MẠC CHIẾT CHI/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kiếp trước hắn nhịn ta cả đời, mãi đến trước lúc c.h.ế.t mới làm ra chuyện hoang đường như vậy .

 

Chờ ta có hôn ước, hắn vì thể diện của thiên t.ử, nhất định sẽ không làm khó ta nữa.

 

Đang suy nghĩ, xe ngựa bỗng chao đảo dữ dội.

 

Ngay sau đó là một tiếng kinh hô vang lên.

 

Ta vén rèm xe lên nhìn , chỉ thấy xa phu không biết từ lúc nào đã ngã khỏi xe, còn con ngựa kéo xe hai mắt đỏ ngầu như bị thứ gì đó kinh động, đang điên cuồng lao về phía trước .

 

Ta bám c.h.ặ.t t.a.y vịn trong xe để giữ thăng bằng, lại thò người ra ngoài định kéo dây cương.

 

Nhưng dây cương đã bị giật đứt từ lâu.

 

Con ngựa không hề có ý dừng lại , mắt thấy sắp lao vào rừng cây.

 

Ta nghiến răng, rút thanh chủy thủ phòng thân bên cổ chân ra , định g.i.ế.c ngựa để ép xe dừng lại .

 

Đúng lúc ấy , một bóng đỏ như chim hồng lướt xuống từ trên trời.

 

Thiếu niên kia thân thủ nhanh nhẹn, chỉ vài động tác đã nhảy tới trước đầu ngựa.

 

Một tay hắn siết c.h.ặ.t bờm ngựa, tay còn lại liên tục vuốt ve an ủi, trong miệng phát ra vài tiếng huýt sáo kéo dài.

 

Con ngựa dữ dưới tay hắn vậy mà dần dần dịu lại .

 

Cuối cùng chỉ phì vài hơi rồi dừng hẳn.

 

Ta hoàn hồn lại sau cơn kinh hãi.

 

Đang vịn cửa xe định cảm tạ thì nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của thiếu niên.

 

“Bình thường chỉ nghe người ta nói Dụ đại tiểu thư xinh đẹp dịu dàng, nào ngờ còn có một mặt anh khí hiên ngang như vậy .”

 

Ta sửng sốt, ngẩng đầu nhìn người trước mắt.

 

Áo gấm ngựa quý, hồng y tung bay.

 

Mấy b.í.m tóc trường sinh đan xen dây màu khẽ lay động bên người theo từng cử chỉ của hắn , càng tôn lên khuôn mặt tuấn lãng và khí phách thiếu niên.

 

Thấy ta ngây người , hắn cười càng rạng rỡ hơn, chỉ vào bản thân rồi đầy vẻ đắc ý hỏi:

 

“Có đẹp không ?”

 

Ta nhìn đôi mắt trong trẻo sáng ngời ấy .

 

Ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu.

 

“Đẹp.”

 

Giống như vừa nhận được lời khen lớn lao nhất thiên hạ, hắn vui đến mức mặt mày hớn hở.

 

“Ta thường nghe Thái hậu nương nương nhắc đến cô, nói nàng rất tốt , khen nàng đoan trang ổn trọng, dịu dàng xinh đẹp .”

 

“Sau này khi ta hồi kinh, lúc đến chùa Tĩnh An lễ Phật cũng từng lén nhìn nàng vài lần .”

 

“Chỉ là... chỉ là không dám tới chào hỏi.”

 

Nghe hắn nói vậy , ta lập tức hiểu ra thân phận của hắn .

 

An Vương Tiêu Hoài Sách, thân đệ đệ của đương kim hoàng đế, quanh năm chinh chiến bên ngoài.

 

Thỉnh thoảng hồi kinh cũng gần như chỉ ở trong chùa.

 

Thái hậu thường nói hắn sát nghiệp quá nặng, phải thường xuyên ở trước Phật Tổ gột rửa tội nghiệt.

 

Như vậy mới có thể sống lâu trăm tuổi.

 

Kiếp trước ta từng nghe danh hắn .

 

Chỉ là hắn rất ít xuất hiện trong kinh thành, còn ta lại sống sâu trong hậu cung nên chưa từng gặp mặt.

 

Không ngờ hắn lại là một người tiêu sái hoạt bát như thế.

 

Trên người mang theo khí chất hiệp khách giang hồ, hoàn toàn không hợp với kinh thành đầy quy củ này .

 

Ta bất giác mỉm cười , chân thành hành lễ.

 

“Đa tạ An Vương điện hạ đã ra tay cứu giúp.”

 

Hắn càng vui hơn, đôi mắt sáng lấp lánh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mac-chiet-chi/5.html.]

“Nàng nhận ra ta sao ?”

 

Đúng lúc ấy , phía xa truyền đến một trận náo động.

 

Mấy bóng người vội vã chạy tới.

 

Nơi này đã cách rừng đào không xa.

 

Có lẽ có người nghe thấy động tĩnh nên đến xem xét.

 

Nhưng ta không ngờ người đi đầu lại là Tiêu Hoài Diễn.

 

7

 

Hắn bước nhanh đến trước mặt ta , từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá một lượt.

 

Thấy ta không bị thương, hắn mới trầm giọng hỏi:

 

“Đã xảy ra chuyện gì?”

 

Phía sau hắn , Dụ Thanh Lan chậm chạp chạy tới.

 

Nàng vội vàng hành lễ rồi thở hổn hển bẩm báo:

 

“Bẩm bệ hạ, không ngờ ngựa của tỷ tỷ đột nhiên kinh hãi, bỏ xa thần nữ ở phía sau .”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Bởi vậy thần nữ mới đến muộn, xin bệ hạ thứ tội.”

 

Gương mặt thanh lãnh của nàng cuối cùng cũng vì sốt ruột mà nhuốm một tầng ửng hồng.

 

Ánh mắt lưu chuyển, điềm đạm đáng thương, không còn vẻ xa cách không nhiễm khói lửa nhân gian nữa.

 

Ta biết nàng đã sốt ruột.

 

Tiêu Hoài Diễn có thể ngồi lên ngôi vị hoàng đế, đương nhiên không phải kẻ ngu ngốc.

 

Không thể nào không hiểu ý trong lời nàng.

 

Thế nhưng hắn không lộ vẻ chán ghét như ta tưởng tượng.

 

Ngược lại còn nhìn ta , khóe mày hơi nhướng lên.

 

Trong mắt thậm chí còn có một tia vui vẻ khó nhận ra .

 

Dường như hắn cảm thấy “thủ đoạn nhỏ” của ta rất thú vị.

 

Lần này , hắn không nhìn Dụ Thanh Lan thêm lần nào nữa.

 

Rừng núi đầu xuân vẫn còn mang theo hơi lạnh.

 

Vì thế hoa đào cũng nở muộn hơn trong kinh thành.

 

Gió lạnh dần nổi lên, mọi người lần lượt trở về xe ngựa lấy thêm áo khoác.

 

Con ngựa của ta vì vừa rồi bị kinh hãi nên không ở cùng chỗ với những con khác.

 

Đợi thay y phục xong, ta bước khỏi xe.

 

Lại thấy Tiêu Hoài Diễn đang đứng dưới gốc cây cách đó không xa chờ ta .

 

Thấy ta đi ra , hắn khẽ mỉm cười .

 

Hắn đã thay thường phục, thu lại uy nghi của đế vương.

 

Lúc này nhìn qua, lại giống một công t.ử thế gia tình cờ gặp được người trong lòng dưới tán hoa đào.

 

Ta thu lại tâm tư, bước tới hành lễ.

 

Hắn xua tay bảo không cần đa lễ, rồi chuyển sang một chuyện khác.

 

“Trẫm đã phái người bắt vị họa sư kia về tra hỏi cặn kẽ.”

 

Hắn chắp tay sau lưng, nhìn ta với vẻ áy náy và an ủi.

 

“Hôm đó trẫm rời tiệc vội vàng là vì nhận được tin, muốn điều tra rõ chuyện này .”

 

“Trẫm chỉ không muốn người vô tội chịu oan khuất nên mới để nàng chịu chút thiệt thòi.”

 

“Ý tưởng vẽ thêm vết sẹo lên tranh là của thứ muội nàng.”

 

“Hiện giờ chân tướng đã rõ, trẫm sẽ đòi lại công bằng cho nàng.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...