Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Nàng bỏ ta lẻ loi ở nhà, nhà lớn như vậy mà một mình ta còn không lấp đầy được , sau này về nhà mẹ đẻ nhất định phải dẫn theo ta ."

"Còn có người khác ở đây..."

Ta khẽ đẩy người trước mặt, nhưng không đẩy nổi.

Giang Dữ Nhiên đứng đối diện nhìn thẳng vào bọn ta , thấy bộ dạng này của Phó Chi Dực, hắn không khỏi cười nhạo một tiếng.

"Phó đại nhân lại không khỏe sao ? Vì sao không đi tìm đại phu? Uyển Nhi muội muội cũng đâu biết chữa bệnh."

"Tiếng muội muội này cũng là thứ ngươi có thể gọi sao ? Huống hồ bọn ta là thanh mai trúc mã, phu thê đồng lòng, chỉ cần nhìn thấy nàng ấy , bệnh của ta đã đỡ hơn rất nhiều rồi ."

Giang Dữ Nhiên hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Ta không muốn trở về Phó gia, Phó Chi Dực bèn trực tiếp bày tỏ sẵn lòng ở lại nhà mẹ đẻ cùng ta .

Tối hôm ấy , chàng ở trong khuê phòng trước khi xuất giá của ta , hiếu kỳ đ.á.n.h giá mọi thứ trong phòng.

Mọi thứ vẫn giống hệt lúc ta xuất giá, phụ thân vẫn luôn sai người quét dọn cẩn thận.

"Ồ, đây là bình lưu ly ta tặng nàng, còn cả tấm bình phong này cũng là ta tặng, chữ trên đó cũng do chính tay ta đề."

Phó Chi Dực nhìn quanh căn phòng, nụ cười trên mặt càng lúc càng tươi.

"Phải rồi , trước đây ta còn tặng nàng một chiếc bình sứ men trắng nữa, nàng đặt nó ở đâu rồi ?"

"Bán rồi ."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ý cười bên môi chàng cứng đờ, ngay sau đó ta lên tiếng: "Đồ chàng tặng cho ta , có khá nhiều thứ ta đã mang đi bán, đổi lấy tiền."

08

Phó Chi Dực không nói một lời, đám chữ trước mắt lại hiện lên.

[Tấm chân tình của nam chính cứ thế bị nữ phụ phụ bạc, bảo sao cuối cùng nam chính vẫn không hề thích nàng ta .]

[Chiếc khăn mà nam chính từng dùng ở nhà nữ chính năm đó, đến giờ nữ chính bảo bối còn cẩn thận cất giữ, nếu nam chính biết được chắc chắn sẽ cảm động lắm.]

[So sánh như vậy là thấy ngay ai hơn ai rồi . Nữ chính bảo bối mới là người yêu nam chính nhất, nữ phụ không xứng với tình cảm của nam chính.]

"Bán rồi sao ..."

Phó Chi Dực trầm mặc trong chốc lát, sau đó nắm lấy tay ta .

"Nàng bán được bao nhiêu bạc? Có mang đến hiệu cầm đồ ở phía đông thành không ? Tiệm đó trả giá cao hơn."

"Trước đây ta còn lo nàng không nỡ bán chúng đi , ban đêm sốt ruột đến mức ngủ chẳng yên, vì thế ta đem hết đồ đáng giá trong nhà tặng cho nàng."

Năm đó phụ thân ta thất bại mà bị biếm quan, trong nhà nghèo đến mức không còn gì để ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-cam-cung-so-cuong-che-yeu/chuong-6.html.

]

Phủ bị tịch thu tài sản, trong nhà thật sự không còn thứ gì có thể đem cầm cố.

Phụ thân lại có khí tiết của người đọc sách, không muốn nhận bạc bố thí của người khác.

Khi ấy chính Phó Chi Dực nhân dịp lễ tết liên tục tặng đồ cho ta , ta c.ắ.n răng đem bán hết, nhờ vậy mới miễn cưỡng vượt qua quãng ngày khó khăn ấy .

"Ta bán hết đồ chàng tặng, chàng không giận sao ?"

"Tại sao phải giận? Ta còn mong nàng bán hết chúng đi ấy chứ, ta chỉ sợ nàng chịu khổ thôi."

Phó Chi Dực nâng tay ta , kéo ta ngồi xuống bên mép giường, để ta dựa vào lòng chàng .

Giọng nói trầm ổn dịu dàng từ đỉnh đầu truyền xuống, xoa dịu chút bực bội cuối cùng trong lòng ta .

"Phu nhân còn nhớ không ? Năm đó mẫu thân ta mất sớm, kế mẫu nắm quyền quản gia."

Mẫu thân của Phó Chi Dực qua đời khi chàng mới bảy tuổi.

Vì vậy chàng suy sụp rất lâu, không đến học đường.

Lần gặp lại sau đó, thân thể chàng gầy yếu, bệnh tật triền miên, cả người thay đổi hoàn toàn .

Phó Chi Dực bị kế mẫu quyết tâm nuôi hỏng, bà ta không cho chàng đến học đường.

Bởi vậy ta ngày nào cũng khóc lóc quậy phá trong học cung, phụ thân thật sự hết cách, chỉ đành tự mình đến gặp phụ thân chàng , hy vọng Phó Chi Dực có thể cùng ta đi học.

Rồi sau này phụ thân ta thất thế, xung quanh lập tức xuất hiện vô số lời bóng gió châm chọc. Ta lười tranh cãi với họ, dứt khoát giả làm người câm, chỉ có Phó Chi Dực nghe được tin tức, ngay hôm ấy đã trèo tường đến gặp ta .

"A Uyển, không sao đâu , ta mang t.h.u.ố.c đến cho nàng, ta quen rất nhiều đại phu, nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng."

Ta đứng dưới chân tường ngẩng đầu nhìn lên. Chàng đứng trên đầu tường, ánh nắng rực rỡ che khuất khuôn mặt chàng , khiến cả người chàng như được phủ một tầng hào quang. Ta chỉ nhìn thấy một bóng người mơ hồ đang vẫy tay với mình , ngay cả giọng nói của chàng cũng không thể nghe rõ.

"Không sao cả, dù sau này nàng chỉ có thể dùng thủ ngữ, ta vẫn có thể làm miệng lưỡi của nàng, nói chuyện thay nàng."

Ở học đường, mỗi ngày những học trò bị cho ở lại sẽ được phát cơm.

Vậy nên ta thường xuyên cướp bài tập của Phó Chi Dực, rồi nói với phu t.ử đó là bài của ta .

Phu t.ử đ.á.n.h lòng bàn tay chàng , phạt chàng ở lại học đường, phải làm xong bài mới được rời đi .

Nếu không Phó Chi Dực về nhà quá sớm, biết đâu lại không có cơm ăn.

Sau này phụ thân của Phó Chi Dực cũng qua đời, chàng cô độc một mình , ra sức học hành, một lần đỗ đạt, rồi được hoàng đế phái đi diệt phỉ.

Trước ngày xuất phát, chàng lén đến nhà ta .

"Ninh Uyển Nhi, ta ... Chuyến này lành ít dữ nhiều... Nàng đã đính hôn chưa ?"

Ta đứng phía sau tấm bình phong, nhìn bóng lưng mơ hồ ấy rồi lắc đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...