Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhắm mắt lại , nghiến c.h.ặ.t răng đến mức bật m.á.u, hét lên một tiếng đau đớn vang vọng khắp bầu trời xám xịt.
Tôi cầm chắc con d.a.o găm, dồn toàn bộ sức lực và tình yêu, sự tuyệt vọng của mình , đ.â.m một nhát thật mạnh, thật dứt khoát thẳng vào tim anh , xuyên qua lớp nấm ký sinh đang thành hình.
Cơ thể Lục Hoài khựng lại .
Đôi mắt đỏ rực nhìn tôi , những sợi tơ nấm trên mặt anh đột ngột héo rũ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ánh sáng hoàn toàn lụi tàn, tôi thấy góc môi anh khẽ cong lên, một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản như muốn nói lời cảm ơn tôi .
Và rồi , anh buông thõng tay, đầu ngoẹo sang một bên, bất động hoàn toàn .
Tôi quỳ thụp xuống bên xác anh , ôm c.h.ặ.t lấy thân hình dần lạnh ngắt của anh vào lòng.
Tôi không gào khóc , tôi chỉ im lặng, để mặc cho nước mắt tuôn rơi không ngừng, thấm đẫm vai áo anh . Nỗi đau đớn này quá lớn, lớn đến mức nó vượt qua cả giới hạn cảm xúc của con người , biến thành một khoảng trống rỗng, đen ngòm trong tâm hồn tôi .
Tôi đã cứu được bản thân mình , nhưng tôi đã mất đi thế giới của mình . Sự thông minh của tôi , sự sắc sảo của tôi , rốt cuộc cũng chẳng thể giữ lại người tôi yêu thương nhất.
Tôi đã nghĩ đến việc dùng con d.a.o này tự sát, để kết thúc chuỗi ngày địa ngục này , để đi theo anh .
Con d.a.o găm vẫn còn dính m.á.u của anh đang nằm ngay bên cạnh. Tôi cầm nó lên, hướng mũi d.a.o vào tim mình .
Nhưng
đúng lúc đó,
tôi
nhìn
thấy
trên
mu bàn tay của Lục Hoài, nơi
anh
dùng chút sức lực cuối cùng
trước
khi c.h.ế.t để vạch lên một chữ nguệch ngoạc bằng m.á.u của chính
mình
: [SỐNG.
]
Chữ viết nguệch ngoạc, méo mó nhưng chứa đựng tất cả ý chí và lời gửi gắm cuối cùng của anh dành cho tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-than-khoc/chuong-4.html.]
Anh muốn tôi sống. Anh đã hy sinh bản thân mình , chịu đựng nỗi đau đớn bị ký sinh để bảo vệ tôi , không phải để nhìn thấy tôi buông xuôi và c.h.ế.t đi một cách vô ích trên tầng thượng cô độc này .
Tôi nhìn chữ “SỐNG” trên tay anh , rồi nhìn lại bầu trời xám xịt phía xa. Một luồng sức mạnh tối tăm, lạnh lẽo và kiên cường trỗi dậy từ sâu trong khoảng trống rỗng của lòng tôi . Tôi hạ con d.a.o xuống.
Tôi sẽ sống.
Tôi sống không phải vì tôi hy vọng vào một ngày mai tươi sáng, không phải vì tôi tin thế giới này sẽ được cứu rỗi.
Tôi sống với những tiếc nuối vĩnh viễn không thể bôi xóa, sống với bóng ma của Lục Hoài luôn ám ảnh trong từng hơi thở, từng giấc ngủ.
Tôi sống chỉ vì anh muốn tôi sống, và tôi sẽ biến mình thành một bóng ma đáng sợ hơn cả lũ quái vật ngoài kia để tồn tại trong thế giới này .
Tôi đứng dậy, lau khô nước mắt trên mặt.
Tôi không chôn cất Lục Hoài, ở thế giới này , những cái xác trong lòng đất không bao giờ được yên bình.
Tôi dùng xăng từ chiếc bật lửa cũ, châm lửa đốt xác anh . Ngọn lửa bùng lên, mang sắc đỏ rực rỡ hiếm hoi giữa thế giới xám xịt này , thiêu rụi cơ thể anh , thiêu rụi cả chút ấm áp cuối cùng của đời tôi thành tro bụi, bay theo gió vào khoảng không vô tận.
Tôi đeo chiếc ba lô lên vai, cầm chắc thanh xà beng và con d.a.o găm dính m.á.u.
Tôi quay lưng bước đi , không một lần ngoảnh lại .
Lớp sương mù tím than dưới tầng dưới lại bắt đầu bốc lên, tiếng gào rú của lũ xác sống lại vang vọng khắp các con phố.
Tôi bước vào bóng tối, cô độc, lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi d.a.o, sẵn sàng đối mặt với một ngày nữa của ngày tận thế.
Chaporia
Bình Luận (0)