Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi gượng dậy, khóe môi rỉ m.á.u nhưng ánh mắt tôi lại trở nên lạnh lùng và điên cuồng hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn thẳng vào cái miệng kinh tởm của nó, nhổ một ngụm m.á.u pha lẫn nước dãi xuống đất, rít qua kẽ răng: “Mày không xứng đáng dùng giọng nói của anh ấy .”
Tôi rút con d.a.o găm quân y, không lùi mà lại lao thẳng về phía con quái vật.
Khi nó vung tay định vồ lấy tôi , tôi trượt người trên sàn nhà đầy dịch nhầy, lao vào khoảng trống dưới bụng nó.
Tôi dùng hết sức lực còn lại , đ.â.m mạnh con d.a.o găm vào một khối u thịt lớn nhất đang phập phồng dưới cổ nó, nơi tôi đoán là trung tâm thần kinh hoặc tim của loại ký sinh này .
Con quái vật rú lên một tiếng ch.ói tai, không còn là giọng của Lục Hoài nữa mà là tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn bị t.r.a t.ấ.n dưới địa ngục.
Thứ dịch màu xanh lục từ khối u b.ắ.n ra , làm bỏng rát cả da mặt tôi .
Nó giãy giụa điên cuồng, những cái chi dài quét loạn xạ trong không gian, đập trúng người tôi khiến tôi văng xa vài mét. Nhưng nhát d.a.o của tôi đã chí mạng, con quái vật đổ sụp xuống sàn, co giật vài cái rồi bất động hoàn toàn .
Tôi nằm im trên sàn nhà lạnh lẽo, hít thở từng hơi nặng nhọc, toàn thân đau đớn như bị xe nghiền qua.
Sương độc bắt đầu ngấm vào phổi, mắt tôi nhòe đi , xuất hiện những ảo giác về một quá khứ xa xôi, nơi tôi và Lục Hoài còn dắt tay nhau đi dưới hàng cây xanh mát của thành phố cũ.
Nhưng tôi tự c.ắ.n vào đầu lưỡi mình , cơn đau buốt thấu xương giúp tôi lấy lại chút tỉnh táo.
Tôi không được c.h.ế.t ở đây, Lục Hoài đang đợi tôi .
Tôi bò dậy, nhặt lại thanh xà beng, ôm c.h.ặ.t chiếc ba lô chứa t.h.u.ố.c cứu mạng trước n.g.ự.c, lảo đảo bước về phía cầu thang bộ.
Cuộc hành trình trở lên tầng thượng dài đằng đẵng như một thế kỷ.
Mỗi một tầng lầu đối với tôi là một trận chiến với t.ử thần, cơ thể tôi đã chạm đến giới hạn chịu đựng, tôi chỉ bước đi bằng thứ bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất và một niềm chấp niệm điên cuồng mang tên Lục Hoài.
Khi tôi đẩy cánh cửa sân thượng ra , một luồng gió lạnh ùa vào mặt, làm dịu đi cái nóng rát của sương độc và vết thương.
Trời đã rạng sáng, nhưng bầu trời vẫn là một màu xám xịt, ảm đạm.
Tôi lảo đảo lao về phía góc tường mà Lục Hoài đang nằm .
“Lục Hoài, em về rồi , em tìm thấy t.h.u.ố.c rồi .” Tôi khuỵu gối xuống bên cạnh anh , giọng run rẩy, vội vàng mở ba lô lấy lọ t.h.u.ố.c ra .
Nhưng khi nhìn rõ Lục Hoài, động tác của tôi đột ngột khựng lại , chiếc hộp t.h.u.ố.c trên tay rơi bộp xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-than-khoc/chuong-3.html.]
Lục Hoài đang
nằm
đó, đôi mắt
anh
nhắm nghiền, gương mặt thanh tú giờ đây
đã
được
bao phủ bởi những mạch m.á.u màu đen nổi rõ
dưới
da như những con giun đất đang bò lổm ngổm.
Từ vết thương ở đùi anh , những sợi tơ nấm màu đỏ sẫm đã mọc ra , lan rộng khắp nửa thân dưới và đang bò dần lên n.g.ự.c anh .
Anh không bị biến dị bởi vết c.ắ.n của xác sống thông thường, anh đã bị nhiễm bào t.ử nấm từ Kẻ Than Khóc khi chiến đấu bảo vệ tôi lúc trước , thứ sương độc trên sân thượng này đã đẩy nhanh quá trình ký sinh mà tôi không hề hay biết .
“Không... không thể nào...” Tôi thì thầm, sự bình tĩnh, sắc sảo vốn có của tôi hoàn toàn sụp đổ trong khoảnh khắc này .
Tôi là một bác sĩ pháp y, tôi biết rõ tình trạng này nghĩa là gì.
Hệ thống thần kinh của anh đã bị nấm chiếm đoạt, các cơ quan nội tạng đã ngừng hoạt động, anh đã c.h.ế.t về mặt sinh học, và thứ đang chuẩn bị thức tỉnh trong cơ thể anh chỉ là một con quái vật mới.
Loại kháng sinh tôi dùng cả mạng sống để mang về, đối với tình trạng ký sinh này , hoàn toàn vô dụng.
Tất cả những tính toán, những nỗ lực, những vết thương trên người tôi lúc này trở thành một trò đùa cay đắng của số phận.
Tôi đã tính toán sai, tôi đã bỏ qua sự biến dị của môi trường xung quanh. Sự thông minh của tôi đã phản bội tôi .
Lục Hoài khẽ động đậy. Đôi mắt anh mở ra , nhưng không còn tròng đen trắng rõ ràng nữa, mà là một màu đỏ ngầu như màu m.á.u.
Anh nhìn tôi , cái miệng mấp máy, phát ra những tiếng khè khè đứt quãng.
Trong một giây ngắn ngủi, một tia sáng lý trí cuối cùng lóe lên trong đôi mắt đỏ rực ấy . Anh dùng chút sức tàn lực kiệt của phần người còn sót lại , nắm lấy cổ tay tôi , đẩy con d.a.o găm của tôi về phía n.g.ự.c anh .
“G.i.ế.c... anh ... Hạ Hạ...” Anh thốt ra những từ ngữ ấy một cách cực kỳ khó khăn, những giọt nước mắt đỏ ngầu như m.á.u chảy dài từ khóe mắt anh , hòa cùng thứ dịch đen trên má.
Tôi run rẩy nhìn người đàn ông tôi yêu sâu sắc nhất.
Đôi bàn tay tôi từng phẫu thuật cho hàng trăm x.á.c c.h.ế.t mà không một chút d.a.o động, giờ đây lại run lên bần bật đến mức không thể cầm nổi con d.a.o.
Tôi có thể xuống tay tàn nhẫn với bất kỳ con quái vật nào, nhưng đây là Lục Hoài, là người đã sưởi ấm tâm hồn băng giá của tôi , là lý do duy nhất để tôi không biến mình thành một con quái vật m.á.u lạnh trong thời mạt thế này .
“Em không làm được ... Lục Hoài, em không làm được ...” Lần đầu tiên sau ba năm, nước mắt tôi rơi xuống, nóng hổi và mặn chát, lăn dài trên những vết thương rách nát trên mặt.
Sự biến dị trong cơ thể Lục Hoài diễn ra càng lúc càng nhanh, cơ thể anh co giật dữ dội, những sợi tơ nấm đỏ rực bắt đầu bao phủ lấy khuôn mặt anh , cái miệng anh bắt đầu há rộng ra một cách phi tự nhiên, những tiếng gầm gừ quái vật dần thay thế cho tiếng người .
Anh đang mất đi nhân tính, hoàn toàn và vĩnh viễn. Nếu tôi không ra tay, anh sẽ biến thành một Kẻ Than Khóc, và người đầu tiên anh xé xác sẽ là tôi .
Lý trí sắc lạnh của một kẻ sống sót lại một lần nữa trỗi dậy trong đầu tôi , ép buộc tôi phải tỉnh táo. Nó gào thét trong tâm trí tôi rằng anh đã c.h.ế.t rồi , đây không còn là Lục Hoài nữa, tôi phải sống, tôi phải bảo toàn mạng sống của mình .
Chaporia
Bình Luận (0)