MẠC CHIẾT CHI/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lời này đã mang theo vài phần mập mờ.

 

Nhưng hắn vốn đã nhận tranh chân dung của Dụ Thanh Lan.

 

Những cô nương có tranh được chọn đều ngồi cùng một phía để các vị vương gia sau đó tiện xem xét.

 

Lời này vừa thốt ra , mọi người đều hiểu chuyện Dụ Thanh Lan nhập cung gần như đã là điều chắc chắn.

 

Thái hậu bất động thanh sắc khẽ nhíu mày.

 

Kiếp trước , ta đã biết bà không thích Dụ Thanh Lan.

 

Khi ấy ta vừa nhập cung không lâu.

 

Một lần cùng Tiêu Hoài Diễn đến thỉnh an, hắn thuận miệng khen một câu:

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Muội muội của Quý phi là Thanh Lan cũng rất linh động đáng yêu.”

 

Thật ra lời này có phần không thích hợp.

 

Nhưng lúc ấy chúng ta đang nói đến chuyện hôn phối của những nữ t.ử đến tuổi trong các gia tộc nên ta cũng không nghĩ nhiều.

 

Thế nhưng Thái hậu lại lập tức nổi giận, nói rằng trong số các thứ nữ bà ghét nhất chính là Dụ Thanh Lan.

 

Hoàng đế cũng lạnh mặt, dẫn ta cáo lui.

 

Khi ấy ta còn tưởng hắn yêu ai yêu cả đường đi , nên mới bảo vệ thứ muội của ta .

 

Không ngờ hóa ra là chân tình khó giấu.

 

5

 

Đang nghĩ đến đó, giọng nói của Thái hậu lại vang lên.

 

“Chuyện tuyển phi không chỉ xem phẩm hạnh mà còn phải xem dung mạo.”

 

“Hoàng đế nếu đã vừa ý thứ nữ nhà họ Dụ, chi bằng cũng nhìn kỹ Thanh Chi thêm một chút.”

 

“Các nàng vốn là tỷ muội , dung mạo tương tự nhau , chuyện tranh chân dung nay cũng đã sáng tỏ.”

 

“Con cứ nói hết lòng mình là được .”

 

Ta thường tới chùa Tĩnh An ngoài kinh thành lễ Phật.

 

Sau khi gặp Thái hậu, bà thường giữ ta bên cạnh bầu bạn.

 

Ta biết bà vừa ý ta làm thê t.ử của Tiêu Hoài Diễn, cũng thật lòng yêu quý ta .

 

Nhưng lần này , ta phải khiến bà thất vọng rồi .

 

Ta đứng dậy hành lễ rồi cất tiếng:

 

“Bệ hạ, Thái hậu nương nương, xin thứ cho thần nữ cả gan.”

 

“Tỷ muội cùng hầu một chồng tuy triều trước quả có tiền lệ, nhưng với bệ hạ thì tổn hại danh tiếng, với tỷ muội thì tổn hại tình cảm.”

 

“Bệ hạ vốn đã vừa ý gia muội , nếu thần nữ lúc này chen vào , chẳng phải sẽ thành kẻ đoạt người mình yêu, khiến tỷ muội bất hòa sao ?”

 

“Không thể thường xuyên ở bên cạnh bệ hạ là thần nữ phúc bạc.”

 

“Xin bệ hạ và Thái hậu nương nương thứ tội.”

 

Hôm đó, cuối cùng cả ta lẫn Dụ Thanh Lan đều không được hoàng đế chọn.

 

Không biết vì sao hắn lại hứng thú nhạt nhẽo, tùy ý ban vị phân cho vài người rồi rời tiệc.

 

Có nhà vui mừng, có nhà sầu não.

 

Những cô nương được chọn hân hoan trở về chuẩn bị nhập cung.

 

Những người không được chọn vốn nghĩ có thể nhân cơ hội gặp mặt các vị vương gia, nhưng hoàng đế giữa chừng bỏ đi với sắc mặt không vui, chẳng ai dám tiếp tục ở lại .

 

Tiêu Hoài Diễn chưa từng tùy hứng như vậy .

 

Ngay cả Thái hậu cũng không có cách nào.

 

Nhưng hôn sự của các quý nữ thế gia trong kinh vốn liên quan mật thiết đến tiền triều.

 

Sau này chắc chắn vẫn sẽ tổ chức những buổi yến hội mới.

 

Đúng dịp tháng Tư hoa đào nở rộ.

 

Thái hậu muốn đến chùa ngoài kinh cầu phúc cho hoàng thất, liền sắp xếp một buổi tiệc du xuân trong rừng đào phía sau chùa.

 

Cũng vào lúc ấy , trong kinh bắt đầu lan truyền một số lời đồn về Dụ Thanh Lan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mac-chiet-chi/4.html.]

Người ta nói tranh chân dung của nàng được hoàng đế chọn trúng là nhờ dùng thủ đoạn bẩn thỉu hãm hại đích tỷ.

 

Một thứ nữ nho nhỏ lại ngày ngày làm bộ thanh cao, lòng còn cao hơn trời, chỉ sợ muốn vượt mặt đích tỷ.

 

Kết quả gậy ông đập lưng ông.

 

Không những bị hoàng đế ghét bỏ mà ngay cả vị phân thấp nhất cũng không có được .

 

Trước mặt người nhà họ Dụ, Dụ Thanh Lan vẫn không lộ ra điều gì, vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt như thường lệ.

 

Nhưng ta biết , sau lưng mọi người , nàng đại khái đã tức đến phát điên.

 

Bởi vì ánh mắt phụ thân nhìn ta đã nhiều thêm vài phần khác lạ.

 

Ông thậm chí còn kín đáo hỏi ta năm đó có nói gì với họa sư hay không .

 

Ta chỉ thấy buồn cười .

 

Xem ra nàng ta cũng giống ta , đã phái người đi tìm vị họa sư kia .

 

Nhưng người đã đi mất, chẳng còn chứng cứ đối chất.

 

Cho nên nàng mới không kiêng dè gì mà dội hết nước bẩn lên đầu ta .

 

Ta nhìn phụ thân , nét mặt vẫn ôn hòa như cũ.

 

“Phụ thân , con là đích nữ nhà họ Dụ.”

 

“Những thủ đoạn không lên được mặt bàn như vậy , không xứng để con sử dụng.”

 

Ông không nói thêm nữa.

 

Thậm chí còn sai người mở tư khố, lấy đồ đền bù cho ta .

 

Hôm ấy ta đứng trong sân, nha hoàn bên cạnh ôm tấm Lưu Quang Cẩm, vui mừng ra mặt.

 

Dụ Thanh Lan đứng ở góc hành lang, lặng lẽ nhìn ta .

 

Chỉ là trong mắt đã nhiều thêm một tia oán độc mà ta có thể nhìn ra .

 

Đợi phụ thân đi xa, nàng mới nhìn thẳng vào ta .

 

“Đích tỷ quả nhiên thủ đoạn cao minh.”

 

“Chỉ vài ba câu đã dỗ được phụ thân mở cả tư khố.”

 

Ta nhàn nhạt liếc nàng một cái rồi đáp:

 

“Ta là đích nữ.”

 

“Những thứ này , ta không cần tranh giành, cũng không cần dùng tâm cơ vẫn có thể có được .”

 

“Có đôi khi không phải càng lạnh nhạt thanh cao thì càng khiến người khác thương tiếc đâu .”

 

“Thanh Lan thấy có đúng không ?”

 

Mẫu thân ruột của Dụ Thanh Lan chính là dựa vào tính cách ấy mà giành được sự yêu thích của phụ thân .

 

Cho nên nàng luôn cho rằng bản thân cũng phải học theo mẹ , không tranh không đoạt, như vậy đàn ông mới chú ý đến nàng, cảm thấy nàng khác biệt, rồi dâng hết mọi thứ nàng muốn .

 

Bức họa năm ấy cũng là như vậy .

 

Nếu không phải nàng sinh ra đã mỹ lệ động lòng người , vậy dù Tiêu Hoài Diễn có biết được chân tướng thì đã sao ?

 

Cùng lắm chỉ xem như một câu chuyện cười mà thôi.

 

6

 

Sau khi bị đuổi về nhà ở kiếp trước , ta đã rất lâu không đến chùa Tĩnh An.

 

Không biết lũ mèo ở đó còn có người cho ăn hay không , các đệ t.ử mới trong chùa còn chọc sư phụ tức giận nữa hay không .

 

Trời trong gió mát, hoa cỏ rực rỡ.

 

Hai cỗ xe ngựa của nhà họ Dụ lăn bánh về phía ngoại ô kinh thành.

 

Ta không biết vì sao kiếp này Tiêu Hoài Diễn lại đổi ý.

 

Nhưng ta tuyệt đối sẽ không ngây thơ đến mức tự chui đầu vào lưới thêm lần nữa.

 

Hôn sự của đích nữ nhà họ Dụ vốn dĩ chẳng thể tự quyết.

 

Đã vậy , thay vì bị động chờ đợi, chi bằng chủ động xuất kích, tìm một mối lương duyên khác.

 

Tiêu Hoài Diễn coi trọng thanh danh nhất.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...