong lòng ta bực bội, không muốn để ý nữa, giả vờ thân thể khó chịu rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Mãi đến chiều tối tỉnh lại , phụ thân đã không còn ở trong phủ, nghe nói là được đồng liêu mời đi thưởng tranh.
Ta đang đứng ở tiền sảnh hỏi quản gia tình hình sức khỏe của phụ thân , đúng lúc ấy , Giang Dữ Nhiên bước vào viện.
Nhìn thấy ta , mắt hắn sáng lên, nhanh ch.óng đi về phía ta .
"Uyển Nhi muội muội , đã lâu không gặp, không biết gần đây muội sống có tốt không ?"
Giang Dữ Nhiên cũng xem như quen thuộc với ta , năm đó hắn theo học trong phủ phụ thân ta , bọn ta thường xuyên gặp mặt.
Chỉ là Phó Chi Dực không thích hắn , mỗi lần Giang Dữ Nhiên đến nhà ta , Phó Chi Dực đều viện cớ thân thể không khỏe rồi gọi ta đi mất.
Mẫu thân của Phó Chi Dực mất sớm, kế mẫu lại thường xuyên hà khắc, vì vậy từ nhỏ sức khỏe của chàng đã không tốt .
Mỗi lần nghe nói chàng bị bệnh, ta đều đặc biệt lo lắng, dù sao nếu không có chàng thì ai viết bài tập giúp ta đây?
"Uyển Nhi muội muội , trước đó ta có đến Tây Thục. Nơi đó nổi tiếng với gấm Thục, ta mang về hai tấm, muội xem có thích không ."
Giang Dữ Nhiên vỗ tay gọi hạ nhân, hạ nhân còn chưa đến, tiểu tư bên cạnh Phó Chi Dực đã hớt hải chạy vào viện.
"Thiếu phu nhân, thiếu gia nhà ta ngài ấy ..."
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Tiểu tư chạy suốt quãng đường dài, mệt đến mức thở không ra hơi , đứng cả buổi vẫn không nói hết câu, ta không khỏi nhíu mày, giục hắn mau nói .
Ngay giây sau , một bóng người đã sải bước tiến vào .
"Phu nhân, nàng về nhà mẹ đẻ sao lại bỏ vi phu ở lại ?"
Chỉ trong chớp mắt, Phó Chi Dực đã dính sát lấy ta , một tay ôm eo ta , thân hình cao lớn cố tình co lại , vùi đầu vào cổ ta .
Chaporia
Bình Luận (0)